"và sau này khi lớn khôn rồi, nụ cười bé thơ có còn trên môi?"
-
nhân mã từng nghĩ rằng, cuộc đời của nó là chuỗi những ngày lặp đi lặp lại nhàm chán. nó không nhớ những kí ức hồi nhỏ của mình có gì thú vị, và bây giờ cũng vậy. nó nhớ về câu chuyện gần đây, về việc người bạn của nó mong muốn lớn thật nhanh để làm người lớn.
làm người lớn thì có gì vui chứ? nó chớp mắt, dán ánh nhìn vào những vệt sáng tối đang lướt qua trên trần nhà.
trong lăng kính của người bạn kia, thế giới của người trưởng thành chắc hẳn lấp lánh ánh màu của sự tự do. là thoát khỏi những bài kiểm tra vô thưởng vô phạt, là những đêm thức trắng cày phim mà chẳng sợ tiếng gõ cửa nhắc nhở, là tự tay kiếm ra tiền và toàn quyền quyết định mình sẽ đi đâu, làm gì. một bầu trời rộng mở, không rào cản.
nhưng nó lại thấy sự kỳ vọng ấy thật ngây ngô. với nó, trưởng thành chẳng qua chỉ là việc người ta bị ép phải đánh đổi một vòng lặp này để lấy một vòng lặp khác, mỏi mệt và cô độc hơn. thay vì quẩn quanh giữa trường học và góc bàn học, người lớn bị giam lỏng giữa bốn bức tường công sở và những tập hóa đơn đến hạn.
nụ cười bé thơ kia, cái nụ cười vô lo vô nghĩ ấy, sẽ chẳng thể vỡ nát vì một bi kịch nào đó quá đỗi kinh thiên động địa. nó sẽ từ từ nhạt đi, bị bào mòn rỗng tuếch bởi những áp lực vụn vặt cứ đều đặn rơi xuống mỗi ngày.
nhân mã thở dài, kéo chăn lên ngang cằm. nó tò mò không biết người bạn của nó có thể giữ được nụ cười háo hức ngày hôm nay cho đến khi thực sự bước chân vào thế giới người lớn hay không. còn bản thân nó, mắc kẹt ở cái chặng giữa dở dở ương ương này, nó chẳng mong mình lớn thêm, cũng chẳng thiết tha bé lại.
không biết, thiên yết có đang hạnh phúc không nhỉ?