đến một lúc nào đó, tôi đột nhiên cảm thấy bọn họ quá nông nổi, thiếu suy nghĩ và có chút... làm quá mọi chuyện. tôi cảm thấy, hóa ra bản thân, suy cho cùng, cũng chẳng cần phải cố gắng hòa nhập.
tôi nhận ra, tôi càng mở lòng mình, càng thể hiện phần tươi trẻ, nồng nhiệt của bản thân, tôi càng hòa vào bọn họ. nhưng mùa hạ tới, mang cho tôi những xúc cảm muốn được yên ổn, muốn được thu mình.
tôi thu mình lại, và nhận ra một thứ mà có lẽ tôi đã không phát hiện khi hòa mình. tôi không biết phải giải thích như thế nào, chỉ là cảm thấy bọn họ khá... xàm. đó là từ duy nhất mà tôi có thể nói.
cảm giác như bọn họ luôn khiến những chuyện vốn có thể bình lặng trôi đi bỗng trở thành một loại kích động, khiến bọn họ không ngừng buông lời tàn độc. tôi vốn dĩ chưa từng mong họ sẽ lớn lên, nhưng ngay cả khi chưa đủ lớn, họ vốn không có quyền để miệt thị người khác.
đám trẻ đó, quá nông nổi, quá dễ kích động, giống như những quả bom nổ chậm. à không, phải là những quả bom dễ vỡ. chỉ cần một cái chạm nhẹ, liền phát nổ.
người mà tôi thân thiết nhất, cũng chơi chung với họ. cổ hùa theo đám đó, tôi biết cổ ghét người ta, nhưng sự nông nổi đó lại làm tôi nghi ngờ những gì cô ấy từng nói.
cô ấy đã khẳng định với tôi rằng, cô biết rõ những điều bọn họ làm là bồng bột, nhưng tại sao lại hùa theo nhỉ? phải chăng chính sự thù ghét ấy đã che mờ mắt của một kẻ vốn dĩ dại khờ.
tôi thực lòng muốn nhìn sâu vào đáy lòng của cô ấy, để xem rốt cuộc cô ấy đã lớn hơn như cô ấy từng nói, hay chỉ là lời vô nghĩa.