"tôi ghét cái cách người ta dán nhãn mọi thứ, định nghĩa cả sự sống lẫn cái chết bằng những bản tuyên truyền sáo rỗng," gã thì thầm, ném mẩu thuốc lá xuống nền tuyết trắng rồi giẫm nát, "nhưng tôi không cho phép em chết. không phải đêm nay. khi em còn có thể khóc cho sự bất lực của chính mình."
rồi nàng khóc thật. nước mắt nóng hổi rớt xuống mặt tuyết lạnh ngắt, đục thủng những lỗ nhỏ li ti. gã kéo tay nàng, dứt nàng khỏi cái lan can tử thần ấy.
dắt nàng đi xuyên qua màn tuyết đang vần vũ, qua cái rét mướt đang cắn xé da thịt về căn gác xếp xập xệ ẩn sâu trong dãy chung cư khrushchyovka vắng lặng, gã dốc nốt chút rượu vào hai chiếc ly thủy tinh sứt mẻ. nàng cuộn tròn trong chiếc chăn chiên, gò má ửng lên vì men say, hoặc vì tàn lửa lách tách từ chiếc lò sưởi cũ kỹ - gã chả tài nào biết được. gã nhìn nàng, tựa hồ đang thưởng lãm một kiệt tác dị biệt, thứ mà vốn dĩ thuộc về thời đại của những câu tình ca phổ thơ mayakovsky.
gã thấy cả một mùa xuân đang lén lút nảy mầm giữa mùa đông cằn cỗi nhất của nhân loại.
nực cười thay, khi mươi phút trước họ chỉ là những con người xa lạ.
"người ta bảo chúng ta phải sống vì những lý tưởng vĩ đại," gã phả một hơi thuốc khét lẹt, lùa tay vào mái tóc rối bời của nàng, "nhưng khi chính quyền tước đoạt đi cái quyền được tuyệt vọng, thì lý tưởng cũng chỉ là một nấm mồ hoang. con người sinh ra vốn dĩ là vô nghĩa, và chính cái sự chới với giữa sự vô nghĩa ấy trói buộc chúng ta vào tự do. tự do để chọn cách mình đớn đau."
(...)