malleute
đcm đói fic runut đến điên người rồi, mà viết mãi đéo xong nổi 1 fic
@malleute
1
Work
1
Reading List
4
Followers
đcm đói fic runut đến điên người rồi, mà viết mãi đéo xong nổi 1 fic
đcm đói fic runut đến điên người rồi, mà viết mãi đéo xong nổi 1 fic
"xin người, xin người, em xin người.
cho em trở về với vô cực, về với bản ngã của chính mình"
mỗi giây phút nằm trọn trong vòng tay người tình, wangho lại một lần mơ về bãi bồi biển đêm đen trời lộng gió năm nào. em cứ nhắm mắt lại, và lạc vào chốn xa xăm, nơi chân em không ngừng lạc lối, lạc lối, in hằn những vệt li ti trên nền cát trắng. gió sẽ miết nhẹ từng tấc da thịt, vải lụa bay phấp phớt. và thứ duy nhất giữ em lại là mong muốn được chết trông đẹp đẽ nhất có thể.
có người bóng gió rằng chuyện em với chiếc lồng soi, cũng có người thở dài thườn thượt chuyện anh và sợi dây đỏ thẫm. em chưa thấy nó đúng dù chỉ một khắc nào, và em đã không dưới một lần thủ thỉ bên gối jaehyuk như thế.
chỉ cần còn yêu, ta sẽ ở bên nhau mãi mãi
muốn viết fic sếch runut.
Chỉ là vài dòng về ăn uống.
Em nhớ tuần trước em bị say cà phê, trong khi rõ ràng đã ăn uống đầy đủ trước khi nốc hai gói. Lao thẳng vào nhà vệ sinh lúc 3 giờ rưỡi sáng, em chẳng ngủ được bao nhiêu, chắc gần tiếng ? Cảm giác muốn thò tay móc lấy cuống họng mình ra trong khi não như đã chết một nửa.
Em nghĩ mình không còn sống lâu nữa.
Em nghĩ mình không muốn sống lâu nữa.
Wangho, mãi là Wangho của chúng ta.
Đối với em, sinh nhật vốn chẳng phải dịp đặc biệt gì, chỉ là vài thứ liên quan tới nó, em lại nhớ mãi.
Em không mong cầu em giống anh, dù có chút háo hức nếu phát hiện ra vài điểm vụn vặt trùng hợp. Em sẵn sàng mò mẫm lúc 12h đêm, chỉ vì vài nét hao hao chứng tỏ rằng đôi ta tương hợp. quả là một tình yêu tuyệt vọng, nhiều lúc em tự cười mình như thế.
Vốn mừng ngày này 27 năm trước anh ra đời, vậy mà cũng lan man sang mảnh đời nho nhỏ này, cũng chẳng nghĩ ra được gì để chúc người em thương hết, sợ đọc lại rồi tự cười cợt bản thân vào một ngày rất xa nào đó, ngày mà chúng ta, cũng chỉ là kỷ niệm. (định mua bánh kem mà dạo này ngán quá rồi, thôi em để năm sau nhé).
Thôi thì cũng chúc anh tuổi mới mạnh khỏe, vui tươi nhé. Em biết anh hay nghĩ nhiều, cũng hà khắc với bản thân : cuộc đời nhiều biến động, nhưng nhìn lại thì cũng chẳng thấy gì mấy. Em cũng lo cho anh, nhưng nhiều hơn chắc là tự hào thôi, em tin anh, cũng mong anh một đời bình an, suôn sẻ. Chúng ta đến đây để lớn lên, trông giống như tự xé từng lớp da thịt của bản thân để trưởng thành, nhưng nhiều hơn có lẽ là để nhìn ngắm thế giới rộng lớn này. Em mong chúng ta có thể tương phùng, nhưng vẫn thật lòng chúc anh có thể bỏ lại mọi sự đau đớn, tiến tới ngày mai bằng niềm hi vọng vô tận.
Chúng ta, luôn xứng đáng.
anh có biết không?
Rằng mỗi khi thấy dáng anh thong dong tiến gần, tim nó đều đập mạnh chẳng thể kiểm soát.
mỗi khi anh quay ra nhìn nó, không muốn giấu đi dù chỉ một chút tình ý nồng nàn dù hàng ngàn con mắt đang dõi theo từng lời nói, hơi thở của hai đứa
mỗi khi tay anh nắm lấy cổ tay nó, nó ôm lấy anh, anh đỡ nó vào lòng trong niềm sung sướng vỡ òa.
mỗi khi cơ thể đụng chạm,
mỗi khi hơi thở giao thoa,
nó chỉ muốn đẩy anh ra, giật mạnh người lại. Anh, nó, tình yêu nó dành cho anh dường như là ba thứ độc lập,
anh có biết không? Rằng nó dùng dằng, vô lý, khó chiều như thế mà chỉ đổi lại nét cười dịu dàng trên đôi môi của anh,
nó, chỉ muốn bế đi mảnh tình như sóng cuộn.
Rồi đưa nhau đi trốn.
'anh không thể nghĩ yêu nhau đơn giản là yêu nhau thôi hả, mắc gì dằn vặt nhau dữ vậy?'
'mày không hiểu đâu, nó không đơn giản như thế'
'ừ không đơn giản thì không đơn giản. Yêu nhau là yêu nhau thôi chứ gì?'
'anh không thấy anh Jaehyuk mệt rồi hả? Ai mà không mệt mỏi nếu cứ vờn nhau mãi thế này? Đời người đâu chỉ mỗi yêu đương là hết đâu?'
quay trở về bản ngã là một thước hoa con với 10+ cái draft vứt đấy đéo muốn làm :)))))
em cảm thấy mình chưa đủ nát để chạm vào đây, và giờ thì đã quá nát để nhớ đến bất cứ thứ gì. Cũng vài ngày nữa thôi, phải không anh? Từ cái khoảng khắc mình có thể tiếp tục dối lừa bản thân là ta đã thoát ra khỏi nó ấy? Mong manh đến lạ kỳ. Em bỗng thấy đáng sợ quá thể : hóa ra em chưa bao giờ quen với việc chỉ có một mình.
ừ thì cũng nhớ cái hơi ấm ảo tưởng ấy, con người lúc chìm trong cái u tối của dốt nát trông rất bất lực.
topic đêm khuya : anh và Thơ mới
em nghĩ mình cần sửa lại một chút, bởi vì có vẻ hơi ngẫu hứng nhỉ?
cứ giả như anh là Thơ mới 2017-2023 đi.
anh biết Hàn Mặc Tử không? Nếu không gặp anh, em sẽ yêu Hàn Mặc Tử, bởi em sẽ chết như Hàn Mặc Tử.
em yêu nỗi đau, như thể em sẽ quên nó đi, mãi mãi.
em yêu nỗi đau, nhưng có phải em chỉ yêu nó, khi biết nó sẽ biến mất mãi mãi?
cũng đúng ha, ta đâu thể yêu mãi một người quá hiểu mình?
ừ đấy,
em có yêu anh không?
rồi thằng An quay sang bên cạnh. Qua hai ba bóng lưng ngả rạp, nó nhìn thấy anh Sang ngồi thẫn thờ trước màn hình trắng đen. Ánh đèn lập lờ xung quanh phủ mờ lấy tầm nhìn của nó, duy chỉ bóng lưng thẳng tắp của người anh tiền bối lại rõ ràng đến lạ, nó cứ nhìn, như thể sẽ với được tay ra, vuốt nhẹ lấy khóe mắt, đôi gò má sần sùi sau chuỗi thua nối dài.
Nó nhớ mình cứ mãi lững thững đi sau đoàn người, nhưng lại giống đi về phía anh hơn. Đời nó thì vô định, chìm nổi không đâu. Ngồi trong bóng tối mãi, đã có khi đến nó cũng bỏ quên chính mình.
Nó còn nhớ lúc thằng Hảo níu lấy gấu áo nó kéo đi, cả cái nhíu mày tặc lưỡi của thằng chả khi nó từ chối. Nó không biết Hảo nghĩ gì, đến nó còn quên mình đã bộc bạch ra sao. Chỉ là, nó thấy bên đường bóng dáng nhỏ gầy cùng xấp giấy vé số dày cộp. Chỉ là, nó chạy vội sang để rồi nhận ra đấy chẳng phải anh Sang. Chỉ là, nó vẫn đinh ninh mình đã thấy anh Sang.
Both you and this user will be prevented from:
Note:
You will still be able to view each other's stories.
Select Reason:
Duration: 2 days
Reason: