bocapgiay

Nghe nói wattpad lại quét, chỗ này mà sập đi đâu bây giờ cả nhà mình ơi, hay là phải ẩn truyện 1 thời gian :( 

httd0709

•́ ‿ ,•̀ mik thấy có mấy cái web cx vt đx á chỉ là k bt tương tác nhìu k thui
Reply

nhattuyen2701

Huhu au đâu rùi, nhớ au với truyện của au quáaaa ;-;

bocapgiay

@ nhattuyen2701  nay tất niên ở cty mình xỉn nha 
Reply

nhattuyen2701

@bocapgiay mau mau khỏe nha au, chứ tụi tui nhớ truyện quá trờiiii
Reply

bocapgiay

@ nhattuyen2701  sáng nay mình mới đi khám lấy thuốc, cứ mùa mưa ẩm lạnh hay trở lạnh là mình bị bệnh hô hấp, viêm xoang hành nữa, oải ghê  cảm ơn bạn đã luôn dõi theo, mình biết ơn và rất trân trọng nó, mình sẽ cố gắng ❤
Reply

ngoc290300

Gửi bạn @bocapgiay,
          Không biết bạn có đọc được những dòng này không, nhưng mình vẫn muốn viết ra một chút cảm xúc mà mình đã giữ trong lòng khá lâu rồi. Mình theo truyện bạn viết cũng đã gần bốn năm – khoảng thời gian đủ dài để nó trở thành một phần trong cuộc sống của mình. Trước đây mình từng đọc nguyên tác mà tức muốn nổ phổi – bạn biết đấy, cái cảm giác nhân vật mình thương thì bị đối xử bất công, còn tình tiết thì cứ ức chế mãi. Có những tình tiết khiến mình nghẹn ức, có những nhân vật mình thương mà lại chẳng được đối xử xứng đáng. Ấy vậy mà khi đọc truyện bạn viết, tự nhiên mình thấy như được xoa dịu. Từng dòng chữ bạn viết như thay mình nói ra những điều mình luôn muốn thấy. Cảm giác sảng khoái, thoả mãn đến kỳ lạ. Nhưng rồi tình cờ đọc được truyện bạn viết – cảm giác như được gỡ bỏ hết những ấm ức trước đó. Nó sảng khoái, dễ chịu và khiến mình thực sự thoả mãn. Giống như cuối cùng cũng tìm thấy một phiên bản mà trái tim mình cần.
          
          Thời điểm đó mình đang ôn thi, ngày nào cũng quay cuồng trong bài vở và áp lực. Thế mà mỗi khi thấy bạn cập nhật chương mới, mình lại có thêm động lực để cố gắng. Có hôm mệt rã rời, chỉ nghĩ đến việc đọc truyện bạn viết sau khi học xong thôi là mình đã thấy nhẹ nhõm hẳn. Nghe có vẻ nhỏ bé, nhưng với mình, từng chương truyện của bạn thật sự đã tiếp thêm sức mạnh.
          
          2 năm gần đây không thấy bạn cập nhật nữa, mình có hơi buồn trong khi lúc trước tầm 2 tuần bạn sẽ ra chương mới. Không rõ bạn đang bận, tạm ngưng hay đã muốn dừng hẳn, nhưng nếu bạn vẫn còn một chút cảm hứng nào với câu chuyện ấy, mình thật lòng hy vọng bạn sẽ tiếp tục. Dù có chậm rãi, dù cách nhau cả tháng, mình vẫn sẽ ở đây – lặng lẽ đợi, như vẫn luôn làm suốt mấy năm qua.
          
          Cảm ơn bạn vì đã viết nên một câu chuyện mà mình trân quý đến vậy. Và cảm ơn bạn, vì đã vô tình trở thành một phần rất đẹp trong thanh xuân của mình.

ngoc290300

Mình là học sinh lớp 12, và truyện của bạn thật sự là một phần quan trọng trong tuổi học trò của mình. Lúc học cấp 2, mình đã tình cờ đọc được truyện – và rồi nó giúp mình bớt áp lực, có thêm động lực và niềm vui giữa những ngày ôn thi tuyển sinh cấp 3 điên cuồng, mệt mỏi. Nhờ đó mà mình đậu được vào ngôi trường mơ ước.
            
            Giờ mỗi lần đọc lại, mình như được sống lại những ngày tháng cấp 2 đáng nhớ ấy. Mình biết bạn bận rộn, lại hay mệt vì công việc, nhưng mình thật sự biết ơn vì bạn vẫn viết. Mong bạn luôn giữ gìn sức khỏe, và đừng lo lắng quá nhiều – vì truyện của bạn đã chạm được đến rất nhiều trái tim rồi.
            
            Thú thật mình từng rất ức chế với nguyên tác, nhất là cách xây dựng các nhân vật nữ bởi mình nghĩ rằng tại sao lại phải xoay quanh, chịu thiệt thòi vì 1 người không đáng trong khi bản thân lại có thể có 1 cuộc đời toả sáng rực rỡ, tự do. Nói thiệt lúc đó mình đọc nguyên tác mà tức muốn nổ phổi luôn á. Nhưng truyện của bạn giống như một phiên bản chữa lành vậy – sâu sắc, cảm xúc và công bằng hơn. Bây giờ lâu lâu mxh của mình vẫn hiện lên nguyên tác, mình càng coi càng bực mình và điều đó làm mình ngày càng khao khát được đọc truyện của bạn. Mình mong bạn sẽ không bao giờ từ bỏ bởi dù có người chê trách, nhưng họ không phải bạn, càng không phải chúng ta nên sẽ không hiểu được. Mình cảm ơn bạn đã viết dù công việc mệt mỏi và cuộc sống còn nhiều lo toan. 
            
            Bạn không cần phải tự ti vì bạn đã là 1 phiên bản rất tốt của bản thân rồi. Mong bạn luôn giữ gìn sức khỏe và đừng quá lo lắng. Mình luôn ủng hộ bạn, và sẽ chờ bạn trở lại. Gửi bạn một cái ôm thật ấm áp nhé! ❤️
Reply

bocapgiay

@ ngoc290300  cảm ơn bạn đã yêu mến đứa con tinh thần này của mình dù nó chưa phải là hoàn thiện nhất, tốt nhất vì thú thật văn chương câu chữ của mình còn hạn chế, ý tưởng cũng ít ỏi. Mình làm công nhân trong xưởng may thôi bạn, cái nghề mà vẫn còn nhiều người hay nói là "đúng là tư duy của người thành công... nhân" "ai kêu hồi đó ít học nên giờ mới đi làm công nhân" nên khi viết bộ này mình đắn đo mãi không biết có nên đăng lên không, sợ lỡ viết kém quá mọi người chê trách, tính mình nhạy cảm hay suy nghĩ nhiều nên hay lo này lo nọ. Sau mình nghĩ lại thôi cứ đăng cho bạn nào có cùng ý nghĩ là yêu quý các nhân vật nữ trong truyện, muốn các nhân vật nữ trong truyện tốt đẹp hơn thì họ đọc. Còn ai không thích, chửi mình thì mình block. Nên đọc được những lời này của bạn mình xúc động lắm, gửi bạn 1 cái ôm. 1 năm nay mình bệnh mấy trận, với thêm thường xuyên tăng ca, 7 giờ sáng 8 giờ tối mới về, làm mình mệt mỏi không biết nổi, chứ mình không ngưng bộ này nhé bạn. Mình sẽ cố gắng trở lại sớm nhất. ❤️
Reply