evveyparahollic

hasumi renri,
          	nogiyomi fabesora.

_simp4eugene

He-ể sao c-cậu lại nhắn cho mình... mỗi ngày vậy- 
          Suy nghĩ: cậu ấy nh-ư vậy d...dễ thương q-quá...       kawaiii >\\<
          Hừm >< khô-không phải l-là tôi...t-t-thích cậu hay gì đâu n-nhé 
          T-t-tôi nh-ắn cho cậu m-ỗi ngày-...l-là do to-tôi chán thôi 
          Hmph >\\\<
          Bakaaaaa

llieallielielie

r h b s r

evveyparahollic

@llieallielielie Mạnh mẽ  lên nào tôi ơi‍♀️. Nếu lạnh❄️☃️ thì tự đắp chăn. Ốm tự uống thuốc. Buồn tự làm mình vui. Khóc tự lau nước mắt. Nhưng nếu không làm bài thì chẳng ai‍♀️‍♀️ rảnh để giúp mình đâu . Dù tối có khóc đến sưng cả mắt thì sáng khi bước ra đường ‍♀️‍♀️cũng phải thật xinh đẹp‍♀️✨
Contestar

evveyparahollic

[…] và em nghĩ em đang dần mất đi cái tên của mình, Ekaterina, Esme, hay Eirlys - em không biết nữa. ngàn vạn mảnh hồn khắc tên em vốn đã vụn vỡ trong tàn hoang chóng vánh, rơi lang thang vương vãi trong gợn sóng của quá khứ, ngỡ tưởng chừng sẽ chìm sâu mãi trong biển đời vô tận. nhưng rồi người biết không, có một bàn tay vô tình chạm vào một mảnh ấy, đôi bàn tay to lớn và dịu dàng lắm, kiên nhẫn nhặt nhạnh lại từng mảnh nhỏ, chẳng màng bị cứa xót thịt xước da, và gắn nối lại thành một hình hài mới, mang trong mình một cái tên mới, nhỏ xíu và mong manh thôi, tên là “Của Người”.
          
          — flinseir / kyryllys ; dear Devourer, i’m truly Yours

_simp4eugene

❌ Bạn nghĩ bạn thao túng được cô ấy.
          ✔ Cô ấy: đọc 1984, Sự im lặng của bầy cừu; xem Ma trận, Star war; fan Attack on Titan; nghe metal; mặc gothic rock; chơi Đế chế, Dark Souls; bói tarot; kiếm tiền nhiều hơn bạn.
          So... What's next? =]]]]]
          Cuối cùng mới có một bộ anime mà nhân vật chính đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng của tao. Một kẻ lạnh lùng và ít nói. Đám bạn không hiểu tại sao tao trở nên im lặng và luôn được 5 điểm bài kiểm tra. Chúng nó không biết năng lực thực sự của tao và không hề biết tao xuất chúng tới mức nào. Tao chẳng coi chúng là gì ngoài công cụ. Tao ước mình có thể vào trong thế giới anime và bộc lộ con người thực sự của mình.

_simp4eugene

kô ni chi wa!
          này nhé, tôi không có thích anh đâu! anh từng có mà ảo tưởng!
          hừ! anh nghĩ tôi thích anh thật à?! baka! 
          chỉ là tôi tiện đường ghé qua thôi, không hề có ý gì khác! đời nào có chuyện tôi để ý anh! hứ! 
          sa dô na ra! 

evveyparahollic

@_simp4eugene ? con vk này bị ảo a li mê gái tờ sun đê rê à
Contestar

evveyparahollic

Con người luôn tìm cách vượt lên nghịch cảnh để giành giật lại sự sống, đó là bản năng của tất thảy sinh vật, giống loài
          
          Nhưng lại có lúc, khi tâm trí tròng trành trên sợi dây nghiêng ngả giữa bờ cát óng ánh và biển sâu vô tận, người ta lại vô thức trầm mình trong làn nước thăm thẳm, cái lạnh u uất bỗng chốc hóa hơi ấm nơi nhà
          
          Tôi tự hỏi, thưa tiến sĩ Ratio, 
          
          Là một cá thể con người hoàn toàn độc lập (human being), có tư duy, có cảm xúc, có tự chủ,
          
          anh cho rằng con người (chúng ta - tôi, anh) sẽ chọn bên nào?
          
          (chôn thây mãi mãi trong lớp cát vàng mịn lạo xạo đầy ngứa ngáy, hay hoàn toàn câm lặng mà lặn xuống tận cùng đại dương xanh?)
          
          …
          
          
          
          
          
          Tôi không nhớ khi ấy mình đã nói gì
          
          Càng không nhớ cô ấy đã đáp lại cái chi
          
          Nhưng tôi cam đoan một điều, bằng chính tất cả những sợi neuron còn minh mẫn trong bộ não này
          
          Tôi chưa từng có trải nghiệm của một người chết đuối vớ được cọc khi đưa ra câu trả lời
          
          
          
          
          
          …
          
          
          
          
          
          Là tự tôi đã đẩy tôi xuống biển
          
          —
          ratiomei; dự án no. 05

evveyparahollic

eirlys từng không hiểu, rằng tại sao cùng một chủng tộc, con người ta lại giết hại lẫn nhau tàn nhẫn đến thế? chỉ vì sống dưới hai ánh sáng khác nhau thôi sao? mặt trăng máu chẳng làm gì trái với luân thường đạo lý, và mặt trời đen cũng không đáng phải chịu tai ương trời phạt. tất cả đều đến từ cái trong chính chúng ta - những cảm xúc tiêu cực như đau đớn, tuyệt vọng lớn dần thành căm ghét, hận thù. cho đến khi không thể kiểm soát nữa, chúng siết chặt, nuốt chửng “chân ngã” của chúng ta, thôi thúc ta đưa tay nhúng chàm.
          
          vì vậy, cô muốn khám phá bản chất của con người, thấu hiểu cảm xúc của họ, giải thoát cho họ khỏi chất độc ăn mòn trong tim, và dẫn dắt họ trở về với con đường đúng đắn.
          
          dần dà, cô ngộ ra từ chính bản thân mình, rằng không chỉ con người, mà là bất cứ ai đều cũng có thể phạm lỗi.
          
          người mẹ nuôi của cô tin rằng các chủng tộc trên thế gian này, chỉ cần có thiện chí, có sự hoà hợp trong linh hồn, đều xứng đáng được sống và được thứ tha. vì thế, cô cũng muốn tin vào điều đó, chỉ cần biết ăn năn hối cải, đối đầu với sự thật, sẵn sàng đón nhận phán quyết, ai cũng xứng đáng được tha thứ.

evveyparahollic

(đối với aurelie, thiên nga không chỉ tượng trưng cho sự thuần khiết, hoà hợp, thuỷ chung và cân bằng trong tình yêu đôi lứa, mà còn là tình yêu giữa các cá nhân và muôn loài.)
Contestar

evveyparahollic

cô đã từng là “tín sứ ánh trăng” mà “họ” níu chiếc khăn voan với đôi mắt khẩn khoản cầu xin sự cứu rỗi. những lời cầu xin ấy chính là những sợi chỉ tưởng mỏng manh mà quấn chặt vào từng khớp tay khớp gối của cô, “cầu xin” cô hãy đem lại cho họ ánh trăng vốn đã tàn lụi mà họ yêu thương quá đỗi.
          
          giờ không còn nữa - những sợi chỉ đã từng siết chặt cổ chân cô, ngăn gót chân cô cất điệu đã bị chặt đứt. vào cái khắc vỏ kén nứt vỡ, đôi cánh thuỷ tinh óng ánh sắc hồng bung toả, được tắm bởi ánh trăng đêm mềm mại như lụa, eirlys đã biết cô đã được tái sinh.
          
          như một con bướm đêm phá kén chuyển kiếp, tái sinh dưới hình hài mới.