“Bao giờ dương xỉ có hoa?
Rau muống làm nhà, gỗ nghiến làm nem
Bao giờ cho nắng về đêm
Cho mưa rơi ngược, thì em xa mình”
-“Chiều Chiều mang giỏ hái dâu, dâu đâu chả hái, nhớ câu ân tình” Trịnh Hiệu Tích cầm giỏ đứng gọi anh lái đò bên sông.
Anh lái đò nghe câu gọi, tay Doãn Kì vừa chèo qua, vừa rao lại -“Mộng chiều cũng nhớ câu kia, nhớ câu ai hát, nhớ mình gọi đò"
__________
Cậu Ba ơi, dậy đi cậu ba ơi, cậu hai Tuấn sắp đánh chết cậu Tích rồi
———————
-“Hứa với mình, ngày sen trắng nở lần thứ ba, tôi sẽ về, sẽ về với mình” Doãn Kì xiết chặt chiếc tay nải trên tay, khuôn maqjt nhìn Hiệu Tích chắt nịch
“Mình đi có nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương”
Hiệu Tích ôm chiếc áo của cậu Ba Doãn kì ngồi bên sông bất giác gọi đò -“Chiều chiều mang giỏ hái dâu, dâu vẫn chưa hái, nhưng nhớ mình rồi, đi xa rồi mình nhớ tôi không? Nhớ câu vọng cổ, tôi ru chờ mình”
Vẫn là một khoảng không im lặng không ai đáp lại, Trịnh Hiệu Tích gào lên khóc -“Mình ơi, mùa sen thứ năm rồi, sao mình vẫn chưa về với tôi hả mình?”
-Sen trắng trở về?-