PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối_
          	
          	"..."
          	
          	Tôi không rõ mình đang ở đâu khi di chuyển một cách vô định trong dinh thự này cả , dinh thự sang trọng to lớn nhưng đã cũ kĩ , bụi bặm và những sự kiện bị chôn vùi trong quá khứ đang được đóng kính ở đây.
          	
          	Cơn gió rít lạnh buốt từ bên ngoài gần như lúc nào cũng xào xạc , tạo thành tiếng tru dài trong màn đêm u tối này. Âm thanh chói tai của nó có thể nghe thấy rõ ràng hơn qua các cửa sổ ở bên trong, thú thật, tôi rất hoảng sợ.
          	
          	Bên trong chỉ toàn một màu đen xịt, một chút ánh sáng le lói từ mặt trăng lọt vào từ cửa kính thôi cũng ít ra trấn an tôi một lúc , ít nhất là thế. Không rõ liệu cái nơi ở bị bỏ hoang này đã không còn người sống được bao lâu rồi , nhưng quả thực bảo nó tồn tại được hàng trăm mà không bị dỡ bỏ thì...rất kì lạ.
          	
          	Tôi không biết , tôi không xác định được lí do mình ở đây. Chỉ đơn giản là , mở mắt, đã thấy bản thân đứng sừng sững ngay giữa trong nhà rồi. Ở cái dinh thự đã từng  thuộc về một tên chủ đã biến mất từ rất lâu.
          	
          	Nói sao nhỉ? Cái tên mà thường được gọi là bạo chúa ấy , tên của kẻ đó nhạt nhòa trong kí ức tôi đến nỗi tôi chả nhớ cái gì cả, ngoài trừ việc được bảo là người tốt nhất nên an nghỉ ở quá khứ. 
          	
          	Chắc hẳn bị ghét dữ dội thật, không ngoa khi mỗi lần tên hắn được nhắc tới với cuộc chiến do tên đó khơi mào và đứng đằng sau.
          	
          	Không ai muốn vướng vào tên gieo rắc bao nỗi đau  và cái chết cho nhiều người cả.
          	
          	Tôi đã bao giờ gặp hắn chưa?
          	
          	Có lẽ là có. Có lẽ là không.
          	
          	Nhưng tôi chỉ nhớ thoáng qua hình ảnh trong đầu.
          	
          	Tôi và hắn . Cùng dùng bữa với nhau.
          	
          	Điên rồ.
          	

PonyNguyen2

@Minakisoji Hong bt nựa :0 chỉ là ý tưởng bất chợt, chưa viết xong , để viết típ lên đây cho xong:p
Reply

Minakisoji

@PonyNguyen2 Đù, bộ nào v kô :ooo
Reply

PonyNguyen2

_Bữa Ăn Tối_
          
          "..."
          
          Tôi không rõ mình đang ở đâu khi di chuyển một cách vô định trong dinh thự này cả , dinh thự sang trọng to lớn nhưng đã cũ kĩ , bụi bặm và những sự kiện bị chôn vùi trong quá khứ đang được đóng kính ở đây.
          
          Cơn gió rít lạnh buốt từ bên ngoài gần như lúc nào cũng xào xạc , tạo thành tiếng tru dài trong màn đêm u tối này. Âm thanh chói tai của nó có thể nghe thấy rõ ràng hơn qua các cửa sổ ở bên trong, thú thật, tôi rất hoảng sợ.
          
          Bên trong chỉ toàn một màu đen xịt, một chút ánh sáng le lói từ mặt trăng lọt vào từ cửa kính thôi cũng ít ra trấn an tôi một lúc , ít nhất là thế. Không rõ liệu cái nơi ở bị bỏ hoang này đã không còn người sống được bao lâu rồi , nhưng quả thực bảo nó tồn tại được hàng trăm mà không bị dỡ bỏ thì...rất kì lạ.
          
          Tôi không biết , tôi không xác định được lí do mình ở đây. Chỉ đơn giản là , mở mắt, đã thấy bản thân đứng sừng sững ngay giữa trong nhà rồi. Ở cái dinh thự đã từng  thuộc về một tên chủ đã biến mất từ rất lâu.
          
          Nói sao nhỉ? Cái tên mà thường được gọi là bạo chúa ấy , tên của kẻ đó nhạt nhòa trong kí ức tôi đến nỗi tôi chả nhớ cái gì cả, ngoài trừ việc được bảo là người tốt nhất nên an nghỉ ở quá khứ. 
          
          Chắc hẳn bị ghét dữ dội thật, không ngoa khi mỗi lần tên hắn được nhắc tới với cuộc chiến do tên đó khơi mào và đứng đằng sau.
          
          Không ai muốn vướng vào tên gieo rắc bao nỗi đau  và cái chết cho nhiều người cả.
          
          Tôi đã bao giờ gặp hắn chưa?
          
          Có lẽ là có. Có lẽ là không.
          
          Nhưng tôi chỉ nhớ thoáng qua hình ảnh trong đầu.
          
          Tôi và hắn . Cùng dùng bữa với nhau.
          
          Điên rồ.
          

PonyNguyen2

@Minakisoji Hong bt nựa :0 chỉ là ý tưởng bất chợt, chưa viết xong , để viết típ lên đây cho xong:p
Reply

Minakisoji

@PonyNguyen2 Đù, bộ nào v kô :ooo
Reply

PonyNguyen2

Ặc , sắp hoàn thành act 4 rồi, chắc có thể tầm chủ nhật hoặc tệ quá delay thêm xíu tg ra mắt. Mà tính ra mình để được ờm 7 bộ rồi ( ko tính Luer, nó như cái bộ bổ sung thông tin cho mấy cái kia thôi). Kiểu chia sẻ nho nhỏ thì mình vẫn chưa tìm được những bộ cũng viết về VietNam nữ khác , kiểu cũng muốn đọc thêm , đa số mình đọc allvietnam bl thôi , một phần là ăn tạp và mình dễ chịu với nhiều ship nữa thì nó không phải vấn đề, chỉ là…muốn kiếm thêm bộ allvietnam nữ nữa đọc thôi. Nói chứ mình có nên thử viết allvietnam bl hay không @@ ? Chỉ là nghĩ thôi chứ chưa có động lực vt lắm, còn nhiều bộ chưa xong nữa nên chắc còn lâu mới tới dự định này. Thiệt là không muốn drop mấy bộ nào đâu:’)

PonyNguyen2

@Minakisoji chưa ra mắt nha bồ :)))) ra trc thử nghiệm vài chap bên đây r mới qua kia. Cô bình tĩnh
Reply

Minakisoji

@PonyNguyen2 Cho xin bộ mới bên mangatoon kô ơi P:
Reply

PonyNguyen2

Năm mới mở ra,chúc mọi người và gia đình sức khoẻ dồi dào,hạnh phúc,viên mãn,vạn sự như ý,tỷ sự như mơ,triệu triệu bất ngờ. 
          Mong rằng mỗi ngày sắp tới với đều là một hành trình ý nghĩa,tràn đầy năng lượng tích cực và niềm vui luôn trào đón ta.
          Chúc cho ước mơ của mọi nguòi trong năm mới sớm thành hiện thực,thành công gõ cửa và bình an luôn bên mình trong năm mới.
          Cúi cùng chúc mọi người có tất cả những gì tốt đẹp mà mình đã luôn mong muốn và bỏ qua những muộn phiền năm cũ nhennnn. Năm mới rồi cùng dành nhiều thời gian với gia đình nhaaaa.
          Happy Lunar New Year 2026!!! Cảm ơn mọi người đã đồng hành với mình và thưởng thức nhiều bộ truyện ! Trong năm mới, mình sẽ viết nhiều hơn, và trau chuốt hơn nữa!!!

Kovie1801

@ PonyNguyen2  :3♥
Reply

PonyNguyen2

“ Hửm? Trông em có gì lo lắng quá vậy, Vi?” . VietMinh sáng sớm ngủ dậy bước xuống lầu , thấy con em mình đang vùi đầu lúi húi đọc đống gì đó rất chăm chú tới nỗi chưa động một chút tới đống đồ ăn sáng trên bàn mà hỏi.
          “ Ơ, chào anh Minh.” Nghe thấy tiếng anh gọi, cô ngẩng đầu lên nhìn ông anh đang bước xuống lầu , sau đó lại cúi đầu lẩm bẩm và ghi chép rất chăm chú.
          “ Trời, bộ mày định đăng ký đi thi đấu ở trường hay gì mà học ghê quá vậy? Anh hồi đó chả căng mắt học như em đâu.” 
          “ Đâu có.” Cô thiểu não đáp, đóng lại sách tài liệu và bắt đầu nhai đống đồ ăn sáng đang bị dí vào miệng. “ Nay ông bạn cũ của anh được cử đi làm trợ giảng, giáo viên thực tập thử ở mấy lớp khác mà cái xui ma quỷ khiến sao, em lại vô đúng lớp trong danh sách mà ảnh dạy mới chết.”
          “ Ủa đừng nói là nó phụ trách dạy lớp Toán đó nha? Thằng đó hồi trước cũng xung phong làm đấy.” Minh lấy nước ép ra khỏi tủ lạnh rồi vừa hỏi vừa đổ chúng ra những cái ly. “ Cái thằng đó nó chơi ác lắm,toàn cho lên mấy câu khó rồi bắt giải không.”
          VietNam lắc đầu . “ Thì em cũng nghĩ ảnh dạy toán nên có ôn, cái tự nhiên nay con bé Laos bảo China đột ngột được chuyển qua dạy môn Hoá hôm sáng nay nên em mới lật đật nhét đống kiến thức khô khan vô đầu mình đây này!” Cô ôm đầu, muốn than tới nơi , mắc gì đổi qua cái đúng cái môn mình chưa kịp đụng tới vậy( không phải cô yếu, mà là chưa có thời gian coi lại bài và chuẩn bị trước) . Ngước lên nhìn đồng hồ chỉ điểm 6h45.
          VietNam bật đứng dậy . “ Chết cha! Sắp tới giờ vô học rồi! Anh , lẹ lẹ chở em đi tới trường với!”
          “ Ê ê, bình tĩnh đi mày ơi, anh mày chưa chuẩn bị xong buổi sáng cho thằng kia nữa!” VietMinh hết hồn khi thấy con em mình tự nhiên hốt hoảng rồi giật giật kéo đằng sau áo.
          “ Không kịp đâu! Ảnh dạy em đúng hai tiết đầu luôn á!” . VietNam chưa gì đã đội xong mũ bảo hiểm và lấy thêm cái cho anh , rồi thu dọn lẹ đống tài liệu Hoá ôm trên người.
          “ Trời ạ, từ từ em ơi!”
          

Minakisoji

@PonyNguyen2 Ô cái kô này, buồn cười thật :(((
Reply

PonyNguyen2

@Minakisoji Còn ý tưởng thì vt chứ toi mà cho tụi nó ngủ đông thì…ngủ đông luôn đó:))) coi như quà tết đi, hết tết thì chìm ;)
Reply

Minakisoji

@PonyNguyen2 Thì kô cứ tutu ra chap đi, toi cũm vầy mà -)))
Reply

PonyNguyen2

Giờ mới để ý , để nhận được thông báo update truyện thì phải thêm bộ đó vào thư viện thì nó mới hiện tb  update chap mới chứ theo dõi không thì hên xui có lúc báo có lúc không thì phải :)))) Cái danh sách cũng vại. Nên có gì mụi người nhớ thêm nó vào thư viện để có thể theo dõi bộ đó và vô đọc chap mới lẹ luôn chứ kẻo không nhớ chap và ko bt truyện có update hay không á! Iu iu :3

PonyNguyen2

@TngTNguynCt Phần đọc tiếp thì có giữ bộ mình đọc thì còn có hiện chương mới chứ không tb update đâu á :)
Reply

TngTNguynCt

@PonyNguyen2  H mới bt có vụ đó luôn á. Tưởng đọc là đc thông báo update =)))
Reply

PonyNguyen2

Từ giờ mấy cái truyện bên hộp thoại thì mình sẽ để chế độ thông báo tới người theo dõi nhe :))) 
Reply

PonyNguyen2

Cứ ngỡ đời làm công ăn lương sẽ cứ tiếp tục trong một vòng lặp deadline dí rồi hoàn thành công việc rồi nhận lương là hết. Song, từ khi bước chân vào cái công ty trách nhiệm hữu hạn năm thành viên thì cô thấy cuộc đời của mình rẽ qua một nhánh hoàn toàn khác. Nghĩa là nó cho cô thấy rằng tốt nhất ngay từ đầu nên chọn công ty khác thay vì cái công ty bị tên tiền bối láu cá kia kéo mình nộp việc. Ờm thì lương hậu hĩnh, không có gì phải chê , cái đau đầu ở đây là việc mỗi ngày đi lên văn phòng làm việc là mỗi vấn đề rắc rối, nghĩ sao với khối lượng giấy tờ này mà có khả năng giải quyết được trong thời gian ngắn hạn được chứ!? Dự án lớn thôi cũng đủ khiến cô chết lên chết xuống khi phải ôm cả đống.Sếp ưu ái  ngày nào cũng giao đống task trên bàn rồi nói : “ Hoàn thành trong ngày hôm nay nhé VietNam.” Rồi phủi áo bỏ đi không để cô ý kiến gì , bởi vì thế mà gần như có thể coi cô là máy cày việc của công ty cùng với China, nói thế thôi chứ lượng công việc anh ta lại phức tạp và rắc rối hơn nhiều ( máy cày có giá trị cho sản lượng cao?)
          Vì thấy cấp dưới của mình làm khổ quá nên USSR đã quyết định….Tuyển thêm thành viên mới!
          “ Ngài có chắc….đó là ý tưởng hay không đấy?” .Cuba lên tiếng sau khi trấn tĩnh điều vừa nghe được , tay lấy nhiệt kế định bụng kiểm tra cho ông ta thử xem nay có lên cơn không.
          “ Tôi thấy mấy anh chị khổ cực quá rồi, nên để có thể tăng hiệu suất làm việc tốt hơn bằng cách tuyển dụng thêm nhân viên có tố chất ( bóc lột) để hỗ trợ, không phải rất tốt sao?”
          USSR thấy ai cũng nhìn mình ngần ngại và chần chừ mà nhướng mày hỏi:“ Hửm, sao vậy?”
          “ À không, chúng tôi thấy đó là ý kiến hay hahaa…”
          China xoa xoa thái dương, cố gắng mỉm cười hết cỡ.
          “ Ngài ấy quên mất rằng nếu tuyển được thì làm gì có chuyện chỉ có 5 đứa nhân viên ở đây không đâu. Mà nhân viên cũ cũng rời công ty hết rồi đâu…”
          North Korea nhíu mày nghi ngờ quyết định này, VietNam và Laos đứng bên cạnh chỉ cười trừ. Có người muốn ứng tuyển vô công ty này á hả?

PonyNguyen2

@ dungyolo  Ái chà này sốp thích à:>>> Có gì thêm góc nhìn của những người khác cảm nghĩ về cô ha?;] giống chương " Khó Hiểu" é:Đ có gì sẽ vt cho mom đọc đã trên hộp thoại giết tg nhé :>
Reply

dungyolo

@PonyNguyen2 về oneshot về truyện về tuổi thơ về tình cảm của ng tốt ng tồi dành xho chị VN … v.v gì cx đc:D sốp thích vt ở đâu cx đc miễn sốp thấy thích mà tiện là okela:)))
Reply

PonyNguyen2

@ dungyolo Vậy bồ thích tui viết về cái gì nà>:D? Để đăng lên hộp thoại đọc đỡ chán khi chờ chap mới, Liên quan tới mấy bộ kia hoặc ngẫu hứng. Cũng phân vân khi vt trong hộp thoại có nên mở tb cho ng theo dõi để mn biết đến để ghé đọc ko nữa:D?
Reply

PonyNguyen2

“ Nào tỉnh dậy đi cô gái nhỏ.”. Tiếng gọi êm ái như  thì thầm bên tai , nhắc nhở  thiếu nữ say ngủ trên chuyến tàu.
          “ oái-” tiếng gọi đánh thức em khiến em mở mắt hờ đôi mắt mình, một khuôn mặt dí sát mặt mình , đôi mắt vẫn còn mơ màng bỗng mở to.
          “ Em ngủ có ngon không? Nằm gục ngủ mấy tiếng trên tàu rồi.”. Người phụ nữ búng trán thiếu nữ kia khoái chí cười.
          “ Đau!” . Em xoa chỗ vừa bị búng bởi đối phương rồi dụi mắt và vương vai.
          “ Mà tại sao cô lại ở đây vậy? Cô Malta? Em không nghĩ rằng mình sẽ gặp lại cô.”. Em xoa đầu cười hì hì , nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ mà hết hồn: “ Trời ạ! Chưa gì đã trưa rồi hả?!”
          “ Hửm? Nhóc không biết là mình ngủ say tới cỡ nào sao~” Cô ta che miệng cười . “ Nhóc tựa đầu vào vai một vị hành khách đồng hành cùng mình khiến ông ta phải ngại ngùng khi được một thiếu nữ như em xích gần!”
          Ông ta? Đúng là có đi chung với một người mình vô tình gặp được và có chung điểm đến, nhưng ngoài người kia ra làm gì có ai.
          “ Ủa? Cô đừng nói rằng đó là anh Teutonic Order đó nhé?”
          “ Ừm ~ nhóc không biết ông ta đã “ sống” lâu rồi sao?”
          “ Dạ không ? Em chả muốn vướng vào người như vậy đâu”
          Cô ấy trìu mến nhìn.“ Vậy dự định tiếp theo của em là gì nào,VietNam nhỏ bé?”
          “ Chà…em không biết nữa , tiếp tục lần theo dấu vết của người thân mình ở một thành phố lớn sầm uất nổi tiếng?”
          “ Hửm?Đến thành phố  đó sao? Một cô gái trẻ như em tốt nhất không nên đến đó đâu.”. Cô bày tỏ sự nghi ngại.
          “ À ừm, Đã chót chọn địa điểm này coi như thử vận may,mà gần như manh mối lớn đang toạ lạc ở đó.”
          “ Chúc em may mắn!Cần gì cứ nhờ cô!
          VietNam nghe vậy cũng ngượng.
          “ Mà cô nhóc, em đã trả tiền cho đống đồ tráng miệng chưa đó?”
          “ Chút nữa người đồng hành với em sẽ trả hết toàn bộ đống này ạ…”
          “ Coi bộ có người giàu đi sướng ha?”
           Tiền thì có lắm thật.Có khi nào là nhà quý tộc sống ẩn dật không!?
          cách cư xử thì không hẳn là giống cho lắm ấy.Lôi từ đâu cây kiếm chém ghê chết đi được.Nghe có vẻ tào lao điên, nhưng em quên mất đây không phải  thế giới mà mình sống.
          
          

PonyNguyen2

Đến một nơi xa lạ thì làm gì đầu tiên?Kiếm việc trang trải cuộc sống chứ sao?
            Ừm thì được người đồng hành cùng mình bao trọn gói ăn ở nhưng mà em không phải kiểu người dễ dãi dựa vào người khác như vậy , thích thì cũng thích chứ, nhưng VietNam có lòng tự trọng riêng ( trừ trường hợp túng quẩn quá thì khác). Mà,công việc nào sẽ phù hợp với một thiếu nữ trong độ tuổi trẻ ở thời kỳ này chứ…Những công việc nặng nhọc có vẻ không hợp, nhưng đơn giản nấu ăn , dọn dẹp, phục vụ.Nghe có vẻ ổn định đó, có thể thử quán bar xem?Nhưng cạnh tranh công việc ở đây rất nhiều nên phải cố gắng, nhưng cũng khiến em  lo lắng về cuộc sống mình.
            Vốn chỉ định chọn một nghề ổn định để tiếp tục với mục tiêu chính ,nhưng xui rủi  lọt vào mắt xanh của một nhà quý tộc giàu có mới chết chứ! Chả là em đã đuổi đi những đứa trẻ côn đồ đường phố bắt nạt em gái của anh ta khi vô tình lạc .Wales , một cô gái dễ thương và vô tư hồn nhiên,là em  của vị quý tộc uy quyền có tiếng ở thành phố này: United Kingdom. Nghe thôi cũng thấy kính nể rồi .Nhìn ngoại hình  cũng biết ngay là người có sức ảnh hưởng lớn và quyền lực rồi
            Miệng dỗ dành rồi lấy ra viên kẹo đường . “ Mấy tên xấu xa đó đi rồi! Em Khóc xấu lắm,thôi nín ăn kẹo ngon !”
            xoa xoa đầu con bé đang thút thít, nó nắm chặt viên kẹo rồi nhìn em.
            “ Hửm? Em cảm thấy ổn hơn chưa?đi với chị tìm người thân nhé?”
            Wales gật đầu , nắm chặt tay áo của em không buông cứ sợ như bị lạc .Suốt đoạn đường, hai chị em cứ mò tìm đường,con bé nép người mình vào VietNam lo lắng nhìn quanh. “ ANH HAI! “Ra được con đường lớn và thấy anh mình,Wales chạy lại ôm chầm lấy. Khi Wales kể ,người anh trai kia đã cảm kích sự giúp đỡ của em rất nhiều.
            “ Anh UK, Anh nhận chị gái này làm hầu gái cho em được không? Chỉ đang vất vả kiếm việc làm nên em nghĩ mình có thể trả công bằng việc nhận chị ấy.”.”
            Wales chỉ về phía em đứng ngẩn ngơ, đúng là em có kể như chuyện phiếm thôi, chứ không nghĩ con bé đem việc này ra hỏi thẳng đâu.
            Vậy là một cách nào đó em có việc làm( Hậu hĩnh).
Reply

PonyNguyen2

@dungyolo Uiii , bà tích cực support truyện tui ghiaaa, tyyy :3 tui còn tưởng tui vt kiểu này sẽ khá lủng củng hơn là gây tò mò cho ng đọc không á tr=))
Reply

dungyolo

@PonyNguyen2 Em thích cái cách sốp lm em u mê trg sự tò mò hấp dẫn bí ẩn của mọi bộ truyện quá đi:33 :))
Reply

PonyNguyen2

Đang đọc lại mấy acte trước của bộ L'étoile để biết diễn biến tiếp theo, có điều đọc xong tò mò  tiếp theo là có vụ gì, mà quên mất mình là người vt bộ này- thì cũng đọc để vt tiếp á, mà tự nhiên mình cũng thấy tò mò mình đang vt cái gì hoặc hồi trc đã nghĩ ra cái cốt truyện gì thế:<<< tự viết tự đọc tự tò mò.

TngTNguynCt

@PonyNguyen2 Bác tự viết , tự đọc và tò mò tiếp theo sẽ xảy ra gì =))). Trong khi bác là tác giả của bộ đấy . Mà này giống tôi thiệt
Reply

PonyNguyen2

@ dungyolo  ko ngờ cook quả cốt truyện này tự khiến bản thân phải tò mò diễn biến tiếp theo khi mình lại là tác giả
Reply

dungyolo

@PonyNguyen2 :))) lm 1 tg cx có nhiều điều thú vị ghê
Reply

PonyNguyen2

Hắn đứng đó.
          Nhìn cơ thể thoi thóp trên nền màu đỏ loang lổ khắp nơi , tóc dính bê bết trên khuôn mặt thấm đẫm đau đớn tột cùng, sự căm thù lẫn đau khổ méo mó hiện rõ trên khuôn mặt của người thiếu nữ đang vùng vẫy.
          Mùi máu tanh tưởi không gì át được, kể cả sự hiện diện của một kẻ mục rữa trong quyền lực như hắn.
          Nhưng bản thân hắn cũng vậy, chẳng khá hơn người hắn cảm mến là bao, trái tim rỗng tếch nhưng luôn nặng trĩu niềm ám ảnh không thể phai đi rồi nhát dao cũng cứa đứt lìa.
          Bàn tay dịu dàng nâng thiếu nữ kia lên, vén mái tóc rũ rượi trên khuôn mặt bất lực đang ném ánh nhìn phẫn uất lên mình.
          Hắn không nói gì, sự nặng nề đè lên tim khi cố gắng băng bó, dùng mọi cách để cứu thiếu nữ đang dần bị cái chết gặm nhấm tới mục rữa.
          Rồi đầu óc mù mịt, đôi mắt hoảng loạn nhìn thân thể im lìm đã trút hơi thở cuối cùng rồi rời bỏ trần thế lặng lẽ.
          Rồi để hắn cô đơn lại một mình, tự trách, tự dằn vặt.
          …
          “ Tôi có một giấc mơ kì lạ.”
          Liếc nhìn người ngồi trên ghế sofa yên ổn đọc sách mà mở miếng nói bâng quơ
          “ Không bất ngờ lắm. Một người như anh mà không gặp những thứ quái dị trong mơ thì quả là kì quặc.”
          Ông ta nói qua loa, cầm miếng bánh mỳ sandwich đưa lên miệng cắn.
          
          “ Bông hoa trắng tàn, còn tôi thì ra sức níu giữ sự sống của nó trong tuyệt vọng.”
          “ Nhưng cuối cùng, nó vẫn mất đi màu sắc, rồi héo úa và cuối cùng là lụi tàn.”
          
          “ Tại sao nó lại héo úa?”
          Ông ta hỏi, nhưng ánh mắt vẫn không buồn nhìn đối phương.
          “ Vì…chính tôi là người bỏ rơi nó, giẫm nát cành hoa rồi sau đó lại hối hận, muốn níu kéo hiện diện của nó lại.”
          “ …”
          Người ngồi đọc sách đảo mắt , rồi đứng dậy khoác chiếc áo khoác đen mới mua rồi mở cửa để đi ra ngoài, nhưng trước đó vẫn kịp nói một câu ẩn ý mỉa mai người bạn thẫn thờ kia:
          “ Tôi phát chán với mấy giấc mơ quái quỷ ẩn dụ và câu nói mờ ám của anh lắm rồi. Cần xếp lịch gặp ngài WHO khám thần kinh không ?Tôi thấy anh quá là ám ảnh rồi đấy?”
          ( Charmante Muse)

PonyNguyen2

@ dungyolo  Anh nào cũng hợp vai
Reply

dungyolo

@PonyNguyen2 nhìu ng tồi quá ko chọn đc
            ;(
Reply

PonyNguyen2

@ dungyolo Chắc dz dz á;)) mâu thuẫn ghê:))) Này mình ko ám chỉ rõ ai hết ớ, bồ thích nghĩ ai là "Hắn" cũng đc!
Reply

PonyNguyen2

“ Rồi…Hai trò, có biết mình đã làm sai cái gì chưa?”
          UN chống tay lên bàn, đôi mắt lo lắng quét qua hai học viên đangtrước mặt mình. “ Gây rắc rối và náo loạn ở ngay căn tin trường? Thầy không nghĩ hai em lại thực sự làm như thế đấy…Không có thầy NATO bước vào can ngăn có lẽ sẽ vượt qua giới hạn mất rồi.”
          China nghe điều đó chỉ đảo mắt tỏ vẻ không hài lòng, không những thế còn gác chân lên một bên,khác hẳn với hình tượng nghiêm túc và đầy hiếu thắng của mình.
           VietNam nhìn “đàn anh” ngồi bên cạnh mà trố mắt.
          “ Cha nội này lên cơn nổi loạn rồi hả….?” Cô đổ mồ hôi hột. “ Nay bị gì thế không biết.”
          VietNam nghĩ thầm mà bực mình, quái gì cũng phải lôi xác cô theo rắc rối mới chịu hay sao?Tự nhiên đang yên đang lành cái bị một vé uống trà với hiệu trưởng
          “ Thầy! Thầy bình tĩnh nghe em nói cái này-”
          Không để mình bị oan, cô ngay lập tức lên tiếng nhưng rồi bị chặn họng lại bởi ai đó
          “ Thầy UN, thầy không ở đó nên không biết chuyện gì xảy ra cả, lẫn những gì tụi em đã nói với nhau.”
          Mẹ ơi, cha này thèm tự huỷ lắm hay gì mà đi quả phát ngôn láo  cỡ đó với hiệu trưởng vậy?Thôi thấy mặt cau có căng căng quá đừng nên xen vào thì hơn.
          “ …Ý em là sao, trò China? Những thầy cô và các học viên khác cũng đã chứng kiến em làm gì rồi, sao em lại nói vậy, hay có chuyện gì à?”
          “ Thầy, em nghĩ có thầy nên biết rõ chứ nhỉ? Thầy biết lí do em gây nên hỗn loạn và cả cậu ta nữa”.China bỗng thình lình đứng dậy. “ Thầy có thể tìm cậu ta mà?”
          Nói xong, anh ta đứng dậy rồi nắm lấy cổ tay rồi kéo cô đi theo. “ Đi với tao.”
          “ Ê,từ từ coi!”
          “ À dạ chào thầy tụi em xin phép đi trước-Oái, nhẹ nhàng thôi cha!”
          Chưa kịp xin phép đàng hoàng đi hay xin lỗi gì cả là cái bị lôi đi mất, may là còn kịp đóng cửa lại.
          China cứ đăm đăm đi về phía trước nắm chặt lấy cổ tay người đằng sau.
          “ Thả ra coi, anh làm cái quái gì mà hối hả quá vậy?”
          China quay đầu nhẹ nhìn con bé đang bối rối rồi tiếp tục nhìn về phía trước.
          “ Tao với mày. Sẽ ghé qua thư viện bây giờ, có vài thứ tao muốn xác nhận.”
          “ Hả hả?”
          

PonyNguyen2

@TngTNguynCt Đàn anh gây gổ với bạn học vụ gì đó ở căn tin rồi lôi đàn em mình theo cho vui=)))
Reply

PonyNguyen2

“ Nhưng trước hết cái đã, ta xác nhận cái gì cơ? Ý anh là gì?”
            “ Vài thứ.”
            “ Ok ok được rồi, tôi theo anh, nhưng mà anh bỏ cái tay của anh ra khỏi cổ tay tôi cái nào!”
            
            Đấm nhau bầm dập,trầy xước mà coi bộ còn chạy hăng hái lắm, đã bảo đi băng bó , chưa trị rồi không nghe.
            …
            Thư viện hiện đang khá yên ắng với lác đác vài học sinh, có thể thấy vài người từ bên lớp EU hay là- Thầy PRUSSIA ? Cái quái- thầy ấy làm gì ở đây vậy??
            “ Ồ chào..hai đứa?”
            Thầy nhác thấy dáng hai học sinh bước vào thì ngẩng đầu khỏi cái vi tính chào hỏi. “ China? Em chưa đi băng bó lại vết thương à?”
            China chỉ lảnh tránh ánh mắt dò xét mà nói : “ À à, hiện không có thầy WHO và cô Red Cross ở đó, chút em ghé lại sau.”
            “ Nhưng quan trọng hơn là: Thầy trực thư viện ở đây đâu? Và tại sao thầy lại ở đây?”
            Ánh mắt đầy nghi hoặc của VietNam và China nhìn thẳng vào Prussia, khiến thầy ấy cảm giác cứ như mình làm cái gì tội lỗi lắm vậy.
            À, à ,cái thầy Austria Hungary đó hả? Hình như thầy ấy nay có hẹn gì bận rộn mất rồi nên nhờ thầy trông coi giúp lúc mình đi vắng ( thật ra Prussia bị UN điều xuống đây một ngày vì gây xích mích) , có gì thầy ấy sẽ quay lại sớm thôi.”
            “ Được rồi…Thôi chào thầy, tụi em đi trước!”
            “ Ừ chào mấy đứa!” Thấy hai đứa kia đi mất Prussia mới đăm chiêu nhìn theo.
            “ Tụi nó đi tìm đống tài liệu đó?
            …
            Thư viện đã to tổ bố rồi, việc tắm mình trong sách cũng không có gì lạ cho lắm khi mà phải lùng sục khắp nơi.
            “ Ê phụ tao coi qua đống này cái coi!”
            “ Nhiều thế này, anh định coi hết luôn đấy à?”
            Sắp vô giờ học rồi mà bị ông anh này giữ lại có mà bị ASEAN khiển trách nữa! Chưa kể sau vụ kia thì có bị tiêu huỷ hay cất nơi nào đó hay không nữa.
            Có khi bị nuốt chửng hết rồi cho coi, khoan mà điều này liên quan gì tới những thứ ổng làm ở căn tin rồi bỗng kéo mình vô cuộc đâu…
            Quả là có chút không liên quan, nhưng những lời lúc đó…có vẻ…nhắc tới “nó”?
            “ ĐÂY RỒI! TAO THẤY RỒI! Lại đây coi nào, VietNam!”
            Tìm ra được luôn hả, tưởng giấu vậy chắc bị thó mất từ lâu rồi không ấy-
            ( Enigmatic Veil)
Reply

TngTNguynCt

@PonyNguyen2 2 Người kia báo j nữa hả. Sao lên phòng HT uống trà rồi =))))
Reply