PonyNguyen2
_Bữa Ăn Tối_
"..."
Tôi không rõ mình đang ở đâu khi di chuyển một cách vô định trong dinh thự này cả , dinh thự sang trọng to lớn nhưng đã cũ kĩ , bụi bặm và những sự kiện bị chôn vùi trong quá khứ đang được đóng kính ở đây.
Cơn gió rít lạnh buốt từ bên ngoài gần như lúc nào cũng xào xạc , tạo thành tiếng tru dài trong màn đêm u tối này. Âm thanh chói tai của nó có thể nghe thấy rõ ràng hơn qua các cửa sổ ở bên trong, thú thật, tôi rất hoảng sợ.
Bên trong chỉ toàn một màu đen xịt, một chút ánh sáng le lói từ mặt trăng lọt vào từ cửa kính thôi cũng ít ra trấn an tôi một lúc , ít nhất là thế. Không rõ liệu cái nơi ở bị bỏ hoang này đã không còn người sống được bao lâu rồi , nhưng quả thực bảo nó tồn tại được hàng trăm mà không bị dỡ bỏ thì...rất kì lạ.
Tôi không biết , tôi không xác định được lí do mình ở đây. Chỉ đơn giản là , mở mắt, đã thấy bản thân đứng sừng sững ngay giữa trong nhà rồi. Ở cái dinh thự đã từng thuộc về một tên chủ đã biến mất từ rất lâu.
Nói sao nhỉ? Cái tên mà thường được gọi là bạo chúa ấy , tên của kẻ đó nhạt nhòa trong kí ức tôi đến nỗi tôi chả nhớ cái gì cả, ngoài trừ việc được bảo là người tốt nhất nên an nghỉ ở quá khứ.
Chắc hẳn bị ghét dữ dội thật, không ngoa khi mỗi lần tên hắn được nhắc tới với cuộc chiến do tên đó khơi mào và đứng đằng sau.
Không ai muốn vướng vào tên gieo rắc bao nỗi đau và cái chết cho nhiều người cả.
Tôi đã bao giờ gặp hắn chưa?
Có lẽ là có. Có lẽ là không.
Nhưng tôi chỉ nhớ thoáng qua hình ảnh trong đầu.
Tôi và hắn . Cùng dùng bữa với nhau.
Điên rồ.
PonyNguyen2
@Minakisoji Hong bt nựa :0 chỉ là ý tưởng bất chợt, chưa viết xong , để viết típ lên đây cho xong:p
•
Reply