PonyNguyen2

" Giữa PRC và ROC, em thấy ai có phong thái hơn?"
          	" Còn phải hỏi sao? Nhìn là biết ROC hơn hẳn r-"
          	Thiếu nữ tóc đỏ thắt bím hai bên trả lời một cách nhanh nhẹn, nhưng quay ra bên phải thấy đồng chí mặc bộ y phục lăm le đứng bên cạnh , khuôn mặt thì cười nhưng đôi mắt thì không..vui lắm.
          	" À em nhầm, POC ngầu hơn nhiều.Anh ta rất giỏi và chiến thắng cuộc chiến, dành lại sự kiểm soát đất nước về phía mình."
          	VietNam vội chỉnh lại lời nói của mình, nói giỡn thôi mà anh ta căng quá.
          	" Tỷ tỷ đùa vui ghê?"
          	Sởn lạnh quá đấy...
          	" Tôi có ý gì đâu, tôi đâu có công nhận ROC giỏi hơn anh?"
          	" Vậy việc ROC có phong thái hơn tôi thì sao?"
          	" À thì nhìn có vẻ có "trải đời" hơn anh?"
          	" Cái cô này thẳng thừng ghê quá! Giờ thì giải thích cho tôi nghe tại sao nhìn cô giống y đúc tên VietNam hàng xóm tôi."
          	" À không hẳn, có điều vừa lùn vừa gầy hơn."
          	Thấy việc châm chọc là đều không thể thiếu, anh ta thêm vào nhằm bõ cơn tức.
          	" Cái anh Tàu này!?"
          	( Một cái hội thoại giữa Việt Nam hiện tại bị đưa về chiều không gian khác và mang hình dáng của mình lúc xưa.Đây là sự gặp mặt giữa POC( People's Republic of China) và Việt Nam trong lần bị đưa về khoảng thời gian vừa thắng ROC( Republic of China là Taiwan ngày nay), ROC và Việt Nam đã gặp nhau khi Việt Nam đang ở khoảng thời gian có chiến tranh khốc liệt WWII, mà thực ra thế giới này khá đảo lộn về trình tự lịch sử nên rất rối răm thành ra rơi vô đây chỉ có thuận theo dòng.Việt Nam ở nơi này là nam.)

PonyNguyen2

" Giữa PRC và ROC, em thấy ai có phong thái hơn?"
          " Còn phải hỏi sao? Nhìn là biết ROC hơn hẳn r-"
          Thiếu nữ tóc đỏ thắt bím hai bên trả lời một cách nhanh nhẹn, nhưng quay ra bên phải thấy đồng chí mặc bộ y phục lăm le đứng bên cạnh , khuôn mặt thì cười nhưng đôi mắt thì không..vui lắm.
          " À em nhầm, POC ngầu hơn nhiều.Anh ta rất giỏi và chiến thắng cuộc chiến, dành lại sự kiểm soát đất nước về phía mình."
          VietNam vội chỉnh lại lời nói của mình, nói giỡn thôi mà anh ta căng quá.
          " Tỷ tỷ đùa vui ghê?"
          Sởn lạnh quá đấy...
          " Tôi có ý gì đâu, tôi đâu có công nhận ROC giỏi hơn anh?"
          " Vậy việc ROC có phong thái hơn tôi thì sao?"
          " À thì nhìn có vẻ có "trải đời" hơn anh?"
          " Cái cô này thẳng thừng ghê quá! Giờ thì giải thích cho tôi nghe tại sao nhìn cô giống y đúc tên VietNam hàng xóm tôi."
          " À không hẳn, có điều vừa lùn vừa gầy hơn."
          Thấy việc châm chọc là đều không thể thiếu, anh ta thêm vào nhằm bõ cơn tức.
          " Cái anh Tàu này!?"
          ( Một cái hội thoại giữa Việt Nam hiện tại bị đưa về chiều không gian khác và mang hình dáng của mình lúc xưa.Đây là sự gặp mặt giữa POC( People's Republic of China) và Việt Nam trong lần bị đưa về khoảng thời gian vừa thắng ROC( Republic of China là Taiwan ngày nay), ROC và Việt Nam đã gặp nhau khi Việt Nam đang ở khoảng thời gian có chiến tranh khốc liệt WWII, mà thực ra thế giới này khá đảo lộn về trình tự lịch sử nên rất rối răm thành ra rơi vô đây chỉ có thuận theo dòng.Việt Nam ở nơi này là nam.)

PonyNguyen2

Tôi nhớ về một thiếu nữ với thân hình mảnh mai.
          Bím tóc đỏ dễ thương luôn đung đưa cùng với khuôn mặt non trẻ in sâu vào trái tim mục rữa của tôi.
          Sao mà lại ngô nghê và trong trẻo đến thế?
          Em luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy thán phục, kính trọng và ngọt ngào.
          Màu vàng của mật ong cứ như một thứ kéo tôi nhìn vào đôi mắt đó không lối thoát.
          Tôi nhớ, nhớ rõ những lời thỏ thẻ nhỏ nhẹ sưởi ấm cho một tâm hồn chai sạn vì thời gian và chiến tranh.
          Từng cái chạm đầy quan tâm lên những vết sẹo chằng chịt khiến tôi  cứ như một gã điên vậy.
          Tôi không hiểu, tôi lại muốn em chạm vào tôi nhiều hơn thế.
          Sờ vào gò má bỏng lạnh vì thời tiết, khoác cho em bộ áo giữ ấm rộng thùng thình so với cơ thể nhỏ nhắn đó.
          Nụ cười rực rỡ đó đã rọi một tia nắng vào thủ đô Moscow đầy tuyết lạnh giá.
          Em luôn nhìn về phía tôi, lí tưởng của tôi.
          Và nói rằng:" Ngài là mặt trời của hoa hướng dương tôi đấy!"
          Nghe thật trẻ con làm sao,  em thốt lên điều đó với một vẻ hồn nhiên của một người đầy khát vọng.
          Em luôn khen ngợi và dành cho tôi sự tôn trọng tuyệt đối, gọi tôi là hình mẫu để noi theo.
          Điều đó khiến tôi hài lòng dường nào.Phải chăng tôi đã một cảm giác gì đó đang ấp ủ trong mình?
          Thân hình mảnh khảnh, nhỏ bé sở hữu một ý chí kiên định và quyết tâm, tôi càng ấn tượng hơn về những gì em đã làm được trong chiến tranh.
          Là một đóa sen nhỏ dưới mưa bão chiến tranh và máu, không một chút vẩn đục.
          .......
          Bản chất có thể bị bóp méo một cách dễ dàng.
          Khi mà dục vọng của họ đối với gì đó càng mãnh liệt, họ lại mất kiểm soát.
          Bất cứ ai cũng có thể bị che mắt và không kiểm soát hành vi của mình.
          ....
          Chìm trong men rượu, tôi gật gù ngồi trên chiếc sofa cô đơn, những chai vodka nằm ngổn ngan trên sàn một cách bừa bộn khác với tôi thường ngày.
          Đau đầu suy nghĩ về những gì em hỏi tôi với một thái độ e dè.
          Chẵng lẽ tôi không còn như xưa , người mà em luôn ngưỡng mộ?
          Có phải vì tên China kia nói gieo giắt vào em những điều xấu, sự tàn bạo về tôi vào suy nghĩ của em không?

PonyNguyen2

@luongbinh_beutiful ỏ, cảm ơn bạn nhìu:3
Reply

luongbinh_beutiful

@PonyNguyen2 không sao đâu bác, tôi chỉ muốn biết là bác có bằng tuổi tôi không thôi, nếu mà bac nhỏ tuổi hơn tôi mà viết văn hay như này thì qúa đỉnh luôn ý >:33,
Reply

PonyNguyen2

@luongbinh_beutiful Mình không thích tiết lộ tuổi lắm, sori:")
Reply

PonyNguyen2

" Nào Vie~, cô chắc chắn sẽ giúp tôi chứ, đúng không?" 
          Ối giời ơi, nghe xong mà muốn rợn gáy tới nới rồi này? Em cá rằng anh tiền bối tài giỏi , cuồng công việc, vâng vâng bla bla,.. này vừa bị té ngã dập đầu rồi mới ngỏ lời nhờ em giúp đỡ với đống tài liệu này.
          Thật đấy. Ảnh có bao giờ nhờ em giúp cái gì đâu.Người theo chủ nghĩa độc tôn như anh ta đang khiến em sửng sốt và suýt làm đổ cốc cà phê sữa yêu thích trên tay.
          " Anh thực sự cần tôi giúp với..đống này thôi sao , China?" nhìn sấp giấy mà em cảm thấy kì lạ khi bình thường năng suất xử lý chắc phải lên đến trăm tờ cơ, hay có ý đồ ta???
          " Ừ, cô giúp tôi xử lý chúng cho xong nhé! Tôi khá bận với công việc đàm phán với khối kia với ngài USSR rồi ,hahaha." 
          China nhìn thì cười tươi nhưng mà rất ...nói sao nhỉ? gượng gạo ấy. Thì cũng đúng, hai khối là Cộng Sản và khối Tư bản đang có tranh chấp nảy lửa về vài vấn đề phát sinh và VietNam thấy ngài USSR và tiền bối (vừa là đồng chí, bạn lâu năm) muốn lôi ra đống vũ khí khè nhau tới nơi rồi đây. Đúng là số phận của hai khối sinh ra để làm kẻ thù của nhau mà.
          
          Hai tổ chức có sức ảnh hưởng nhất luôn đối đầu với nhau, họ thi đua về tài chính, và lực lượng vũ trang cũng như thi ai chạy dealine khổ hơn. Ừ thì , đều nai lưng gõ phím rồi làm giấy tờ như điên hết ấy mà, có gì đâu.Còn nếu quyền lực thì thi nhau ai mạnh về vũ trang, lắm tiền hơn thì thoái mái thi đua tranh quyền ảnh hưởng về tổ chức đó.
          
          VietNam thì muốn hưởng thái bình và làm việc cho điều mình mong ước, có điều là hơi khó khăn từ lúc hai tổ chức có hiềm khích lớn, và em cũng bị lôi kéo theo hai người đứng đầu tổ chức mình.
          Ê nói chứ Cộng Sản có đúng 6 người, bên tư bản thì nhiều thành viên hơn.
          Chắc tổ chức này thành viên nào cũng dealine dí sấp mặt hết nhỉ?
          Đúng rồi.
          " Cuba!!! Anh khám cho con bé Laos đi, tự nhiên em ấy ngã lăn ra sàn." VietNam lo lắng nhìn cô em nhỏ tuổi nhất khối ngã lăn ra sàn bất tỉnh.
          " Con bé đó bị công việc đè tới chết, tình trạng này cứu quái nào được, chịu."
          China đi ngang qua

PonyNguyen2

@PonyNguyen2 Sếp có một mối quan hệ khá là lạnh nhạt với những đứa con của mình, Russia và USSR vẫn duy trì mối quan hệ nhưng thỉnh thoảng vì ai cũng bận rộn cả, nhưng Estonia,Litvia,Lithuania thì ghét ra mặt và tự động cắt đứt liên lạc với ngài.Thành ra, chỉ có Belarus, Russia, Ukraine,kazakhstan là còn đỡ chứ mấy đứa còn lại không thèm nhìn mặt sếp luôn cơ.Có vẻ vì sếp chẳng mấy khi trao cho họ thứ gọi là tình yêu gia đình mà là sự lạnh nhạt , ai biết được truyện gia đình sao?
            
            " Á! Chị VietNam! Chị cố lên, chị thăng là em thăng theo luôn đó!" Cô gái Laos bấn loạn lay người em một cách mạnh bạo khi thấy em đột nhiên ngã xuống nền sàn khi đi qua chỗ bếp.Sắc mặt xanh xao và tệ.
            " Ây da, ca này khó chữa rồi. Thôi có gì tao cúng mày mấy nén nhang nha Vie, anh sẽ nhớ hậu bối tài năng như em." China cầm cốc cà phê uống một hơi sau đó đó chép miệng.
            " Mẹ, anh còn đứng đó nhìn nữa.Mau gọi Cuba tới đi." North Korea cằn nhằn mà giúp Vietnam ngồi lên ghế nghỉ ngơi.
            " VietNam thăng rồi thì tổ chức có mà tiêu.Ai sẽ còng lưng chạy KPI mỗi ngày hả??" Sau đó còn nói thêm một câu khiến VietNam nếu mà nghe được có mà ngồi yên khỏi làm việc quá.Hảo đồng chí tốt.
            " VietNam..Cứ đà này chắc cậu không còn sức làm gì nữa luôn đấy.Vốn thể trạng của cậu yếu ớt rồi mà."
            " Không sao..mệt tí ấy mà.Cậu đừng quá lo lắng."
            " Laos cũng nói y chang cậu cuối cùng cũng nằm liệt trên giường bệnh rồi đấy thây?"
            ( Ẻm thăng theo em thật)
            " Dạo này anh với Taiwan bên kia sao rồi?Ổn không?"
            " Ổn cailon."
            
            " Ủa mà hai người không đi dự hội thảo bên hiệp hội hay gì mà còn ngồi ở đây chìm vào công việc?" Em ngập ngừng hỏi hai con người kia  đang lao vào đống tài liệu một cách điên cuồng.
            " Ờ nhỉ? Nay có hội nghị mà UN tổ chức nữa.Chậc, lại phải ngồi với ba người kia."
            " Hai người thuộc nhóm thường trực đấy?"
Reply

PonyNguyen2

Sao càng ngày càng thấy sai sai.Em nhớ mình cũng cúng bái tổ tiên mình độ mình trên con đường cuộc sống  thuận lợi, mà đời đâu như mơ! Em toàn va phải mấy người tính cách mát mát muốn báo công an tới nơi.
            China thì không nói, tính cách và suy nghĩ của anh ta độc lạ còn vấn đề mà em muốn nói: Là mấy người bên tổ chức đối lập cũng có vài người có sở thích dị dị sao sao...
            Em không có ý gì đâu, chỉ là em ở với China quá lâu nên thấy lo lo là là và hoài nghi về cuộc sống mình đi về đâu.
            Ớn lạnh nhất chắc là cái đôi mắt ngầu đục của người kia luôn xoáy sâu vào người em.
            
            Không những làm cùng tổ chức, mà cả khối cùng dắt nhau vô ở chung một căn hộ rộng tổ bố do USSR trả tất, thật ra thì nó được thiết kế riêng dành cho sáu người và ai cũng dễ dàng chạm mặt đối phương qua việc mở cửa sổ ra liếc qua căn kế bên mình. Điều đó khiến tình cảm ngày càng khăn khít hơn, hoặc là ồn ào hơn.Tin em đi, China luôn tìm cách quấy rầy sếp của mình bằng mấy tiếng ồn từ máy phát nhạc, và USSR dường như rất không bằng lòng với việc đó.Em và Laos càng có nhiều thời gian trò chuyện với nhau hơn, hai người coi nhau như chị em thân thiệt vậy, còn Cuba thì em cũng hay tiếp xúc và hỏ han cậu đồng chí rất nhiều.
            
            Cuộc họp giữa hai phe không bao giờ là yên ổn.Ví dụ như cuộc hội nghị hôm nay đi.
            " Haha! Ngài đây có vẻ không mấy chính trực lắm nhỉ?"
            America thản nhiên buông một câu, tháo mắt kính râm mà nhìn vào sếp em , cặp mắt nhìn là biết đang chọc tức.
            Thôi xong.Quả này hai người họ sắp đấm nhau rồi.Em kéo nhẹ nói nhỏ với Cuba
            " Cuba, cậu chuẩn bị điện thoại và đồ nghề nhé.."
            " Tớ muốn bỏ việc."
Reply

PonyNguyen2

" Tớ thấy cái ngài Germany Empire gì đó dị lắm, việc vô tình gặp cứ như đã sắp đặt sẵn rồi ấy, chờ cơ hội cậu đến rồi xuất hiện." Cuba nhìn cô bạn mình đang xử lý đống bài tập một cách khó khăn mà thở dài, cậu rất lo cho những người bạn mình sẽ bị những kẻ xấu rình rập và làm gì đó.
          " Thế hở?? Tớ thấy ngài ấy tốt mà nhỉ, ngài ấy luôn khen rằng chỉ cần tớ ngoan ngoãn  thì sẽ cho mình bánh kẹo như lời động viên á!" Cô gái nhỏ cười hì hì trong khi vừa mới đăm chiêu đọc xong đề toán .
          " Thiệt. Ngài ấy trông đáng sợ và lạnh lùng lắm , ăn mặc cứ như mấy tên khát máu bạo chúa như trong mấy cuốn truyện vậy.( tinjuan)
          " Tớ thấy cái nón nhìn oai." 
          " Miễn sao cậu cẩn thận với ngài ấy là được, đừng tiếp xúc gần quá ."
          "Ờ , uhm, tớ nhớ rồi."
          Thật ra em đã quên lời dặn sau khi giải bài sai.Và, tối đó em lại gặp được ai nào?
          Đúng rồi, là Germany Empire(soihoangda)!
          Ngài ấy hỏi sao em lại ra ngoài vào giờ này thì em để quên đồ ở công viên nên vội vàng chạy ra đó lấy lại.
          Ngài ấy mỉm cười và hỏi rằng có phải là chiếc nơ không, hiện tại ngài ấy để nó ở nhà tạm trú định mai đưa cho em.
          Em xin Germany Empire để mình qua đó lấy nó được không, ngài ấy dễ dàng chấp nhận
          Cuba biết Cuba buồn, dặn bạn mình không được lại gần ổng rồi mà bạn khờ, bạn quên lời dặn.
          Lúc về thì dược China tặng hẳn một tràng chửi , Laos thì ôm bên cạnh khóc tưởng chị bị ai bắt cóc còn Cuba ân cần hơn chút, nhéo má cho đỡ tức, North Korea thì đứng phía sau nhìn trầm ngầm.
          " Cái ngài kì lạ đó nhìn chị với đôi mắt chứa nhiều thứ đáng sợ lắm đấy, chị nên tránh xa ngài ấy ra thì tốt hơn."
          " Mày léng phéng ra ngoài ban đêm thì chuẩn bị trước đi, ngài USSR biết thì mày chôn chân ở nhà đi."
          Ê.
          (Fille Rêveuse)

PonyNguyen2

Ông ta không chần chừ mà kéo cổ tay của em lại gần hơn với người gã, hai cơ thể cứ như dính lại với nhau, được đà mà giữ  lại tay em và để em dựa chặt vào ngực mình không vùng ra được.
          Người đó cúi đầu xuống nhìn người người phía dưới, hơi thở gấp gáp cùng với sự tiếp xúc da thịt qua màng lớp áo mỏng bị ướt bởi cơn mưa rồi
           Không ngần ngại hành động khiếm nhã của mình, bàn tay mò mẫn lấy eo mà  nắm chặt lại khiến cho đối phương giật mình vì sự lạnh lẽo , cùng lúc kéo em vào nụ hôn nóng bỏng mê man, lưỡi mạnh bạo cuốn lấy chiếc lưỡi đang cố gắng đẩy ra một cách vô vọng.Một cảm giác hưng phấn được kích thích khi  chạm vào điểm nhạy cảm của lưỡi đối phương trong khi đang cố gắng thoát ra nụ hôn bất ngờ từ chính ông ta.
          Miệng mấp máy những lời âu yếm và ngọt ngào nhưng không kém phần sắc dục, ông ta không kiểm soát được cơn dục vọng của bản thân mà cứ thế thì thầm , bàn tay thì mân mê sống lưng khiến em rùng mình, em không rõ ngài ấy đang bị gì nữa, cứ như người trước mặt em là France vậy, nhưng France hôn em còn thê thảm và trêu đùa hơn thế, ngài ấy còn biết dừng lại.
          " Ngài UK...Ngài say quá rồi đấy." em bất lực mà dùng sức đẩy mình ra khỏi lồng ngực của ông ta,cố gắng tránh đôi mắt mờ đục dục vọng và khoái lạc mà tưởng rằng không bao giờ thấy được ở ông, tự xoa dịu bản thân bằng suy nghĩ tươi sáng hơn.
          Đây không phải lần đầu tiên em được tặng nhựng nụ hôn cưỡng ép thế này và không hề thích điều đó , nó vừa đáng sợ mà lại tiếp xúc với một vị đại diện thì thật...khó nói, em không rõ họ làm như vậy có ý gì, chắc là thỏa mãn "nhu cầu " riêng gì  không kiềm chế được.
          Khái niệm về "Tình Dục" gần như bằng không, em không bao giờ nghĩ đến những thứ đen tối và vẩn đục mà sao mấy thứ đó cứ tìm đến em hoài vậy?
          Ông ta mơ màng nhìn em, những suy nghĩ thác loạn và tàn bạo hiện diện trong đầu mình, hai cơ thể quấn lấy nhau trần trụi và chiêm ngưỡng gương mặt thanh khiết chưa bị nhuốm màu sắc dục trước đó.
          Đáng lẽ, em có thể bên ông ta rồi, nhưng ai cũng muốn đóa hoa tinh khiết mà

PonyNguyen2

đây là bản thảo ngắn mình định viết trong cuốn L'étoilen á, nên không rõ đầu đuôi.Mình chỉ viết ngắn sneak peak xíu thôi chứ làm tiếp thì phải từ từ :')
            Nếu bạn muốn mình viết thêm NSFW ngắn thì mình viết rồi đăng lên đây tiếp.
Reply

Ellie9644Rosiea7

@PonyNguyen2 bạn làm tiếp phần đây nữa được không?
Reply

PonyNguyen2

Đứng ngỡ ngàng trước thành phố tráng lệ ở xa nơi thành phố mà VietNam ở, nơi đây luôn nhộp nhịp và ồn ào, các quý tộc và tầng lớp giàu có thong thả dạo bước trên các con phố lớn đông đúc mà các hoạt động diễn ra mạnh mẽ, ai ai cũng bận bịu.Đặc biệt hơn khi thành phố rộng lớn này khoác lên mình một vẻ ngoài xa hoa và cổ kính với các kiến trúc Châu Âu độc đáo.
          “ Mãi mới tới được nơi xa xôi này..” VietNam thở phào nhẹ nhõm, chỉ là nó đã thua China trong trò chơi và anh ta bắt con bé chạy tới nơi này chỉ để mượn đống sách quý giá mà chỉ có thư viện ở đây có, như là hình phạt cho kẻ thua cuộc.
          “ Nghĩ sao mà ảnh bắt mình chạy đến tận đây cơ chứ! Nhưng thua thì chịu thôi..” Nó thậm tró còn cảm nhận được tiếng cười văng vẳng sự khoái chí của anh ta.
          Cô bé lững thững đi tìm các thư viện lớn và tìm cho China đống sách dày cộm với cái tựa đề đọc léo cả lưỡi, nhìn cái tựa đề dài ngoằn thôi nó cũng muốn chảy mồ hôi.
          Sau một hồi hỏi người dân địa phương nơi đây, thật khó khăn khi liên tục đi qua nơi này tới nơi khác chỉ để lụm đống sách đó,nhưng thật tốt là vẫn có thể tìm được.May mắn cho em, một câu trai tốt bụng đã chỉ đường đến một thư viện lớn nhất của thành phố , lưu trữ những cuốn sách “ có thể” đáp ứng được nhu cầu của anh ta, có điều là đường đi khá xa, nhưng em cũng ngậm ngùi bắt chuyến xe để đến đó, đã mất công kiếm gần xong mà đem sách không đủ về thì anh ta được cớ chọc ghẹo mình đã thua còn không làm tốt
          Chuyến đi kéo đai gần 1 tiếng! Ngủ gật suýt nữa lở mất địa điểm luôn đấy, lúc đi về em sẽ dùng đống sách nặng trịch này ném lên đầu anh ta mới được, ác quá ác, còn lúc sau anh ta có chạy rượt em thì em không biết.
          “ Lớn kinh khủng…” Ngước lên nhìn cái thư viện Rộng lớn với một bề ngoài được khắc tinh xảo và thiết kế công phu, vẻ ngoài của nó gần như mê hoặc cô bé vậy, thật kì lạ khi nơi này lại ít người vô nhỉ? Nó đẹp và mang một vẻ hoài cổ đến thế cơ mà!
          Không phải nói, em háo hức đẩy chiếc cửa kính mở ảo và bước vào.
          Nơi đây vượt qua tưởng tượng của em.

PonyNguyen2

À .Em nhớ ra rồi. Là người mà em vô tình gặp qua trong lúc đi ra ngoài với Cuba.
            Nếu em không nhầm thì ngài USSR và vị đó gặp nhau trao đổi cái gì đó thì phải, có điều bầu không khí rất...căng thẳng?Khó hiểu thật, em thấy hia người cười cười gì với nhau mà nhỉ?
            (Fille Rêveuse)
Reply

PonyNguyen2

Là một Countryhuman! Em khẽ reo lên, người đó đang bận chăm chú đọc cuốn sách trên bàn một cách chăm chú, không mảy may quan tâm đến mọi thứ, nói chung là rất tập trung.
            Em nhìn vào  màu đen,vàng, đỏ lần lượt trên khuôn mặt của ngài ấy, và đeo một cái kính vuông, mà sao…Nhìn quen quen thế nhỉ? Em chưa gặp người này bao giờ, nhưng lại có cảm giác như đã gặp người giống ngài ấy trước đây, em không nhớ rõ nhưng mà em lại nhớ in cái đôi mắt hai màu độc đáo ấy.VietNam xuôi đi suy nghĩ đó, em lẳng lặng bước tới một cái bàn cách bàn vị đấy 2 cái, rồi từ tốn đem một cuốn mà em rờ vào mà thấy mỏng nhất rồi lấy ra “ nghiên cứu” thử.
            Không gian im lặng trong căn phòng này im lặng tới nỗi chẳng lấy một tiếng động cả  từ tiếng giấy lật.
            Cái cuốn em đang để trên bàn và cố nhìn từng con chữ chi chít, đại khái là về một người gì đó đang trên hành trình gì đó tìm cái gì đó rồi giác ngộ gì đó gọi là chân lý rồi vâng vâng…Đọc đi đọc lại vẫn không hiểu, em chịu thua.
            Trong lúc đó thì vị Countryhuman đằng trước mặt giống em bỗng nhiên đứng dậy, anh ta vội vàng mở cửa vụt mất một cách hối hả đem theo túi vali, để lại cuốn sách đọc dở và một sấp giấy trên bàn.Em thoáng ngạc nhiên về người vội vàng trước mình, khi nãy vừa đang chăm chú đọc sách.Ngài ấy đi mà không đóng cửa và lâu rồi chưa quay lại, em càng lo lắng hơn, ngài ấy có thể đã để quên thứ sấp giấy đó rồi, theo em đoán.
            Em tiến lại cái bàn đó, gấp lại cuốn sách và cầm sấp giấy được bấm lại kỹ càng, em lướt một hồi và em không đọc được nên thôi mình trả lại đồ cho người cần đi chứ tò mò quá không tốt.
            Được rồi, thêm một vòng xuống thang nữa từ tầng 10 xuống tầng trệt, ít ra nó có không mỏi chân như ban đầu đi, ai lại đi xây thư viện to chà bá này cơ chứ!?( Italy:Ehe)
            Em gặp lại người quản lý và hỏi về vị kia, cô ấy khẽ cau mày và nói rằng nhìn ngài ấy khá vội vã , tác phong không giống như ngài Germany thường ngày, ắt hẳn có vụ gì đó nghiêm trọng.
            Khoan.Germany?Từ từ đã, em lại thực sựu thấy quen quen với cái tên này, hình như là-
Reply

PonyNguyen2

“ Dạ…Em chỉ mượn cuốn này dùm người bạn thôi chứ bản thân em không đọc ạ..” 
            Nghe được lời giải thích của VietNam, cô quản lý không thắc mắc gì thêm , vui vẻ chỉ em hướng đi đến kệ sách có cuốn đó, cô ấy có một trí nhớ cực kì tốt khi ghi nhớ mọi lối đi và các cuốn sách cần tìm đang ở đâu khiến em phải khâm phục, thật kinh khủng.Em cảm ơn cô ấy rồi nhanh chóng đi theo chỉ dẫn, nếu không nhầm thì nó ở tầng cao nhất của thư viện.
            Và bất ngờ chưa, thư viện này có 10 tầng.
            VietNam hì hục lên lên cầu thang với hai cẳng chân rã rời gần như không muốn đi tiếp nữa, em cố động viên mình leo tiếp vì nếu dừng lại thì em sẽ ngã nhào ra bậc thang vì quá mệt mỏi.Khi tới được tầng 10, em ngã nhào ra sàn gỗ, thở một cách dồn dập cố gắng hít từng ngụm không khí vô phổi và vừa thắc mắc.China đọc cái cuốn gì mà hiếm thế này!? Theo người quản lý thì chỉ có một cuốn duy nhất ở đây là còn chứ chỗ khác thì không , chả trách sao không tìm ra quyển đó ở mấy nơi khác.
            Cố gắng đứng dậy, em chỉnh lại bộ váy trắng bị nhàu và bước đi tìm tiếp kệ sách ở tít đâu đó, và em buộc phải kiếm trong đống kệ sách.
            Cũng mất một hồi em mới đến được cái  kệ đó, thật tốt khi  bên cạch có sẵn cái thang dài để leo em lên và lấu, nhưng tốt hơn hết thì em không muốn mình ngã ra đâu à nếu cuốn sách bị hư thì em bị la mất.
             Chật vật một lúc mới lôi ra được quyển sách dày và nặng đó, em mừng rỡ và leo xuống, suýt nữa thì ngã.
            Em thề, cái tựa đề nó lạ không chịu được, đọc không ra cái tiêu đề vì phông chữ ngộ nghĩnh, em nhét cuốn đó vào túi rồi bước xuống.Có vẻ như đã hoàn thành thử thách của China rồi, em thầm nghĩ, bây giờ về thì cũng hơi sớm, mà đi thì cũng tiếc, nơi này đẹp đến thế mà, em nghĩ rằng sẽ thử lướt qua sách mà China kêu em mua và mượn.
            Tự tìm cho mình một căn phòng ở trên đây, tầng nào cũng rộng hết ấy nên phòng đọc cũng rộng theo, em bước bào một căn phòng rộng rãi với nhiều bức tranh sơn dầu treo đầy trên tường, và mấy cái bàn xếp ngay ngắn đang im lìm , lướt qua một hồi, em thấy một người khác nữa.
Reply

PonyNguyen2

Việt Nam sững sờ nhìn bảng bỏ phiếu cấm vận quốc gia mình đã có kết quả.,124 quốc gia bỏ phiếu thuận chỉ có 17 nước là phản đối.Cô bàng hoàng, tay nắm chặt lại thể hiện sự không cam lòng. Bây giờ chỉ có mình Việt Nam đứng ở giữa còn xung quanh là các vị đại diện khác, ngay trước mặt là ngài UN đang trình bày kết quả và đưa tới quyết định cuối cùng.
          Quốc gia Việt Nam sẽ bị cấm vận với 124 phiếu thuận. Lời tuyên bố dõng dạc khiến Việt Nam càng không kiểm soát được bản thân mình.Đất nước vừa trải qua chiến tranh xong lại phải lao vào thêm cuộc chiến tranh khác, bị bóp nghẹt bằng nhiều hình thức bởi các nước cường quốc. Cô cần phải tìm cách khác chứ, đất nước cô đã chịu quá nhiều đau khổ rồi, hai vai bấc giác run lên , cảm xúc xen lẫn nhiều thứ.
          USSR hiện rất tức giận, ông ta  đang rất muốn dùng quyền hạn của mình nhưng lại không làm được gì do bốn gã chết tiệt kia, họ chặn đường đi cùa hắn để hỗ trợ Việt Nam.
          Những ánh mắt của các Countryhumans khác nhìn vị đại diện nhỏ nhắn kia xoáy sâu vào cơ thể cô ấy.
          " Nếu ngài và mọi người ở đây cho rằng đất nước tôi xâm lược thì cũng phải suy xét tới các hành động của nhóm người đã gây bao nhiêu tội ác ở chính đất nước họ và người dân tôi chứ!" Việt Nam không kìm được bản thân mà phản bác lại UN, sự bình tĩnh thường thấy đã biến mất.
          " Cô đừng cứng đầu nữa, VietNam, vô ích thôi." China cười đắc thắng, anh ta bước xuống dưới đối diện với cô ấy, thần hình cao lớn cũng đủ lấn át người phụ nữ chịu nhiều vết thương kia.
          Trước sự xôn xao và bàn tán cùng với ngỡ ngàng, anh ta nắm chặt vạt áo vest về phía mình, phản ứng của chính Việt Nam cũng ngỡ ngàng nhưng rồi cũng nhanh chóng giữ lại thăng bằng, hai vị đại diện nói gì đó với nhau rất căng thẳng khi China cuối đầu xuống và nói những lời khiêu khích.
          " Tên đó làm cái quái gì vậy, chẳng coi người khác ra hệ thống gì!" Cuba tức giận nói, anh ta sẽ không cho phép đồng chí của mình chịu thiệt thòi.
          China bóp chặt cái vai phải yếu ớt của Việt Nam còn cô ấy cũng giữ cánh tay đó lại.

PonyNguyen2

" Hai đứa có lời nào bao biện cho hành động của mình không?" Giọng nói trầm ấm mang một vẻ khiển trách hướng về hai đứa đứa trẻ Countryhuman một trái một gái đang rất lúng túng và chả nói năng gì cả.Cô bé thấp hơn bên cạnh cậu con trai mở lời trước áp lực áp đảo của người thầy đáng kính.
          " D..Dạ, tụi con chỉ định giỡn một chút thôi ai ngờ lại thành ra như thế, con xin lỗi ngài Soviet..." âm thanh phát ra từ nó càng nhỏ dần hơn và kẹt ngay cổ họng nó, hai bàn tay không kìm được mà nắm chặt và run rẩy.Mặc dù Soviet không đe dọa gì cả nhưng cái cách ông ta nhìn Việt Nam thì khác, nhỏ rén nên không dám nhìn đối diện trực tiếp mà cứ quay mặt nhìn về chỗ khác. 
          " VietNam.Nhìn về phía ta."
          Gã hắn giọng lại để kéo sự chú ý của con bé nghịch ngợm kia.Nghe thấy tên mình gọi, nó liền quay mặt thẳng lại , nếu không làm thế có mà bị phạt, bị vài lần với China rồi nên nó hết dám  cứng đầu( Hoặc không).
          " Còn China, em giải thích câu chuyện cho tôi nghe nào? Làm gì mà mặt hai đứa trầy xước đầy thế kia?" Ông ta chuyển dời về phía câu con trai với năm ngôi sao đang lơ lửng trên phía trái đầu. Cậu ta lúc đầu cũng định chối cho xong nhưng nghĩ lại thì Soviet lamdeogi mà không tự tìm hiểu ra, thà nói ra còn hơn.
          " Con chỉ giỡn với nó và chỉ nó cách dùng súng thôi, nhưng sau đó tụi con tranh cãi rồi xảy ra xô xát rồi không may VietNam lỡ bấm trúng cái còi nên....Lúc đầu con không nghĩ là nó có đạn trong đó thưa ngài."
          "Anh ấy tự nhiên chọc con quá trớn hà, ảnh nhéo má đau quá trời rồi tụi con cãi nhau rồi sau đó đánh nhau luôn..."
          " Đứa nào cũng gầy và ốm nhom mà ham xảy ra xô xát rồi đánh nhau quá nhỉ" Ông ta thở dài lắc đầu ngao ngán, Việt Nam là đứa trẻ ngoan ngoãn và hay nhường nhịn nhưng mà gặp chúng China thì chịu rồi.Có ngày nào là không chí chóe với nhau đâu.
          Hai đứa nhóc kia lo lắng nhìn ông ta, China tranh thủ nguýt co nhỏ một cái mới chịu, nói chung vì anh ta được cái cao hơn và khỏe hơn thôi chứ nhìn vẫn gầy chán.
          " Bắt tay làm hòa đi rồi tính tiếp." 
          ( Mon Petit Ange~)

PonyNguyen2

Tiếng cười giòn giã phát ra từ một cô bé với làn da,mái tóc đỏ và ngôi sao vàng.
          Nó hào hứng cầm trên tay bó hoa chuông tươi mới từ quầy.Cái váy dài mềm mại bay nhẹ cùng cơn gió mát mẻ của một buổi sáng tinh mơ.
          Người đi đường không mấy bất ngờ về vị khách nhỏ bé này, vì cô bé luôn ghé thăm con đường này thường xuyên đến nỗi khi tiếp xúc nhiều hơn, họ thấy nó một Countryhuman dễ mến và đáng yêu, nhưng cũng đã thu hút các rắc rối cùng với người ở cùng nhà, cậu trai với cô nhóc thường thấy đi với nhau khá nhiều và luôn chí chóe ồn ào ở ngoài đường, dù thường chỉ dừng lại ở mức tranh cãi nhưng có khi còn đánh nhau luôn, nói chung hai đứa nhỏ đánh nhau sao đều bị thương.Gọi luôn ngài Soviet, người bảo hộ của họ đến giải quyết luôn cho nóng.
          Cái dáng đi quen thuộc đánh chân sáo của nó luôn nổi bật giữa dàn người, sự ngây ngô và năng động không thể nhầm lẫn được đi đâu.
          
          " Mua hoa lắm vậy? Mày để hoa lâu ngày cũng héo thôi." Cậu con trai nhìn cô em gái ôm bó hoa chặt vào lòng đang hớn hở chạy vô nhà.
          " Em mua cho chị Belarus chứ bộ! Hoa trưng trên bàn đẹp mà, anh chả biết gì hết á!" Con bé hờn dỗi trả lời, bộ mua hoa không được sao?
          " Thì mày mua nhiều uổng thôi, có vậy không hiểu hở?" giọng nói giễu cợt từ cậu con trai, anh ta cũng hay trêu chọc con bé mỗi khi gặp nó.
          " Không nói chuyện với anh nữa đâu ,China." Không muốn đôi co thêm với anh, nó đi thẳng vào căn bếp tràn ngập mùi hương ngọt ngào đầy quyến rũ.
          " Anh cũng đừng trêu chọc chị ấy nữa, em thấy VietNam là người hay nhịn anh đấy, cho đến khi anh chọc quá nên chị ấy tức giận." North Korea từ phòng bên kia ló đâu ra nhìn mà nói.
          " Kệ chuyện đó đi , kiểu gì nhỏ cũng quên đi việc vừa rồi thôi.À mà đi câu cá với tao không?" China nhún vai nói.
          " À, ờ được."
          ( Fille Rêveuse)

PonyNguyen2

Việt Nam không thích mùi thuốc lá.
          Chẳng hiểu sao, thứ mùi khó chịu ấy khiến cô ấy cảm thấy khó chịu lồng ngực, dù sao thứ thuốc lá tốt đẹp gì nó chỉ có hại thôi.
          Nhưng dù thế thì thứ nào càng có hại càng khiến ta nghiện nó.
          Mùi từ khói lửa chiến tranh, bom khói thậm trí là chất độc da cam và chất diệt cỏ mà Việt Nam đều hít chúng trong năm tháng chiến tranh,khiến cô ấy nhìn những làn khói thuốc lá một cách không vui vẻ gì vì  gợi lên một kí ức cũ đau buồn , nhất là từng khói thuốc lá mờ ảo lơ lửng trong không trung .
          Như khói lửa bốc ra từ các ngôi làng của người dân bị kẻ thù đốt cháy vậy.
          Ghét lắm. Ghét luôn cái thứ mùi đặc trưng của nó.
          
          America không phải là một kẻ nghiện thuốc lá cho cam, nhưng cũng không thể dừng lại hút thứ thuốc đó. Hắn tìm đến nó mỗi khi chán nản hoặc khi tức giận không thể giải toả được.
          Vừa hút vừa dựa vào thành tường, hắn nhắm mắt cảm nhận các cảm giác thích thú của sự kích thích nó mang lại.
          Rồi thở ra từng ngụm khói thuốc , America nhìn nó dần dần tan biến đi, đôi mắt xanh biếc cứ mơ hồ nhìn theo chúng.
          Màu trắng từ thuốc lá làm hắn nhớ đến một ai đó.
          Một người phụ nữ nhỏ bé cũng là Countryhuman giống hắn vậy, luôn mặc trên bộ đồ là áo dài trắng tinh khiết của đất nước mình, cũng là người mà hắn đã từng xâm lược mà cũng mang...một cảm giác của tình yêu?
          Hắn luôn muốn bóp chết con người đó , có điều hắn đã thất bại. Bây giờ hai nước đã có mối hợp tác và phát triển hơn nhưng tham vọng vẫn còn đó.
          Từ việc ham muốn chiếm đất nước chữ S , America dần muốn có cả thể xác của vị đại diện quốc gia đó luôn, toàn bộ.
          Một kẻ mạnh. Một gã cường quốc tồi tệ.
          ( L'étoile)