Một thế giới đảo ngược không như thế giới mà ta vẫn luôn biết.
Thế giới này vẫn ngập ngụa trong khói lửa chiến tranh,máu và xác thịt.
Tính cách bóp méo,những người ở thế giới này mang hình ảnh như ta thân thuộc, nhưng lại không hề như thế.
Những người ngỡ như quen biết lại không hề biết gì về ta.
Lạc lối trong một nơi tàn nhẫn và trần tục hơn bao giờ hết.
Nào!Hỡi thiếu nữ nhỏ nhắn kia ơi! Em định làm gì bây giờ?
Em không thuộc về nơi này, em chỉ là kẻ xui xẻo rơi vào lục địa tai quái này thôi.
Không có chút kí ức gì cả, chỉ biết bản thân đang đấu tranh vì gì mà thôi.
"Hòa Bình" hay " Tự do"?
Lại phải chứng kiến những chiến sĩ ngã xuống hi sinh, bom lửa tàn phà khắp mọi nơi.
Em không nhớ nữa, hòa bình rồi mà? Tại sao em lại quay về thế kỉ 20 rồi?
Nhu vừa tỉnh giấc từ cơn chiêm bao, em nhận ra rằng bản thân đã lạc vào một thế giới khác .
Những người thân quen ở thế giới kia hoặc đã tan biến đi, một lần nữa xuất hiện.Nhưng họ lạ lắm...?
Kí ức hỗn loạn, chồng chéo lên nhau, em không rõ.
Mình là ai? Là người lạc lối về quá khứ hay đang quay về bản thân hồi rất lâu trước đây?
Nhưng nơi này đâu phải nơi em thuộc về?
Một lần nữa, cuốn sâu vào vòng xoáy của những kẻ quyền lực và đứng đầu, sự cạnh tranh giữa các tư tưởng và sự ảnh hưởng.
"Hãy nhớ rằng: Họ có thể giống như người cô quen biết, nhưng cũng không phải.Không ai đáng tin cả."
Một người đã nói như vậy với em.
Mọi thứ cứ như một trò chơi vậy đấy.Một trò chơi có thể khiến em bị mất mạng bất cứ lúc nào.
Cũng có thể? Chà, nếu em nghe về mấy kiểu xuyên không thì có thể đấy nhưng khổ nỗi em chẳng biết gì.
Những kẻ bên kia lo sốt vó về sự biến mất của em, nhưng cũng đồng thời thấy được vài phân cảnh mà em trải qua trong thế giới đảo ngược đó.
" Mọi người lo cho cô VietNam quá nhỉ? Cô ấy giỏi mà?Sẽ ổn thôi ~"
Âm thanh kì bí từ máy tính phát ra chọc điên những người có mặt tại căn phòng họp đó, chẳng ai hiểu sao chuyện vô lí này xảy ra được.
Em quay về được thế giới của mình không chứ?Tất cả phụ thuộc vào em cả.
_sắp ra mắt_