evveyparahollic

văn thơ lai láng k bằng textfic hài dón

evveyparahollic

gu đọc truyện thoái hoá <////3
Contestar

evveyparahollic

eirlys từng không hiểu, rằng tại sao cùng một chủng tộc, con người ta lại giết hại lẫn nhau tàn nhẫn đến thế? chỉ vì sống dưới hai ánh sáng khác nhau thôi sao? mặt trăng máu chẳng làm gì trái với luân thường đạo lý, và mặt trời đen cũng không đáng phải chịu tai ương trời phạt. tất cả đều đến từ cái trong chính chúng ta - những cảm xúc tiêu cực như đau đớn, tuyệt vọng lớn dần thành căm ghét, hận thù. cho đến khi không thể kiểm soát nữa, chúng siết chặt, nuốt chửng “chân ngã” của chúng ta, thôi thúc ta đưa tay nhúng chàm.
          
          vì vậy, cô muốn khám phá bản chất của con người, thấu hiểu cảm xúc của họ, giải thoát cho họ khỏi chất độc ăn mòn trong tim, và dẫn dắt họ trở về với con đường đúng đắn.
          
          dần dà, cô ngộ ra từ chính bản thân mình, rằng không chỉ con người, mà là bất cứ ai đều cũng có thể phạm lỗi.
          
          người mẹ nuôi của cô tin rằng các chủng tộc trên thế gian này, chỉ cần có thiện chí, có sự hoà hợp trong linh hồn, đều xứng đáng được sống và được thứ tha. vì thế, cô cũng muốn tin vào điều đó, chỉ cần biết ăn năn hối cải, đối đầu với sự thật, sẵn sàng đón nhận phán quyết, ai cũng xứng đáng được tha thứ.

evveyparahollic

(đối với aurelie, thiên nga không chỉ tượng trưng cho sự thuần khiết, hoà hợp, thuỷ chung và cân bằng trong tình yêu đôi lứa, mà còn là tình yêu giữa các cá nhân và muôn loài.)
Contestar

evveyparahollic

cô đã từng là “tín sứ ánh trăng” mà “họ” níu chiếc khăn voan với đôi mắt khẩn khoản cầu xin sự cứu rỗi. những lời cầu xin ấy chính là những sợi chỉ tưởng mỏng manh mà quấn chặt vào từng khớp tay khớp gối của cô, “cầu xin” cô hãy đem lại cho họ ánh trăng vốn đã tàn lụi mà họ yêu thương quá đỗi.
          
          giờ không còn nữa - những sợi chỉ đã từng siết chặt cổ chân cô, ngăn gót chân cô cất điệu đã bị chặt đứt. vào cái khắc vỏ kén nứt vỡ, đôi cánh thuỷ tinh óng ánh sắc hồng bung toả, được tắm bởi ánh trăng đêm mềm mại như lụa, eirlys đã biết cô đã được tái sinh.
          
          như một con bướm đêm phá kén chuyển kiếp, tái sinh dưới hình hài mới.

evveyparahollic

đôi cánh thuỷ tinh nhuốm màu tử vong của loài bướm đêm sao có thể khoác lên bộ cánh ngây thơ thuần khiết của thiên nga?
          
          ấy vậy mà cô ấy lại làm được.
          
          sắc đỏ hồng óng ánh thạch anh máu được may hoàn hảo từng chiếc lông vũ đọng màu sương xanh bàng bạc lên từng đường vân cánh - ấy là cách cô ấy tồn tại dưới sinh mệnh thứ hai mà mình may mắn được ban bố cho.
          
          tại vì sao ư? vì chủng tộc đặc biệt mà cô không thể sống cùng hình dáng thật? vì bản thân muốn làm một ngọn cây giữa rừng người phàm thế? hay chỉ vì ấy là danh phận của cô sau khi tái sinh?
          
          sao cũng được cả. eirlys chỉ đơn giản là muốn trân trọng hết thảy cuộc đời mới này.
          
          cô muốn được sống một cuộc đời bình thường có gia đình thật sự, muốn được hoà mình giữa xã hội loài người và tìm hiểu nhiều hơn về chủng tộc ấy, muốn tận dụng tuổi thọ dài vô tận để gói ghém toàn bộ thế gian xinh đẹp này vào trong đáy tim.

evveyparahollic

[…]
          nagumo không hiểu vì sao mình lại say đắm nó tới thế, và kuragegami không rõ vì sao mình lại chuếnh choáng thế này. hai đứa cứ quấn lấy nhau. một giọt, hai giọt, rồi tự lúc nào vô vàn những ly tình rỗng bị uống cạn sạch vứt ngổn ngang bên đám lý trí vụn vỡ.
          
          (— phải có bao, và không được yêu.
          
          — anh đây chưa từng yêu mày.)

evveyparahollic

với kuragegami, là không biết. độc hai chữ “không biết”. nó chỉ biết ngay từ tấm bé, từ cái thuở má đào tóc tơ, trái tim nó đã không có nhịp đập. người ta yêu thương nhau bằng đồng cảm, bằng sẻ chia, bằng niềm vui và nỗi buồn, và tận tuỵ cả linh hồn và thể xác, cả lý trí và cảm xúc cùng đan lấy nhau. ấy là tình yêu thương giữa muôn loài — cô giáo nuôi đã dạy nó như thế. nhưng lớn lên, nó không hiểu một thứ tình yêu khác, thứ tình yêu mà nagumo luôn treo trên đầu miệng lưỡi, nhưng hắn chưa lấy một lần mở ra cho nó xem. hắn có không? nó cũng không biết, nhưng nó tò mò. và vì tò mò nó đã vô tình làm tổn thương hắn, và hắn cũng vô tình chạm vào vết cứa đã liền thành sẹo dài đã thôi âm ỉ trong tâm trí nó.
          
          giống như thứ tình yêu bà ấy đã nhai nuốt, nó nghĩ xung quanh nó, thứ ấy chỉ đem lại toàn dằn vặt và thống khổ.
          
          “một con sứa độc cũng có thể trở thành một đoá hoa hồng.”
          
          (có thể chứ?)
          
          đầu óc nó rỗng tuếch chẳng nghĩ được gì nữa, buồng phổi phập phồng nhiễu loạn hơi nóng rạo rực, da thịt run rẩy dưới những cái chạm nhẹ tựa lông hồng.