[…] và em nghĩ em đang dần mất đi cái tên của mình, Ekaterina, Esme, hay Eirlys - em không biết nữa. ngàn vạn mảnh hồn khắc tên em vốn đã vụn vỡ trong tàn hoang chóng vánh, rơi lang thang vương vãi trong gợn sóng của quá khứ, ngỡ tưởng chừng sẽ chìm sâu mãi trong biển đời vô tận. nhưng rồi người biết không, có một bàn tay vô tình chạm vào một mảnh ấy, đôi bàn tay to lớn và dịu dàng lắm, kiên nhẫn nhặt nhạnh lại từng mảnh nhỏ, chẳng màng bị cứa xót thịt xước da, và gắn nối lại thành một hình hài mới, mang trong mình một cái tên mới, nhỏ xíu và mong manh thôi, tên là “Của Người”.
— flinseir / kyryllys ; dear Devourer, i’m truly Yours