soldmate

e đã hứa phải rewrite tử tế cái fic zn rn9 rồi nên tiến độ cụ rùa everybody xin hãy thông cảm nha TvT có mấy chỗ đọc lại e cũng hơi (rất) ngại nên cả nhà hãy hiểu là ngoài trì hoãn thì e còn phải tìm dũng khí để sửa mấy chỗ đó và publish nựa huhuhuhuhu
          	
          	ngoài ra thì e còn rất nhiều draft đã viết từ năm ngoái nhưng chắc ko dùng đc nữa, e tính publish hết vào một chỗ vì cx không muốn dùng lại cho cp nào khác, cái nì e vẫn đang suy nghĩ. có sếch có dạo đầu có cãi nhau đủ thể loại lun

soldmate

đa phần idea e chỉ viết được đúng cái đoạn e hình dung trong đầu và bí hết những đoạn khác nên còn ko gọi cái đó là đầu voi đuôi chuột được=))))))
Reply

soldmate

e đã hứa phải rewrite tử tế cái fic zn rn9 rồi nên tiến độ cụ rùa everybody xin hãy thông cảm nha TvT có mấy chỗ đọc lại e cũng hơi (rất) ngại nên cả nhà hãy hiểu là ngoài trì hoãn thì e còn phải tìm dũng khí để sửa mấy chỗ đó và publish nựa huhuhuhuhu
          
          ngoài ra thì e còn rất nhiều draft đã viết từ năm ngoái nhưng chắc ko dùng đc nữa, e tính publish hết vào một chỗ vì cx không muốn dùng lại cho cp nào khác, cái nì e vẫn đang suy nghĩ. có sếch có dạo đầu có cãi nhau đủ thể loại lun

soldmate

đa phần idea e chỉ viết được đúng cái đoạn e hình dung trong đầu và bí hết những đoạn khác nên còn ko gọi cái đó là đầu voi đuôi chuột được=))))))
Reply

soldmate

Bánh ngọt và kem World Cone vừa được mua thêm và nhét trong tủ lạnh, vậy mà thằng chó con chẳng ngó ngàng gì. Tôi đã quan sát nhóc kỹ rồi, hôm nào nó vào phòng tập thì việc đầu tiên luôn là chọn đồ ăn vặt lấy sức. Lắm hôm chuyện này còn trọng đại đến nỗi nó đứng chống nạnh một lúc lâu trước tủ lạnh để quyết định xem nên sực cây kem hay tợp phô mai que. Ấy thế mà hôm nay nó chẳng thế.
          
          Choi Wooje đi thẳng về ghế, đôi khi còn ôm má và nhăn mi rất khẽ. Nó bật máy trong tình trạng bần thần, cơ hàm động đậy như khó chịu.
          
          Lại cái tật cố chịu đựng tất cả phát tác rồi đấy. 
          
          Từ ngày chung đội, tôi đã có cái nhìn khác về đứa em nhỏ này. Mặt ngô nghê nhưng biết nghĩ. Nói là không để bụng nhưng mang chuyện bỏ vào lòng.
          
          Tôi buông tay khỏi chuột sau khi chiến thắng một ván rank nhọc nhằn. Màn hình về lại trạng thái chờ, tôi cũng không có ý định tiếp tục tìm trận như một cái máy. Thay vào đó, tôi quay sang nhìn Wooje, thản nhiên gợi chuyện:
          
          "Geonwoo mua kem cho em trong tủ lạnh đó. Anh thấy có cái vị màu xanh ngọc mà em muốn ăn." 

soldmate

Nơi cuối hàm, ở chỗ đúng là đang sưng như một cái ổ tròn, bao bọc bên trong có thứ gì đó trăng trắng nhú ra. Bắt đầu từ chiếc răng cửa bên trái ở hàm dưới, tôi lẩm nhẩm đếm từ 1 cho đến 8. 
            
            Đếm đủ 8 rồi.
            
            "Wooje à, em mọc răng khôn thì phải." Tôi thông báo cho nhóc tin tức động trời, "Khoan tí để anh chụp cho mà xem." 
            
            Bức ảnh nét căng về răng lợi khiến Choi Wooje ngồi ôm máy của tôi như thể doanh nhân nghe tin sét đánh là công ty phá sản và sắp phải gánh một khoản nợ bốn mười nghìn tỷ. 
            
            Chắc là nhóc không nghĩ mình xui thế. 
            
            "Nha sĩ bảo em nên nhổ hết răng khôn đi rồi niềng cho đỡ rủi ro... mà do em sợ nên em không dám. Giờ thì hay luôn." 
Reply

soldmate

Choi Wooje đang chờ ghép trận. Nhóc liếc tôi một cái rồi gật đầu:
            
            "Thật á? Ò em biết òi." 
            
            "Nhưng mà nãy em vừa ăn nhẹ, ôi—" 
            
            Choi Wooje đột ngột nhăn mày rên rỉ, hai tay theo phản xạ giơ lên bưng một bên hàm. Thằng bé không cố ý đâu, tôi đọc được một chút hoảng loạn trên cơ mặt nhăn cứng của nó. Trông nó như sắp khóc đến nơi, không khác gì một mớ hỗn độn tội nghiệp bị giày vò quá trớn.
            
            Thở dài, tôi bơi ghế lại gần chỗ Wooje, kéo cằm nó để chúng tôi mắt đối mắt, nhẹ nhàng yêu cầu:
            
            "Há miệng cho anh xem nào." 
            
            Choi Wooje tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên, có lẽ không nghĩ tôi lại đâm thẳng vào vấn đề mà không hề dạo đầu. Nhưng thằng bé này ngoan, sự tồ tẹt chưa kịp rũ hết của nó là lớp áo của thành thật. Nhóc con há miệng cho tôi xem, lời thốt ra như tiếng than thở...
            
            "Anh Oangho inh mắt ật ó." 
            
            "Em quá khen."
            
            Đèn trong phòng tập không đủ sáng nên tôi phải dùng đèn pin trên điện thoại, chú ý hướng xuống để không làm nhóc chói mắt. Tuy tôi không phải nha sĩ nhưng mà cũng có xem qua Hometown Cha-Cha-Cha, nếu răng bị sâu bị mẻ hay lợi bị sưng, nói chung là những vấn đề bề mặt thì đều có thể nhận diện một chút. 
            
            Nếu là vấn đề về tuỷ răng thì hên xui.
            
            "Em đau ở đâu vậy?" 
            
            Thằng bé tận tình dùng đến cả đầu lưỡi chỉ vào đó cho tôi, "Ở ây ày." 
Reply

soldmate

Park Dohyeon không bao giờ trông như cái xác mất hồn, hắn quá đẹp trai và quá khắc kỷ để làm vậy. Ít nhất thì khi gặp mặt Han Wangho, trông hắn vẫn ‘ổn’. 
          
          “Anh nói này, còn cười gượng kiểu đó trước mặt anh là anh không trả lại áo đâu đấy.” 
          
          Lý do kì cục gì đây? Ấy thế mà nhìn Han Wangho nghiêm túc ra trò. Có lẽ trong chiếc túi mà anh mang theo toàn là quần áo bị bỏ lẫn của Park Dohyeon ngày trước. Anh cũng đang mặc một chiếc, ung dung như thể cái áo đó không thuộc về hắn.
          
          Và giờ anh muốn trả lại.
          
          Park Dohyeon vin vào đó để tiếp lời: “Em không muốn anh cởi trần về đâu.” 
          
          Ánh mắt của hắn đặt trên chiếc áo rộng hơn người Han Wangho một chút, cổ áo gião hết rồi, có trời mới biết hắn thích cái áo đó cỡ nào… 
          
          Ừ thì- hắn vui vì anh cũng thích? 

mewimewii

họ cứ đáng iu thui
Reply

djepie

yể thưn 2 ông đòi qua lại cái áo hoài
Reply

soldmate

Lúc này Han Wangho mới nhận ra mình đã nhầm nhọt hết cả. Đôi mắt Park Dohyeon trong suốt, vừa cười vừa nhìn anh với biểu cảm mà anh không thể lý giải. 
            
            Thôi, chẳng sao, hắn không treo cái biểu cảm gượng gạo ấy nữa là được rồi.
            
            “Thế em có muốn anh trả lại áo không?” 
            
            Canh xương hầm của họ vẫn còn bốc khói, mùi thơm khiến Wangho không thể cưỡng nổi. Quán ăn núp hẻm cỡ này mà Park Dohyeon cũng biết thì chỉ có thể là xin chỉ điểm từ cao nhân nào đó thôi…
            
            “Anh thích thì cứ giữ. Em còn có thể cho anh thêm mà.” Park Dohyeon hỏi, “Anh có thích không?” 
            
            Han Wangho chống cằm cười tủn mủn, “Ai cũng nghĩ anh đang tung hint hẹn hò với em rồi đó. Chẳng ai nghĩ anh là tín đồ mới của Stüssy cả.” 
            
            Một lần nữa, Park Dohyeon nhướng mày nhìn chiếc áo anh đang mặc. Chưa đến mức bạc phếch vì giặt xả nhiều nhưng cũng không còn mới là rõ.
            
Reply

soldmate

mn có hứng thú với kiểu comm séc 210 không:) cái kiểu ko chỉ tục mất não mà còn vô đạo đức… 

vi3g0__0

VÔ ĐẠO ĐỨC CÀNG THÍCH AH
Reply

qncyarr

rất hứng thú
Reply

lilmeowmoah_

truyện room no 9 mất rùi ạaa TvT

lilmeowmoah_

cố lên nha cổ ơi, em cũng mới thi kthp  chỉ mong dc đọc bản nì, cổ kêu còn 3 4 chương nữa full làm mình bị trap mà kbiec
Reply

soldmate

@lilmeowmoah_ t đang rewrite bộ này ắ vì không hài lòng với bản kia lắm TvT t sẽ up lại bộ này lên watt trong tháng 7 nha, sorry bồ hic hic ngành học đì t quá t bị khô
Reply

maejisha

Nàng có viết fic trên acc này tiếp không :(((

maejisha

@ straewberige  hông sao hông sao, nàng còn viết tiếp là mình vui lắm rồi ToT 
Reply

soldmate

@straewberige t vẫn ở đây thui, t7 t sẽ update lại một số truyện đã gỡ và viết gì đó bù đắp ạ, huhu sorry bồ (┬┬﹏┬┬)
Reply

soldmate

=))))))))))) tổng tài hết quét chưa nhỉ

soldmate

@_nguoidepbixamlon_ t update link r nhe, b vào xem đc chưa nhé
Reply

soldmate

@accnaychidoctruyen ômg ngại qué t mở link r đấy ạ, huhu sorry bồ giờ t mới thấy:((((( 
Reply

_nguoidepbixamlon_

sốp ơi hãy cứu lấy tấm thân này  em vào link mà phải yêu cầu quyền truy cập mất r
Reply

soldmate

nay gia đình bị đòi áo trên sóng, ai hỗ trợ gia đình delulu cảnh họ gặp lại và pdh ép hwh mặc cái áo đó xong trơi chần bong chắn đc k ạ

soldmate

"ôi nhgma e đòi áo là e đang ngầm nói e nhớ anh hỏ? bằng không sao e tự dưng lại nhắc!" 
            
            "tại a nhắc trong tin nhắn trước mà!" 
            
            "áo e có mùi của a rồi đó, hài lòng chưa?" 
            
            "... mai e mang sang mấy cái, a mặc rồi mốt e về e lấy lại."
            
            "???"
Reply

soldmate

"mặc áo của e thì là người cụa em đấy nhó, em mang cả áo blg viper về cho a nò, sau ra đường mún công khai là người cụa e thì treo tên e lên cho hẳn hoi. ai sợ phải kêu meo meo thì mới đc tha Ψ( ̄∀ ̄)Ψ"
Reply

soldmate

hôm nọ e vừa ăn gậy nên bị khóa mõm=)) cái fic allnut vs pernut kia thì bị hóa kiếp r, rn9 đang đc beta bao giờ xong thì e up lại hoặc e lên drive thui 
          
          và biết đâu acc này có thể toi vào lúc 3-4h sáng gì đó nên e share drive z
          
          https://drive.google.com/drive/folders/1A7BRR2wieWesxdeH-9mzuWiBGzXPM4qw

djepie

@soldmate má con w quét qs tr quét thí ghéc ghê
Reply

soldmate

@taometvcl =))))) à tại đọc lại bị ngại nên e gỡ
Reply

soldmate

@Charnie2703 t sẽ cố gắng ạ, mà hong có hứa trước đc cái gì:)
Reply