_tinhthi0102_

"tôi ghét cái cách người ta dán nhãn mọi thứ, định nghĩa cả sự sống lẫn cái chết bằng những bản tuyên truyền sáo rỗng," gã thì thầm, ném mẩu thuốc lá xuống nền tuyết trắng rồi giẫm nát, "nhưng tôi không cho phép em chết. không phải đêm nay. khi em còn có thể khóc cho sự bất lực của chính mình."
          	
          	rồi nàng khóc thật. nước mắt nóng hổi rớt xuống mặt tuyết lạnh ngắt, đục thủng những lỗ nhỏ li ti. gã kéo tay nàng, dứt nàng khỏi cái lan can tử thần ấy.
          	
          	dắt nàng đi xuyên qua màn tuyết đang vần vũ, qua cái rét mướt đang cắn xé da thịt về căn gác xếp xập xệ ẩn sâu trong dãy chung cư khrushchyovka vắng lặng, gã dốc nốt chút rượu vào hai chiếc ly thủy tinh sứt mẻ. nàng cuộn tròn trong chiếc chăn chiên, gò má ửng lên vì men say, hoặc vì tàn lửa lách tách từ chiếc lò sưởi cũ kỹ - gã chả tài nào biết được. gã nhìn nàng, tựa hồ đang thưởng lãm một kiệt tác dị biệt, thứ mà vốn dĩ thuộc về thời đại của những câu tình ca phổ thơ mayakovsky.
          	
          	gã thấy cả một mùa xuân đang lén lút nảy mầm giữa mùa đông cằn cỗi nhất của nhân loại.
          	
          	nực cười thay, khi mươi phút trước họ chỉ là những con người xa lạ.
          	
          	"người ta bảo chúng ta phải sống vì những lý tưởng vĩ đại," gã phả một hơi thuốc khét lẹt, lùa tay vào mái tóc rối bời của nàng, "nhưng khi chính quyền tước đoạt đi cái quyền được tuyệt vọng, thì lý tưởng cũng chỉ là một nấm mồ hoang. con người sinh ra vốn dĩ là vô nghĩa, và chính cái sự chới với giữa sự vô nghĩa ấy trói buộc chúng ta vào tự do. tự do để chọn cách mình đớn đau."
          	
          	(...)

_tinhthi0102_

lủng củng quá, beta sau ʕ´• ᴥ•̥`ʔ 3h sáng làm trò gì không biết 
Reply

_tinhthi0102_

"tôi ghét cái cách người ta dán nhãn mọi thứ, định nghĩa cả sự sống lẫn cái chết bằng những bản tuyên truyền sáo rỗng," gã thì thầm, ném mẩu thuốc lá xuống nền tuyết trắng rồi giẫm nát, "nhưng tôi không cho phép em chết. không phải đêm nay. khi em còn có thể khóc cho sự bất lực của chính mình."
          
          rồi nàng khóc thật. nước mắt nóng hổi rớt xuống mặt tuyết lạnh ngắt, đục thủng những lỗ nhỏ li ti. gã kéo tay nàng, dứt nàng khỏi cái lan can tử thần ấy.
          
          dắt nàng đi xuyên qua màn tuyết đang vần vũ, qua cái rét mướt đang cắn xé da thịt về căn gác xếp xập xệ ẩn sâu trong dãy chung cư khrushchyovka vắng lặng, gã dốc nốt chút rượu vào hai chiếc ly thủy tinh sứt mẻ. nàng cuộn tròn trong chiếc chăn chiên, gò má ửng lên vì men say, hoặc vì tàn lửa lách tách từ chiếc lò sưởi cũ kỹ - gã chả tài nào biết được. gã nhìn nàng, tựa hồ đang thưởng lãm một kiệt tác dị biệt, thứ mà vốn dĩ thuộc về thời đại của những câu tình ca phổ thơ mayakovsky.
          
          gã thấy cả một mùa xuân đang lén lút nảy mầm giữa mùa đông cằn cỗi nhất của nhân loại.
          
          nực cười thay, khi mươi phút trước họ chỉ là những con người xa lạ.
          
          "người ta bảo chúng ta phải sống vì những lý tưởng vĩ đại," gã phả một hơi thuốc khét lẹt, lùa tay vào mái tóc rối bời của nàng, "nhưng khi chính quyền tước đoạt đi cái quyền được tuyệt vọng, thì lý tưởng cũng chỉ là một nấm mồ hoang. con người sinh ra vốn dĩ là vô nghĩa, và chính cái sự chới với giữa sự vô nghĩa ấy trói buộc chúng ta vào tự do. tự do để chọn cách mình đớn đau."
          
          (...)

_tinhthi0102_

lủng củng quá, beta sau ʕ´• ᴥ•̥`ʔ 3h sáng làm trò gì không biết 
Reply

_tinhthi0102_

về cơ bản là tui mất khả năng viết theo ý mình/mất nhiệt: writer block/idea block gì đấy. tui sẽ dừng một khoảng thời gian (không biết khi nào, có thể dừng hẳn vì nếu bị đứt chuỗi tui sẽ đứt luôn). tui biết tui không phải writer tốt, làm reader cũng tệ luôn. nhưng lâu lâu tui sẽ quay về support truyện của mọi người (quào, thư viện có ê hề chương mới cập nhật luôn).

_tinhthi0102_

ughh, mà dạo này không vào được watt, lag quá (4g + vnp thì miễn cưỡng).
Reply

_tinhthi0102_

uhu, thật sự là nhiều lắm luôn, tui đu nhiều vầy à (anw, chỉ 1 tháng mà mọi người viết được nhiều dữ). chắc 1 ngày 1-2 chương gì đó đi~
Reply

_tinhthi0102_

mà thật ra tui không thích việc mình vote/add list/comment/update convo bị hiện lên social feed, ít nhất thì hoạt động của nhà nào nên hiện trên tường nhà nấy thôi. không biết sắp tới là gì.
            
            nói chung là, từ từ rồi tui sẽ cày chương của mọi người nho :3
Reply

_tinhthi0102_

chếc rồi, lâu rồi (thật ra mới 2 ngày) chưa chợp mắt tí nào. kiểu tỉnh táo trong mơ màng này khiến mình không thể làm gì được, chắc lôi task hsv ra soạn lại.
          huhu chắc phải cai trà thôi.

_tinhthi0102_

@ abigail_ruh  mỗi lần đọc là 1 trải nghiệm mới he (人 •͈ᴗ•͈) đùa dị thui chứ tui chỉ sửa câu cú cho bớt sượng thôi à.
Reply

abigail_ruh

@_tinhthi0102_ sửa fic vui mà bà :3 có điều sợ sửa nhiều qus readers đọc lại thấy lạ=)))
Reply

_tinhthi0102_

huhu (hơi nhiều huhu), 1 ngày kh xàm là kh chịu nổi hsy. cái tường nhà gì mà lộn xà quằn, kh có ngầu gì hết. 1 đống idea, 1 vài phân cảnh ngẫu nhiên, 1 mớ yap, 1 chút tiêu cực, 1 tỉ thứ vô tri - trộn trộn trộn - bùm, convo của mình =)))))
Reply

_tinhthi0102_

song thưa hắt hiu rớt lại vài lọn sáng mỏng tang. sagiri nương thân mình vào mép cửa trượt, thẫn thờ để mặc dải thắt lưng gấm lụa trôi tuột, vương vãi trên mặt sàn gỗ một dáng hình rệu rã. tít sâu nơi góc phòng tăm tối, kangetsu vẫn bất động quỳ gối. hình bóng kẻ võ sĩ nhòa lẫn vào bóng đêm, tựa vết hằn vô thủy vô chung. hắn chưa một bận cất lời, càng không dám nhấc mắt vượt qua cái rào cản chủ tớ trói buộc bao năm ròng rã.
          
          nàng uể oải xoay người, mớ tóc mai tơi tả xòa qua viền mắt đỏ quạch. sagiri chôn ánh nhìn đau đáu vào bờ vai rộng đang gồng lên nhẫn nhịn của hắn. hương dạ lan héo hon tự bao giờ đã ngấm đầy lồng ngực. tĩnh lặng bủa vây đến độ nàng ngỡ như nghe được cả tiếng mảnh hồn mình vừa rạn vỡ. cái cách biệt ba thước rành rành bỗng chốc hóa thành vực thẳm chia loan rẽ thúy, nếu cứ chôn chân mãi ở chốn này, e rằng cả đời nàng sẽ tuột mất hơi ấm duy nhất mình hằng khát khao.
          
          nàng bước tới, gót mềm ấn lên thảm đan cất tiếng sột soạt u buồn. phớt lờ những quy củ khắt khe mà dòng họ đã đắp bồi, nàng dạn dĩ thu hẹp cái khoảng cách nghiệt ngã ấy.
          
          "hôm qua, phụ thân nói tháng tới sẽ gả ta về mạn kyoto." giọng nàng ráo hoảnh, vỡ vụn, dẫu cố kìm nén vẫn nghe ra bão giông cuộn trào trong huyết quản. nàng xót xa mường tượng về nấm mồ chôn tuổi xuân dưới chái nhà xa lạ, dẫu biết kẻ trước mặt chẳng mảy may có quyền can dự.
          
          kangetsu lặng thinh. hàng chân mày hắn nhíu lại một cái rất khẽ, và rồi, sự cam chịu lại phủ lấp đáy mắt. "đã rõ." hắn thưa, dửng dưng đến gai người. hai tiếng buông lơi tựa lông hồng, mà nghe như ngàn vạn mũi kim đâm ngược vào cuống phổi.

_tinhthi0102_

sagiri uất nghẹn. nàng những tưởng chừng ấy năm kề cận, chừng ấy lần thập tử nhất sinh hắn xả thân hộ mạng, ắt hẳn trong lòng gã nam nhân đá tảng này phải nhen nhóm lấy một chút tình ái phàm tục. vậy mà hắn đẩy nàng đi, đẩy bằng chính cái dập đầu khuôn thước của giống bầy tôi thuần thành. nàng rũ người, đánh bạo áp những móng tay lạnh lẽo mơn trớn lên gia huy thêu nổi trên tà áo hắn — vừa vặn án ngữ nơi lồng ngực phập phồng.
            
            nhịp đập cuồng loạn dội thẳng vào lòng bàn tay nàng. hắn không câm điếc, trái tim hắn càng không.
            
            đột nhiên, kangetsu bật dậy. hắn gắt gao chộp lấy cổ tay sagiri, ghì chặt đến mức run rẩy.
            
            "phu nhân..." hắn nghiến răng. ánh nhìn đạo mạo thường ngày nát tươm, để lộ ra con mãnh thú đương giãy giụa trong lồng giam của đạo lý. hắn bưng lấy đôi tay thon gầy, dán chặt phiến môi khô khốc lên vũng sầu nhỏ nhoi giữa lòng bàn tay. một nụ hôn sùng bái, trái khuấy, mà ngỡ như đã dốc cạn cả bản nguyên sinh mệnh để đánh đổi. "đến kyoto... xin người nhớ giữ ấm. thân thể người vốn hàn, đừng ngồi ngoài hiên vắng cữ khuya."
            
            một tiếng "phu nhân" danh chính ngôn thuận dành cho ngày mai, nay lại lăng trì tâm trí đôi lứa ngay giữa chốn này. hắn gục trán, đem tế lễ mớ khát khao uyên ương bằng một cái chạm vụng trộm đầy bi ai. dẫu thấu tỏ rạng đông ngày tới, đôi ngả quan san vĩnh viễn chia cách bóng hình.
Reply

_tinhthi0102_

này ai hỡi, dẫu nắng ấm lưng trời, lòng ta tơi bời từ một thuở xa xôi.

_tinhthi0102_

2026 là một năm rất tệ, với mỗi chúng ta, và cả nhiều người trên thế giới.
            mong rằng nửa năm còn lại ai cũng bình an, có nhiều sức khỏe và vững bước trên chặng đường của bản thân.
Reply

_tinhthi0102_

chợt nghĩ, ngọn nến khao khát bóng tối đến kiệt cùng, lại là ngọn nến cháy le lói đến tận tàn tro nhỉ?
Reply

_tinhthi0102_

bão thổi từ những đổ vỡ ngày còn quá trẻ, ùa về cắn nát bờ môi, vỡ tan cả những nụ cười từng rực rỡ nhất.
Reply

_tinhthi0102_

tổng hợp những fd flop vc mình thích.

_tinhthi0102_

made in abyss - thật sự phải xuống đáy mới mò thấy fd việt 
Reply

_tinhthi0102_

[neg. warning, miễn trừ trách nhiệm]
          
          nhân dịp idea block hết tất cả các fic.

_tinhthi0102_

@93phantram_oatmilk literally dont know what to say other than tysm. somehow, im okay now. ur not a bother at all, ur even more amazing than u thought. love u always.
            (btw talking in english makes this feel way less cheesy lmao)
Reply

93phantram_oatmilk

@ _tinhthi0102_  just wanna let u know its okay to both feel not okay sometimes n let us know how is ur feeling these days as we may help u somehow. take ur time, have a break, not evrth will all end up being fine so the worst thing u may do is forcing them being in a way that they werent from the commencement. idk how to convey this idea properly but all i wanna say is sometimes things werent similar to what u thought theyre, but what if u r just much more important to that person but u guys just misunderstood e/o somehow. i might not have to go through ur inner battle n i might not fully sympathize w all of ur feelings rn, but i did be beaten up n still stay here cuz u r one of the biggest reason why. we can be freaking emotional at any time, feeling loneliness or childish or selfish or whatever uncomfortable thingy that we think other ppl may judge, but as long as we found sisterhood n gradually felt comfortable w others or at least one of them, i do believe theyll listen no matter what. dont let urself to be so disadvantaged, especially when u have the privilege of being demanding or clingy to other ppl. not evrth will turn out so perfect but i got ur back whenever u need some rest sweetie. 
            
            (lol my grammar is so fcked hope it wont be confusing tho)
Reply

93phantram_oatmilk

@ _tinhthi0102_  sleep tight bbg zzz
Reply

_tinhthi0102_

cầu toàn, toàn vỡ. 
          cầu mộng, mộng tan.

_tinhthi0102_

"Cậu đã vất vả rồi". 
            
            Vất vả gồng gánh một đoạn tình cạn kiệt, vất vả vun vén cho một cái chớp mắt vốn chẳng thuộc về mình. Thôi thì đành vùi chút rung động thuở thiếu thời vào khoảng không câm lặng, trả gió về ngàn, trả người về với tự do.
Reply

_tinhthi0102_

[-] từng nhón gót gom muôn vì tinh tú giấu nhẹm vào lòng bàn tay, ngỡ vệt nắng ấm nồng nơi đáy mắt người sẽ vĩnh viễn ở lại; rốt cuộc chỉ đọng lại chát ngắt nơi đầu môi. Giấc mộng lộng lẫy thuở ấy cứ thế lụi tàn theo gió. Nó dạt mãi, xa mãi, cuốn trôi đi bóng hình đã từng thân thuộc.
            
            Bàn tay cố nắm nghìn sao, cớ sao mở ra chỉ thấy chiêm bao tàn rồi.
Reply