đôi lúc, mình lo sợ phải đối diện với một người nào đó mà mình thực lòng để tâm. khi người ta để mình chưng hửng giữa đoạn đường, lòng mình ngổn ngang, loang lổ sắc xanh cả một khoảng dài. mình không thường nói ra, nhưng hôm nay, mình đã nói ra rồi. dù cách nói ra, có hơi hèn nhát một chút. nhưng chỉ thế thôi, là đã dũng cảm lắm rồi. mình không biết anh sẽ giải quyết như thế nào, mình chỉ là, không thể tiếp tục giấu nữa.
có đôi lúc cái tôi mình dâng cao, nó làm mình mong muốn được gán mác xấu cho những người cũng đã từng tốt nhưng giờ lại làm đau mình. những lúc đó, mình có lẽ đã muốn quên đi rằng người ta cũng từng dịu dàng, chỉ là đã đổi thay. phải chăng, việc tin rằng con người chỉ có một mặt tốt hoặc xấu, làm mình đỡ đau đáu, đỡ phiền muộn hơn không? nhưng cuối cùng, mình vẫn chọn giữ lại phần tốt của họ, đấu tranh với cái tôi để trân trọng cả những gì đã chìm mãi trong một vùng trời ký ức.
mình nhận ra, mình rất ghét những gì mập mờ, không rõ ràng. mình đã luôn ghét, nhưng hôm nay, mình lại để sự mập mờ ấy được tồn tại ở trong cuộc đời mình, lâu hơn mình tưởng.
mình cho người mình thương thành ngoại lệ, và mình nghĩ, khi người ta bận, người ta đã để mình thành ngoài lề.