RachuteAurelia
Thật sự mình không muốn phải thú nhận điều này nhưng trong khoảng thời gian không đăng truyện hoặc ít đăng mình đã cảm thấy không ổn (một lần nữa). Mặc cho bao bản thảo dở dang, mình vẫn khó có thể hoàn thiện.
Mình biết ơn vì các bạn độc giả luôn cổ vũ nhưng hiện tại có những lúc mình tiêu cực đến tồi tệ mà không có một nơi để dãi bày. Bây giờ đến người mình tin tưởng nhất cũng tin vào lời nói của kẻ đã gây tổn thương cho mình rồi xa lánh mình. Mình bất lực lắm...
Mình chỉ mong thực sự có người hiểu mình, nhưng rồi mình lại sợ rằng liệu sau này họ có như người mà mình đã từng tin tưởng nhất không.
Mình cần được tâm sự. Thật đó...
Không thì mình có thể sắp như hồi cấp 2 rồi...
Cảm giác bất lực đó ùa về, nghẹt thở lắm.
RachuteAurelia
@_Higo_ cảm ơn nhé. Thực sự lúc đó t túng quẫn đến mức có thể nghĩ đến cái chết mà quên đi những gì quan trọng vẫn còn ở bên cạnh mình. Hiện tại, mọi chuyện mới chỉ giải quyết được 50% thôi, và họ vẫn nghĩ tôi bịa chuyện, nhưng ít nhất có người đã tin tôi và thương tôi rồi.
•
Balas