Tại sao dù sống trong một nơi ấm ấp đầy đủ tiện nghi, cùng với những thứ xa hoa lộng lẫy mà chưa bao giờ trải nghiệm , lại bí bách tới vậy?
Con bé thầm nghĩ, đôi mắt ngắm nhìn gian phòng rộng rãi chỉ dành cho riêng nó, lạnh lẽo, tĩnh lặng và khi so với căn phòng này nó thật nhỏ bé, chỉ như là khu chơi mà có thể quanh quẩn ở đây mãi không ra được. Đồ chơi, búp bê, thú bông đắt tiền và xa xỉ trên khắp sàn và kệ tủ mua cho mình.
Thậm trí những bữa ăn nóng hổi, tráng miệng chưa bao giờ thấy qua bày biện trước mặt mời gọi con bé đã lâu rồi chưa có gì bỏ bụng.
Xung quanh bao bọc toàn vách tường trắng kem, rộng, nhưng kín, không khe hở. Thiết kế phong cách Châu Âu đầy tỉ mỉ này như muốn nhốt lại đây.
Tì cằm lên đầu gối đang , chiếc váy hồng bồng bềnh đã bị nhầu nát chờ được chỉnh sửa , mái tóc đỏ suôn mượt rồi sớm có bàn tay nâng niu mà chải lại , hay là những vết thương, vết bầm chờ được bàn tay gây ra, lại băng bó cho.
Giữa việc được chạy nhảy, cười đùa một cách sảng khoái ở bên ngoài cửa sổ kia, coi bộ còn hấp dẫn hơn nhiều so với việc phải loanh quanh với mớ đồ chơi búp bê thú bông này, hay là những món bánh ngọt ngào đầy câu dẫn kia.
Thưởng thức món ăn do tên già đó mang vào cho mình, nghĩ tới thôi cũng mất hứng cảm nhận vị ngon rồi, nhưng ông ta vẫn phớt lờ mà đặt nó lên bàn đối diện, bắt ép là phải ăn hết, thường nó sẽ im ỉm, vì nó không muốn nói tiếng Pháp để đáp lại.
Cô bé mơ hồ nhắm nghiền mắt, bây giờ nó chỉ muốn được thoát ra khỏi nơi chết tiết này, tìm kiếm anh mình, nó không muốn ở đây, nó chả bao giờ muốn bị gã bắt giữ mãi cả. Xiềng xích rồi cũng phải bị phá bỏ, nó hứa với mình.