[vrmm]
"A đúng rồi!" Như sực nhớ ra điều gì đó, Ngôn Kết vội vàng kéo khóa balo, lóng ngóng lôi ra một cuốn sổ tay bọc da lộn màu nâu trầm, ngập ngừng chìa ra trước mặt Nam Song. "Tớ chạy vội quá không kịp mua hoa cho cậu. Nghĩ đi nghĩ lại, bắt một đứa con trai tay ôm bó hoa to đùng qua cửa an ninh cũng vướng víu lắm. Nên tớ gửi lại cậu cuốn sổ hồi đó tớ dùng để chép văn..."
Thấy Nam Song sững lại, vẻ mặt có chút ngơ ngác khó hiểu, Ngôn Kết cuống quýt xua tay giải thích liến thoắng.
"Cậu yên tâm, cuốn này tớ quý nó lắm nên mới viết được có đúng hai trang đầu thôi! Chất giấy bên trong còn mới tinh tươm, thơm mùi gỗ lắm. Tớ nghĩ một cuốn sổ bìa da mộc mạc thế này vô cùng hợp với dáng vẻ của Nam Song."
Và bởi vì, tớ mong cậu có thể tự tay dùng những trang giấy còn lại này để phác họa nên những chặng đường mới mẻ của riêng mình. Mong cậu sẽ ghi chép lại mọi phương trình vật lý thiên thể hoang đường nhất, vẽ ra những vì sao rực rỡ nhất mà cậu từng mong mỏi được chạm tới; để mỗi khi mệt nhoài nhìn vào nó, cậu sẽ nhớ ra ở một nơi nào đó tại phương Nam rực nắng này, vẫn luôn có một người bạn ngốc nghếch tin tưởng tuyệt đối vào sự vĩ đại của Diệp Nam Song.
Nam Song cúi đầu nhìn cuốn sổ nhỏ trong lòng bàn tay mình, rồi từ từ ngước lên. Ánh mắt cậu dội vào đôi đồng tử trong veo đang phấp phỏng âu lo của cô gái trước mặt. Khóe môi cậu cong lên, và rồi cậu bật cười. Đó dường như là nụ cười rạng rỡ, bung nở và chói lòa nhất mà Ngôn Kết từng được nhìn thấy kể từ lần đầu tiên hai người lướt qua nhau giữa góc ban công chật hẹp năm nào.
"Cảm ơn cậu, tớ thích lắm."