azulfromsoul

xin ông trời, hãy cướp mất kiếp sau của con, hoặc ít nhất, là giải thoát con khỏi chốn đọa đày. vì con sợ, nếu một mai còn phải chịu đựng, con sẽ từ bỏ cả chính mình.
          	
          	con không muốn mình giống mẹ, cũng không muốn chồng con giống ba, và càng không muốn con của con trở thành con của bây giờ. 
          	
          	xin người, hãy cứu rỗi con khỏi cảm giác này.

azulfromsoul

mong đến khi rời xa thế gian này, trái tim con vẫn còn nguyên vẹn.
Responder

azulfromsoul

xin ông trời, hãy cướp mất kiếp sau của con, hoặc ít nhất, là giải thoát con khỏi chốn đọa đày. vì con sợ, nếu một mai còn phải chịu đựng, con sẽ từ bỏ cả chính mình.
          
          con không muốn mình giống mẹ, cũng không muốn chồng con giống ba, và càng không muốn con của con trở thành con của bây giờ. 
          
          xin người, hãy cứu rỗi con khỏi cảm giác này.

azulfromsoul

mong đến khi rời xa thế gian này, trái tim con vẫn còn nguyên vẹn.
Responder

azulfromsoul

mỗi thời điểm trôi qua, mình lại vào đây và nói một lời quen thuộc.
          
          xin chào, lại là mình đây. lâu rồi không gặp.
          
          mình vẫn khỏe. sống cũng tốt. bạn thế nào rồi? 
          
          mình đã đi một hành trình dài, để một lần nữa được làm quen với những điều mà bản thân đã từng quen. giống như một vòng tròn, cứ đi rồi sẽ trở về chốn ban đầu, có phải không?
          
          hôm nay, mình lại được ngồi ngắm mưa rồi.  yên bình thật, cũng tĩnh lặng thật. nhẹ nhõm ghê. giống như lại một lần nữa lắng nghe vạn vật xung quanh chuyện trò. mình lại được là chính mình rồi.
          
          bạn thì sao? bạn, còn nhớ chính mình là ai không?

azulfromsoul

trong một giấc mơ tươi đẹp, em đã có một người thương em vừa đủ, thương bản thân họ vừa đủ. ngày ngày cùng nhau ngắm nhìn bình minh và hoàng hôn bên bờ biển, yên tĩnh ngồi nghe sóng vỗ về đêm, nắm tay nhau dạo phố. trái tim sẽ thôi âm ỉ một nỗi đau không thể xóa bỏ, và con tim sẽ lại tin rằng mình rốt cuộc cũng đã được yêu, được thương và được sống trong giấc mơ của chính mình.
          
          phải chăng, giấc mơ của mình, đôi lúc chỉ là có một người bầu bạn, trân trọng và an ủi những âu lo vô tư, cùng nhau bước qua những khoảng lặng trong cuộc đời?

azulfromsoul

mùa hè vừa xanh mát vừa chói chang, mong bạn đừng để thực tại vùi dập những giấc mơ và hoài bão thuở đôi mươi. 
          
          một đứa trẻ từng mơ mộng, lạc quan như mình, vậy mà đã vì một đoạn tình cảm vốn dĩ đã không có kết quả làm cho tan nát cõi lòng, để trái tim vỡ vụn theo năm tháng, để những niềm tin xưa cũ trở thành thứ mà mình chế giễu hằng đêm. 
          
          mong bạn đừng giống mình, mong bạn tiếp tục tin tưởng vào tương lai phía trước. vì mình, cũng đang học cách để tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp của thế gian.

azulfromsoul

trải qua một số chuyện, bước qua một vài cột mốc, mình bỗng trở thành người mà bản thân từng cảm thấy khó chịu vì quá thờ ơ, dửng dưng trước những điều xảy ra xung quanh. 
          
          mình không biết điều này có tốt hay không, nhưng nó đem lại cho mình sự yên bình khó kiếm. mình bắt đầu nhìn người khác bằng nhiều góc nhìn, nhìn nhận cả những cái tốt, cái chưa tốt của họ và chỉ thế thôi. 
          
          mình không muốn chỉ trích họ hay bất kỳ ai, vì mình tin những người làm sai, có lỗi đến một lúc nào đó sẽ phải trả giá. và bản thân mình không cần nhúng tay vào làm gì. 
          
          nhưng mình suy nghĩ, liệu việc mình trở thành một người như bây giờ, những gì mình viết sau này sẽ ra sao? những gì mình viết phản ánh bản thân mình. mình muốn đón nhận một thế gian ít ồn ào, chân thật, chậm rãi và sâu lắng. 
          
          ngày trước, mình thích viết về những điều thật bùng nổ. liệu bây giờ mình còn như vậy hay không? mình không biết, mình vẫn đang khám phá về chính mình và thế giới xung quanh.
          
          mình sẽ phải chỉnh sửa nội dung của another ending. có lẽ nó sẽ là một câu chuyện khác hoàn toàn những gì mình từng viết. một cột mốc của sự thay đổi.

azulfromsoul

đến một lúc nào đó, tôi đột nhiên cảm thấy bọn họ quá nông nổi, thiếu suy nghĩ và có chút... làm quá mọi chuyện. tôi cảm thấy, hóa ra bản thân, suy cho cùng, cũng chẳng cần phải cố gắng hòa nhập. 
          
          tôi nhận ra, tôi càng mở lòng mình, càng thể hiện phần tươi trẻ, nồng nhiệt của bản thân, tôi càng hòa vào bọn họ. nhưng mùa hạ tới, mang cho tôi những xúc cảm muốn được yên ổn, muốn được thu mình. 
          
          tôi thu mình lại, và nhận ra một thứ mà có lẽ tôi đã không phát hiện khi hòa mình. tôi không biết phải giải thích như thế nào, chỉ là cảm thấy bọn họ khá... xàm. đó là từ duy nhất mà tôi có thể nói.
          
          cảm giác như bọn họ luôn khiến những chuyện vốn có thể bình lặng trôi đi bỗng trở thành một loại kích động, khiến bọn họ không ngừng buông lời tàn độc. tôi vốn dĩ chưa từng mong họ sẽ lớn lên, nhưng ngay cả khi chưa đủ lớn, họ vốn không có quyền để miệt thị người khác. 
          
          đám trẻ đó, quá nông nổi, quá dễ kích động, giống như những quả bom nổ chậm. à không, phải là những quả bom dễ vỡ. chỉ cần một cái chạm nhẹ, liền phát nổ. 
          
          người mà tôi thân thiết nhất, cũng chơi chung với họ. cổ hùa theo đám đó, tôi biết cổ ghét người ta, nhưng sự nông nổi đó lại làm tôi nghi ngờ những gì cô ấy từng nói.
          
          cô ấy đã khẳng định với tôi rằng, cô biết rõ những điều bọn họ làm là bồng bột, nhưng tại sao lại hùa theo nhỉ? phải chăng chính sự thù ghét ấy đã che mờ mắt của một kẻ vốn dĩ dại khờ. 
          
          tôi thực lòng muốn nhìn sâu vào đáy lòng của cô ấy, để xem rốt cuộc cô ấy đã lớn hơn như cô ấy từng nói, hay chỉ là lời vô nghĩa.

azulfromsoul

con người ta sẽ vì chút yêu thương thuở ban đầu mà níu giữ những ký ức xưa cũ, những điều vốn đã chẳng còn thuộc về mình. 
          
          xin đừng trách em, em chỉ là chưa thể bước qua khỏi những năm tháng mãi chạy theo bóng lưng anh in dài trên mặt đất. em đã chạy mãi, em đã dừng lại, nhưng em vẫn chưa từng rời đi. 
          
          yêu một người, rồi rời bỏ một người cũng chính là rời bỏ một chính mình đã không còn trọn vẹn, một chính mình đã dấn thân cho một câu chuyện tình nông nổi.