PonyNguyen2

Hình như suýt nữa mình quên mịe mình có acc Wattpad:))) dạo này bận đẻ art hàng quên viết. Chắc mai sẽ remake acte 3 và Ra chap đầu tiên bên bộ mới thôi, mong dị, mong ko lừi

dungyolo

@PonyNguyen2  shop ơi em đợi mỏi lắm r đó;( nhớ truyện của shop quá điiii
Contestar

Minakisoji

@PonyNguyen2 Ra đi bà, tui cũng suýt quên mình có acc Watt nè ;-; Bữa nào tui trả đơn nha P:<
Contestar

PonyNguyen2

Hình như suýt nữa mình quên mịe mình có acc Wattpad:))) dạo này bận đẻ art hàng quên viết. Chắc mai sẽ remake acte 3 và Ra chap đầu tiên bên bộ mới thôi, mong dị, mong ko lừi

dungyolo

@PonyNguyen2  shop ơi em đợi mỏi lắm r đó;( nhớ truyện của shop quá điiii
Contestar

Minakisoji

@PonyNguyen2 Ra đi bà, tui cũng suýt quên mình có acc Watt nè ;-; Bữa nào tui trả đơn nha P:<
Contestar

PonyNguyen2

Ối, tác giả bộ “ Rẽ qua ngã tư anh túc” bạn mình ???? Bảnh vl, trúng jackpot rồi mấy con vợ ạ, mỗi ngày vắt nó ra chap vội?!

PonyNguyen2

@Nick2Lemo suỵt, cưng cứ để chị sĩ, cưng chờ  tôi đào thêm con nhỏ kia nữa
Contestar

Nick2Lemo

@PonyNguyen2 đừng mà hãy để tôi ở ẩn đi
Contestar

PonyNguyen2

Tại sao tại sao, bạn không nói tôi v bn chung fandom hả bạn tôi ơi?
Contestar

PonyNguyen2

Tại sao dù sống trong một nơi ấm ấp đầy đủ tiện nghi, cùng với những thứ xa hoa lộng lẫy mà chưa bao giờ trải nghiệm , lại bí bách tới vậy?
          
          Con bé thầm nghĩ, đôi mắt ngắm nhìn gian phòng rộng rãi chỉ dành cho riêng nó, lạnh lẽo, tĩnh lặng và khi so với căn phòng này nó thật nhỏ bé, chỉ như là khu chơi mà có thể quanh quẩn ở đây mãi không ra được. Đồ chơi, búp bê, thú bông đắt tiền và xa xỉ trên khắp sàn và kệ tủ mua cho mình.
          
          Thậm trí những bữa ăn nóng hổi, tráng miệng chưa bao giờ thấy qua bày biện trước mặt mời gọi con bé đã lâu rồi chưa có gì bỏ bụng.
          Xung quanh bao bọc toàn vách tường trắng kem, rộng, nhưng kín, không khe hở. Thiết kế phong cách Châu Âu đầy tỉ mỉ này như muốn nhốt lại đây.
          
          Tì cằm lên đầu gối đang , chiếc váy hồng bồng bềnh đã bị nhầu nát chờ được chỉnh sửa , mái tóc đỏ suôn mượt rồi sớm có bàn tay nâng niu mà chải lại , hay là những vết thương, vết bầm chờ được bàn tay gây ra, lại băng bó cho.
          Giữa việc được chạy nhảy, cười đùa một cách sảng khoái ở bên ngoài cửa sổ kia, coi bộ còn hấp dẫn hơn nhiều so với việc phải loanh quanh với mớ đồ chơi búp bê thú bông này, hay là những món bánh ngọt ngào đầy câu dẫn kia. 
          
          Thưởng thức món ăn do tên già đó mang vào cho mình, nghĩ tới thôi cũng mất hứng cảm nhận vị ngon rồi, nhưng ông ta vẫn phớt lờ mà đặt nó lên bàn đối diện, bắt ép là phải ăn hết, thường nó sẽ im ỉm, vì nó không muốn nói tiếng Pháp để đáp lại.
          
          Cô bé mơ hồ nhắm nghiền mắt, bây giờ  nó chỉ muốn được thoát ra khỏi nơi chết tiết này, tìm kiếm anh mình, nó không muốn ở đây, nó chả bao giờ muốn bị gã bắt giữ mãi cả. Xiềng xích rồi cũng phải bị phá bỏ, nó hứa với mình.
          

PonyNguyen2

“ Cốc cốc.” . Tiếng gõ ngoài cửa lại vang lên. Ông ta đã quay về với những món quà nhỏ xinh xắn, thường là vậy.
            
            Nhưng nếu người tặng là gã France Empire đó, thì nó chả lấy mảy may hứng thú gì. Nó chỉ ước mình và anh có thể đánh tên đó đi ra khỏi nước mình mà thôi.
            
            Đôi mắt lúc nào cũng ẩn chứa nhiều thứ sâu thẳm, đầy khó hiểu mà nó không muốn nhìn thẳng vào, lạnh lẽo, và ….nhiều thứ không diễn tả được.
            …
            
            Giờ đây, khi gặp lại ông ta, hàng loạt kí ức cũ lại ùa về kia, một sự khó xử thoáng hiện lên vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
            
            Cô không biết mình nên đối diện lại với gã này như thế nào, một kẻ giờ chỉ sống trong quá khứ, hiện đang đứng ở đây cùng với cô và những người khác sừng sững trước mặt, điều không thể chối cãi được.
            Dù đã trôi qua rất lâu, nhưng cảm giác cũ của sự chán ghét vẫn còn đọng lại, cô không còn gì để nói với người anh sinh đôi của France đâu.
            Thật là một điều tồi tệ khi bị một gã già có một cảm xúc yêu ảm ảnh về mình tới vậy, nhưng chỉ không ngờ rằng còn nhiều kẻ như thế cơ.
            ( Mon petit Ange~) , ( L’étoile)
            Chỉ là ngẫu hứng viết ra dưới góc nhìn thơ dại của một đứa trẻ, mình đang liên kết xíu làm tiền đề thôi, có lẽ sẽ đưa chi tiết này vô truyện.
Contestar

PonyNguyen2

Ít nhất người già đã nhốt nó ở đây vẫn cho nó không gian riêng cho mình, ít nhất…vẫn có cơ hội đào tẩu?
            Nó chả bao giờ muốn đối diện với ông ta,nụ cười cuốn hút cùng với ánh mắt dịu dàng dành cho mình cũng chỉ là những lúc cảm thấy hài lòng hay tâm trạng vui vẻ, nhưng nếu trái ý gã muốn, nó là một ngày tồi tệ với đầy tiếng nức nở.
            Nó chưa bao giờ hiểu được lí do hắn chăm chăm nhất quyết giữ nó làm gì, lời mật ngọt thao túng chẳng che dấu nổi sự tàn bạo và ham muốn kiểm soát người khác theo ý mình đi đâu cả.
Contestar

PonyNguyen2

Vẽ nguyên pose VietNam xoay người khoe áo dài trắng mới cuti vler cho em Laos và cậu Cambodia xem thử, đặt làm bìa nền thì che hết pose dáng rồi, hic toi iu bộ ba này, nhưng tương tác của cả ba chưa được đi sâu vì sự lừi biến. Muốn vẽ hàng thêm….

PonyNguyen2

Còn gì tuyệt hơn việc đu AllVietNam nữ? Có người cook tranh cp cho mình chứ sao? Hâhhhahaa, ăn no rồi vt truyện tiếp, hàng tà đạo của VN ngol vili , tôi iu người sẵn sàng đẻ ra những con hàng tuyệt vời cho tôi ăn, tôi iu bồ ấy. Tôi sẽ vt truyện vì những món ăn đã tiếp sức hahhahahhahahhahahahhahahahhahahahhahaha

chuctong5272013

@PonyNguyen2 đúng thật đói quá phải tự đẻ tự húp thôi
Contestar

PonyNguyen2

@chuctong5272013 Không chăm thì ai đẻ hàng cho mình ăn h, tự cook thui.
Contestar

chuctong5272013

@PonyNguyen2  Đúng là người chăm chỉ đẻ hàng có khác, ôi mẹ ơi! Con yêu bạn này
Contestar

PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối (4)?_
          
          
          “ Lúc đầu khi ăn thì sẽ mang đến cảm giác khó tả và không quen.Nhưng tin ta đi, sau đó nó lại là một cảm giác tuyệt vời.”
          
          
          Hắn ung dung khi thấy cô đã thực sự ăn nó , nhưng nó chưa đủ. Liếc nhìn chiếc dĩa còn nhiều miếng vừa được cắt ra vẫn đẫm sốt máu đỏ .
          
          
          “ Còn nhiều lắm, hãy tiếp tục ăn nhé?”
          
          
          Từng miếng nhỏ, từng miếng nhỏ được đưa lên thẳng. Tên đó ở đằng sau giữ chặt cô dính vào ghế, tay kia thì giữ lấy cằm mình , cố cạy miệng ra. Hai bàn tay của cô giờ đây hoàn toàn bị kiểm soát , không còn nghe lời theo chủ nhân mình nữa.
          
          
          “ Ah…”
          
          Mất trí rồi. Tại sao cô không thể dùng sức mình cơ chứ?
          
          
          Run rẩy,  như bị mất sức lực mà ôm đầu ôm mặt. Sự ghê tởm chiếm lấy tâm trí suýt nữa thì đã không kiềm lại được mà nôn thốc nôn tháo ra .
          
          Nhưng sau đó, lại là một cảm giác thèm thuồng tới kì lạ dâng trào một cách cồn cào, có lẽ, cô thực sự cảm thấy đói rồi?
          
          Dòng máu đỏ tươi chạy ròng rọc từ thân thể con thỏ nhỏ bị rạch bụng tràn đầy ra dĩa trắng , thậm trí còn có thể nhìn rõ những phần nội tạng bên trong. Món tráng miệng giờ đã được bày biện ngay trước mắt mình.
          
          
          VietNam nhích ghế ra xa , hơi thở bắt đầu dồn dập trước thứ mình vừa chứng kiến được , chưa bao giờ cô thấy việc mổ xẻ động vật sống nhăn tàn bạo như vậy trực tiếp ngay mắt mình cả. Cái gã cầm dao mổ ngay trước mắt cô một cách từ tốn và nhẹ nhàng, như muốn con vật và cô phải chứng kiến nó.
          
          
          Con thỏ trắng nằm im bất động trên dĩa sau khi bị con dao sắc cắt qua bung mình mà thét lên đau đớn chói tai. Nước mắt trào ra , nó khóc. 
          
          
          VietNam vẫn chán ghét, tâm trí đã không còn ổn định sau khi ăn thử vài miếng. Mọi thứ vượt qua sức chịu đựng , bản thân cô cũng thấy như mình bị thiêu đốt theo từng nhát dao đang lượt trên thân thể con thỏ đó vậy.
          
          
          Đơn giản là chả khác gì nhau là mấy.
          
          

PonyNguyen2

@chuctong5272013 để thử coi…tui vt lên hộp thoại phần là ý tưởng sơ khai ko bt dùng hay ko :))) Nếu đc tui sẽ add vô list trong bộ “ Madman moonlit play” cho hoàn chỉnh và rõ ràng hơn nhé! Vt ở đây nên có vài đoạn lười miêu tả kĩ quớ:Đ
Contestar

chuctong5272013

@PonyNguyen2 hí hí thật á tui khoái mấy motio kiểu này lắm. Nhưng bà có thể triển ra riêng một fic đc ko chứ t thấy kiểu này hơi khó đọc á ( nếu bà thấy phiền thì thôi như này cũng ngon rồi )
Contestar

PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối (3)_
          
          VietNam cắn môi, cô thử mọi cách để thoát khỏi vòng vây vô hình, nhưng mọi cách đều vô dụng.
          
          
          Tên đó mỉm cười , tiến gần chiếc bàn ăn từ phía sau lưng cô, và đập tay mình với nhau:
          
          
          “ Bữa ăn tối thịnh soạn đã được chuẩn bị, xin mời.”
          
          
          Lời vừa dứt, chiếc bàn bỗng xuất hiện dao, nĩa , đĩa , khăn. Và ba mâm đồ ăn được đóng bằng nắp bạc sáng loáng đã được chuẩn bị , chờ được mở ra.
          
          
          VietNam giật mình, cô quay đầu đằng sau để nhìn hắn.
          
          
          “ Ta ở đây cơ mà , không cần phải tìm kiếm đi đâu xa .”
          
          
          Hắn chưa gì đã có cho mình chiếc ghế và ngồi đối diện cô , hai tay đan vào nhau ngay ngắn như đang mong đợi điều gì đó vào phản ứng của cô một lát.
          
          Chưa kịp nghĩ gì, sau đó lại vương tay ra, mở nắp đậy bạc tròn , hé lộ món ăn được bày lên.
          
          
          “ Xin mời thử món khai vị.”
          
          “!”
          
          
          “ C-cái gì đây..!”
          
          
          Cô hốt hoảng bịt miệng lại. Là một con chim bồ câu trắng đang nằm bất động trên dĩa, đôi mắt của nó mở to hướng lên trên trần nhà. Xung quanh nó được trang trí với rau răm và thảo mộc , hệt như món ăn vậy, có điều là không rõ đã chết hay chưa.
          
          “ Sẽ ngon hơn nếu chúng ta thưởng thức một cách tươi sống , cô đồng ý không, VietNam?”
          
          Tên đó bình thản cằm con dao bạc đã được bày sẵn trên bàn và sắp sửa cắt người nó ra.
          
          “ Ngươi…đang làm cái quái gì vậy! Đây là con chim còn sống mà!”
          
          Cô thét lên kêu hắn dừng lại. Ăn sống một con vật…theo nghĩa đen , hắn thực sự ép cô phải ăn nó sao? Ăn một con vật tội nghiệp phục vụ cho bữa ăn quái đản.
          
          “ Lass uns essen”
          ( Hãy ăn đi nào.”)
          
          
           Mất quyền tự chủ bản thân , gần như mất kiểm soát với hai bàn tay của mình, buộc cầm lấy dao nĩa lên một cách run rẩy.
          
          “ Shhh,.”
          
          Hắn ra hiệu cho cô im lặng, rồi không chút do dự mà đi một đường cắt ngọt lịm thật sâu trên thân con vật nhỏ.
          
          
          Máu đỏ tươi bật và phun ra khắp dĩa tràn lan, nội tạng nhầy nhụa bên trong hòa với máu đã lộ ra ngay trước mắt.
          
          “ Phập.”
          
          
          Con bồ câu lúc đó đã thé lên , nó hết nằm bất động như trước mà bắt đầu vỗ cánh mình với cơ thể không di chuyển được.
          
          
          

PonyNguyen2

            “ Dùng bữa chính đi chứ? Chủ nhà sẽ buồn khi thấy khách mình không thưởng thức món ăn được bày ra đâu.”
            
            
            Gã lại một lần nữa xuất hiện từ đằng sau như một bóng ma , hai bàn tay lạnh buốt nắm hờ bàn tay đang cầm dao nĩa run lẩy bẩy.
            
            Thì thầm. Chớp mắt , một khúc thịt nhỏ đã có sẵn trên dĩa của mình mất rồi.
            
            
            “ Này! Ngươi-, làm cái quái gì thế!”
            
            
            Gã cầm tay cô hướng dẫn , cắt ra những miếng nhỏ hơn , nhỏ hơn , VietNam còn cảm thấy hơi thở buốt từ hắn ở cổ mình khi gần áp sát lại sau lưng để cầm tay.
            
            
            Cô muốn nói gì đó, nhưng cạy miệng mình ra cũng không được, có nói, cũng chịu thua. Có gì đó đã nghẹn lại ở cổ họng , cố gắng nhích xa người tên này ra? Không có khả năng.
            
            
            VietNam nghẹn ngào, cố đẩy bản thân  xa khỏi cái nĩa đang dần đưa gần miệng mình , cô …không hề thích điều này , đặc biệt là bị một kẻ lạ lẫm ép trong tình thế bất khả kháng.
            
            
            Nhưng mà lực của hắn mạnh hơn, cầm chặt bàn tay và đưa thẳng vào khoan miệng vì biết rõ cô không thể chống cự lại được gã. Tách hàm răng ra, ngậm chặt và nhai, sau đó….
            
            “ Nuốt trôi hết đi.”
            
            
            Nhanh chóng bị bịt miệng mình lại, ngăn cản cơn buồn nôn đang dần trào nghẹn ở ngay cổ họng, tanh tưởi và gỉ sét.
            
            Mùi nồng quá, ướt và…tởm nữa.
            
            Nước mắt rưng rưng, cơn sợ hãi đã dâng trào đỉnh điểm, đây là lần đầu tiên VietNam phải trải qua điều như thế này.
            
            Hắn…là gã nào cơ chứ?
            
            
            
            
Contestar

PonyNguyen2

@chuctong5272013 Oidoioi, ty bồ đã khen. Còn dài lắm chưa xong nữa… có gì bồ quay lại check tiếp phần này nhé
Contestar

PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối (2)_
          Bước chân nặng nề lại gần với bàn ăn đã  được chuẩn bị gọn gàng như chỉ dành riêng cho mình , tôi liên tục đảo mắt run rẩy qua lại khắp nơi trong bóng tối sâu hút đang trực chờ con mồi đang dần dần rơi vào cái bẫy không thể thoát ra được.
          
          Không lý nào mà sự xuất hiện của mình ở đây là ngẫu nhiên cả , khi mọi thứ đã gần như lên kế hoạch từ trước lẫn việc tôi sẽ bước vào đây, có hẳn chiếc bàn nhìn thôi cũng đủ biết chuẩn bị cho ai luôn rồi.
          
          
          “ Ồ? Vị khách hôm nay đã đến ghé thăm.”
          
          “!!!”
          
          
          Không kịp phản ứng lại, như bị ai đó bắt mình bắt ngồi xuống ghế, có sức nặng vô hình ấn vai tôi để ngồi yên vị trên chiếc ghế gỗ này.
          
          Nhúc nhích, giãy dụa, hay làm bất cứ thứ gì để thoát ra cũng đều vô dụng cả, còn thêm cái giọng nói rùng rợn từ đâu mà cất lên nữa, cái kẻ lạ mặt đó có ý đồ gì?
          
          
          “ Ngươi là ai? Có phải là kẻ kéo tôi vào đây không?”
          
          VietNam nuốt nước bọt , theo trực giác mà hỏi. 
          
          “ Ai sao? Chỉ là một linh hồn bị căm ghét và hận thù chìm trong quá khứ.”
          
          Từ trong góc khuất của bóng tối, tên này bước ra lại gần trong vùng sáng. Ánh đèn từ cây nến hắt lên hình bóng của một gã đàn ông , hắn cứ tiến tới chậm rãi như vậy, quan sát nét mặt tái nhợt và bất an của tôi.
          
          Giọng nói tuy điềm đạm và từ tốn , nhưng lại mang theo âm hưởng của sự áp đảo.
          
          “ Đã mất công tới đây, sao lại vội vã rời đi chứ. Dùng bữa tối với nhau không phải là một ý tưởng hay sao?”
          

PonyNguyen2

Bị nói trúng tim đen khiến cô khựng lại , sao hắn lại biết tới ngài ấy cơ chứ?
            
            
            “ Sao ngươi  lại biết ngài ấy? Đáng ra…đáng ra…ngươi chết từ rất lâu rồi mà?”
            
            
            VietNam trợn mắt nhìn ngỡ ngàng, cô không hề biết gì về điều này cả, lẫn USSR và nhiều người khác chưa bao giờ đề cập tới nó.
            
            
            “ Khục- Ngây thơ đến mức đó cơ à! Chà chà, có lẽ cô còn chưa biết nhiều thứ về quy luật sống của những người đặc biệt như “ ta” và “ ngươi” rồi.”
            
            
            “ Cô ắn hẳn đã quên hết gần như toàn bộ mọi thứ rồi nhỉ?”
            
            “ Không bao giờ thấy ta quen thuộc sao, trong một mảnh kí ức nhỏ bé?”
            
            
            Hình ảnh tôi và một người có diện mạo như hắn lại ập vào tâm trí tôi tức thì. 
            
            Thêm cả đống kí ức lộn xộn đổ xô vào với USSR, máu, súng, tuyết, và hắn, gã mà tôi không thể nhớ nổi khuôn mặt.
            
            
            “ Nói đi, ngươi là tên nào cơ chứ, sao lại có liên hệ với USSR, và , đừng có làm nhiễu loạn tâm trí tôi nữa.”
            
            Nghe đến tên này, tôi kinh ngạc hỏi dồn dập, hắn chắc hẳn là , vừa có thể là người chập chờn trong kí ức vỡ của tôi.
            
            
            
            “ Một kẻ thù của hắn thôi.”
            
            Tên đó rảo bước xung quanh , vòng qua chỗ mấy bức chân dung và ngắm nhìn chúng. 
            
            
            “ Tên chột mắt đó sau khi “ đắp mộ” kẻ thù , thì cũng đã tự tay chôn mình dưới sâu nấm mồ, một chế độ đã suy tàn trong chính sự mục nát của mình.”
            
            
            “ Không phải, đó không phải sự thật…”
            
            
            “ Cô theo gót cái kẻ đã mục rữa tâm hồn . Ta và hắn theo khía cạnh nào đó cũng như kiểu người cô ghét cay ghét đắng thôi , chỉ là cô không hề nhận ra vỏ bọc của cái tên tưởng chừng là chính trực và ngay thẳng kia.”
            
            
            
            “ Thế thì người như ngươi cũng không có quyền phán xét người khác đâu.”
            
            
            “ Một kẻ tắm trong dòng máu của sinh mệnh vô tôi, phục vụ cho mục đích điên rồ của mình để rồi chuốc lấy cái chết từ kẻ mình ghét tới tận xương tuỷ.”
            
            Hắn dừng lại, quay mặt hướng về phía người con gái .
            
            
            “Bảo sao tên chột kia lại ấn tượng với cô đến vậy, VietNam. Can đảm, ngốc nghếch và cứng đầu y như hắn vậy.”
            
            Đúng là kiểu “ điếc không sợ súng “ , nhỉ?”
            
            
Contestar

PonyNguyen2

Từ trong góc khuất của bóng tối, tên này bước ra lại gần trong vùng sáng. Ánh đèn từ cây nến hắt lên hình bóng của một gã đàn ông , hắn cứ tiến tới chậm rãi như vậy, quan sát nét mặt tái nhợt và bất an của tôi.
            
            Giọng nói tuy điềm đạm và từ tốn , nhưng lại mang theo âm hưởng của sự áp đảo.
            
            “ Đã mất công tới đây, sao lại vội vã rời đi chứ. Dùng bữa tối với nhau không phải là một ý tưởng hay sao?”
            
            Hắn tiến sát lại gần chiếc bàn, cúi người xuống nhẹ đối diện với tầm của tôi mà hỏi, ánh mắt sắc sảo nhìn chăm chú.
            
            “ Ngươi có phải là kẻ kéo tôi vào nơi ở từng thuộc về một tên bạo chúa đã sớm biến mất khỏi thế gian?”
            
            
            Tôi khi thấy rõ diện mạo của tên trước mặt mình mà đáp trả lại , gắng gằn giọng mình để che lấp sự lo lắng trong giọng nói.
            
            
            “ Ồ không không , ta thực sự là người chủ của căn dinh thự này , dù bỏ hoang nhưng vẫn là ngôi nhà của ta thôi.”
            
            
            “ ! Vậy đó là sự thật.”
            
            
            Tôi cụp mắt xuống , cố liên kết thông tin lại với nhau trong đầu mình. Hắn hẳn nhiên là kẻ tàn bạo đã nhẫn tâm cướp đi sinh mạng của nhiều người đã biến mất biệt tăm.
            
            Nhưng chưa ai bao giờ nhắc đến tên hắn, cứ như biến mất không dấu vết vậy , đồng thời cô thấy tên này vừa quen vừa mơ hồ làm sao.
            
            
            “ Tốt nhất nên thả tôi ra đi, ngươi không có lợi gì trong việc giam tôi ở đây đâu.”
            
            
            “ Ha…Dù tâm trí đang hoảng loạn và sự bối rối của cô đang hiện rõ trên khuôn mặt mình vậy mà vẫn nói cứng, đâu cần phải đeo lên chiếc mặt nạ  khi đối diện với ta đâu.” 
            
            Hắn mỉa mai , vừa nhìn nét mặt mệt mỏi và thâm quầng trên mắt mà nói :
            
            
            “ Coi bộ là cái tên USSR mà cô thành tâm kính trọng hẳn đang khiến cô đau đầu nhỉ? Sau khi trở lại từ cõi chết thế mà vẫn biến mất.”
            
Contestar

PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối_
          
          "..."
          
          Tôi không rõ mình đang ở đâu khi di chuyển một cách vô định trong dinh thự này cả , dinh thự sang trọng to lớn nhưng đã cũ kĩ , bụi bặm và những sự kiện bị chôn vùi trong quá khứ đang được đóng kính ở đây.
          
          Cơn gió rít lạnh buốt từ bên ngoài gần như lúc nào cũng xào xạc , tạo thành tiếng tru dài trong màn đêm u tối này. Âm thanh chói tai của nó có thể nghe thấy rõ ràng hơn qua các cửa sổ ở bên trong, thú thật, tôi rất hoảng sợ.
          
          Bên trong chỉ toàn một màu đen xịt, một chút ánh sáng le lói từ mặt trăng lọt vào từ cửa kính thôi cũng ít ra trấn an tôi một lúc , ít nhất là thế. Không rõ liệu cái nơi ở bị bỏ hoang này đã không còn người sống được bao lâu rồi , nhưng quả thực bảo nó tồn tại được hàng trăm mà không bị dỡ bỏ thì...rất kì lạ.
          
          Tôi không biết , tôi không xác định được lí do mình ở đây. Chỉ đơn giản là , mở mắt, đã thấy bản thân đứng sừng sững ngay giữa trong nhà rồi. Ở cái dinh thự đã từng  thuộc về một tên chủ đã biến mất từ rất lâu.
          
          Nói sao nhỉ? Cái tên mà thường được gọi là bạo chúa ấy , tên của kẻ đó nhạt nhòa trong kí ức tôi đến nỗi tôi chả nhớ cái gì cả, ngoài trừ việc được bảo là người tốt nhất nên an nghỉ ở quá khứ. 
          
          Chắc hẳn bị ghét dữ dội thật, không ngoa khi mỗi lần tên hắn được nhắc tới với cuộc chiến do tên đó khơi mào và đứng đằng sau.
          
          Không ai muốn vướng vào tên gieo rắc bao nỗi đau  và cái chết cho nhiều người cả.
          
          Tôi đã bao giờ gặp hắn chưa?
          
          Có lẽ là có. Có lẽ là không.
          
          Nhưng tôi chỉ nhớ thoáng qua hình ảnh trong đầu.
          
          Tôi và hắn . Cùng dùng bữa với nhau.
          
          Điên rồ.
          

PonyNguyen2

@ Kovie1801  Thì có cuốn Oneshot òi mà, vt lên đây là đống ý tưởng chưa hoàn thành thui nên có gì bồ thích chịu khó lên đây đọc, v lại chưa vt xong nựa
Contestar

Kovie1801

@ PonyNguyen2  Tạo 1 Tuyển tập One shot rồi nhét vô hết đi Pon 
Contestar

PonyNguyen2

Ặc , sắp hoàn thành act 4 rồi, chắc có thể tầm chủ nhật hoặc tệ quá delay thêm xíu tg ra mắt. Mà tính ra mình để được ờm 7 bộ rồi ( ko tính Luer, nó như cái bộ bổ sung thông tin cho mấy cái kia thôi). Kiểu chia sẻ nho nhỏ thì mình vẫn chưa tìm được những bộ cũng viết về VietNam nữ khác , kiểu cũng muốn đọc thêm , đa số mình đọc allvietnam bl thôi , một phần là ăn tạp và mình dễ chịu với nhiều ship nữa thì nó không phải vấn đề, chỉ là…muốn kiếm thêm bộ allvietnam nữ nữa đọc thôi. Nói chứ mình có nên thử viết allvietnam bl hay không @@ ? Chỉ là nghĩ thôi chứ chưa có động lực vt lắm, còn nhiều bộ chưa xong nữa nên chắc còn lâu mới tới dự định này. Thiệt là không muốn drop mấy bộ nào đâu:’)

PonyNguyen2

@Minakisoji chưa ra mắt nha bồ :)))) ra trc thử nghiệm vài chap bên đây r mới qua kia. Cô bình tĩnh
Contestar

Minakisoji

@PonyNguyen2 Cho xin bộ mới bên mangatoon kô ơi P:
Contestar