lowercase, warning: ai tu thi
tay trung kiên rung rẩy, anh nhìn quanh một lượt căn phòng. phòng thằng bắc tối đen, ánh đèn nhập nhoè từ bên ngoài hắt vào cái xác nằm vật dưới sàn. máu loang lổ, mùi tanh nồng sộc thẳng vào mũi khiến kiên tỉnh táo lại.
tối quá. nhớp nháp quá. nhưng thằng bắc xinh đẹp quá.
đã có bao lần trong đêm tối đen, anh mơ về ngày được sóng bước cùng cậu trai. trung kiên thấy em nắm lấy tay mình, mỉm cười thật duyên; thấy ánh mắt em hấp háy nào là sao trời. môi em đỏ hỏn, lung linh trước ánh đèn đường. ôi chao, kiên ước lắm được nhìn em bằng khát vọng không lời.
nhưng giờ đây, khi tay anh đã nhuộm đỏ bằng máu em, khi hơi thở cậu nhóc lịm dần và hơi ấm thì rời xa, anh lại chẳng thể mơ mộng về giấc mơ đẹp năm đó.
trung kiên cúi xuống nhìn em người tình, hồi hộp và lúng túng. anh cho phép mình được chạm lấy làn môi sớm đã nhợt nhạt của bắc, thật khẽ khàng mút lấy từng mật ngọt còn sót lại. cổ thằng nhóc không ngừng chảy ra màu đỏ thắm, tiếng ọc ạch vang dội trong không gian kín. chết mất thôi em ơi! anh sẽ mãi chết chìm trong dải lụa là đỏ như hoa hồng tươi của em. kiên lấy đôi tay tanh nồng chạm nhẹ lên thân thể bắc, anh luồng tay vào trong màu áo trắng tinh tươm, để đọng lại đâu đó là vệt màu đỏ chói, nhức mắt. anh hôn thật chậm rãi, chạm lên bờ môi, khoé mi, gò má bầu bĩnh, và trượt dài xuống cần cổ. hơi ấm em cạn dần, mạch đập nơi tĩnh mạch sớm đã dừng hẳn.