đã qua 12h đêm ngày 11/6/2025 ở bên hàn.
từ d-548 đếm ngược đến d-0.
từ 12/12/2023 đến 11/6/2025.
thật sự, 1 năm 6 tháng ấy với em nó thật quá dài. đã có nhiều chuyện xảy ra khi anh vắng nhà, và bản thân em cũng nhận ra một cách rất rõ ràng rằng không có anh em thật sự đã phải sống khổ sở và tiêu cực đến cỡ nào.
thời gian đầu, em cứ tưởng mình ổn. em còn tự tin rằng là không có anh, em thấy ổn phết, cứ tưởng mình sẽ buồn nhiều nhưng thực chất là cảm thấy thoải mái, bình thường.
vâng, đúng vậy, là em đã quá tự tin rồi. khoảng thời gian về sau, nhất là những tháng gần đây, hầu như tối nào em cũng ngồi khóc một mình trong phòng. khóc vì nhớ anh. khóc vì cần anh. cần một cái ôm của anh và một câu an ủi của anh đến mức tuyệt vọng...
nhanh thật đấy, cảm giác rất lạ khi mà năm 2022, 2023 mình còn suy nghĩ trong đầu trời ơi mấy anh về đúng ngày đợt mình thi thptqg, rồi nào là hãy trở về khi chúng ta đã là phiên bản tốt nhất của bản thân nhé, rồi là lúc đó em 18 tuổi sẽ trưởng thành và xinh đẹp các thứ... cũng có một chút buồn cười rồi. em giờ đây trống rỗng, lạc lối, cô đơn, tuyệt vọng, nản lòng, lười biếng, nhụt chí, ngày càng tụt lại về sau anh ơi...
hôm nay anh về rồi. khoảnh khắc mà em mong chờ nhất đã đến thật rồi. thật lòng trong tâm em đã tự mình vượt qua được một chút, chồng về với em rồi sẽ càng vực dậy được cho em hơn nữa. (nhưng mà đang thật không biết đón festa với đón mấy anh về kiểu gì khi mà bài chưa học, sắp thi đại học nữa, anh ơi tiếp sức mạnh cho bé đi... cũng tự nhủ là bản thân lên đại học rồi, sau này đu các anh sẽ thuận lợi hơn)
dài quá rồi, nói chung là chúc mừng quân nhân jeon jungkook - jeon anh nuôi - chef kook - lính hậu cần của sư đoàn bộ binh số 5 huyện yeoncheon tỉnh gyeonggi trở về!!! khoảng thời gian qua thật sự cũng là một trải nghiệm đáng nhớ với anh và cả với em. chàng lính chăm chỉ, kiên cường, cần mẫn của em ơiiiii, chào mừng anh trở về nhà! cảm ơn anh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và khỏe mạnh trở về.
về nhà với em, anh ơi <3