svodiep47

rồi nó đã nghĩ, nó không muốn cản bước anh lại. vì anh như con cá lớn, cứ lao mình vào đại dương xa với vạn con sóng vỗ. nó thì đã quen chôn chân nơi vùng an toàn của mình, trói mình lại với những cơn đau. 
          	
          	vậy nên nó đi, và anh cũng đi.
          	
          	nó đi về với vùng an toàn của mình.
          	
          	anh đi ra nơi biển lớn ngập tràn cá tôm. 
          	
          	cả cuộc đời chưa chắc đã gặp lại nhau. 

svodiep47

rồi nó đã nghĩ, nó không muốn cản bước anh lại. vì anh như con cá lớn, cứ lao mình vào đại dương xa với vạn con sóng vỗ. nó thì đã quen chôn chân nơi vùng an toàn của mình, trói mình lại với những cơn đau. 
          
          vậy nên nó đi, và anh cũng đi.
          
          nó đi về với vùng an toàn của mình.
          
          anh đi ra nơi biển lớn ngập tràn cá tôm. 
          
          cả cuộc đời chưa chắc đã gặp lại nhau. 

svodiep47

nó chủ động tiến tới, chủ động tiếp cận, chủ động bày tỏ, chủ động đợi chờ, và cũng chủ động rời đi. 
          
          vì nó chủ động tiến tới, nên nó luôn sẵn sàng nếu bản thân bị đẩy ra. 
          
          vì nó chủ động tiếp cận, nên nó luôn sẵn sàng nếu đối phương khước từ nó.
          
          vì nó chủ động bày tỏ, nên nó luôn sẵn sàng nếu bị từ chối.
          
          vì nó chủ động đợi chờ, nên nó cũng sẵn sàng rời đi, sẵn sàng để từ bỏ. 

svodiep47

nó ngồi đối diện với chiếc gương lớn trong phòng ngủ, ngồi đối diện với chính bản thân mình, với chính những nỗi sợ và sai lầm của mình. 
          
          nó không khóc, cũng không cười, càng không trưng ra bộ dạng tiếc nuối hay tuyệt vọng. nó chỉ ngồi đối diện chiếc gương với gương mặt bình thản, tựa như mọi thứ đã và đang xảy ra ảnh hưởng gì đến nó. 
          
          nó, một kẻ vốn không quen với việc chấp nhận thua cuộc cũng đang dần hoài nghi chính bản thân mình. 

svodiep47

nhiều người hay nói nếu phải chọn ra một vật chứa cho thất đại tội, thì shiyo chính là vật chứa hoàn hảo nhất cho đại tội sắc dục. vì nó xinh đẹp quá, kiêu kỳ quá, và cũng quyến rũ quá. shiyo mang một vẻ đẹp ngọt ngào như kẹo bông nhưng cũng không kém phần sắc sảo như lưỡi kiếm trên tay người chiến binh. một vẻ đẹp khiến người ta thèm thuồng, muốn được kéo vào trầm luân nhục dục.
          
          nhưng với manka, cái kẻ vốn quen biết shiyo đã lâu thì không thấy vậy.
          
          shiyo, cái đứa con gái đó là một kẻ hoàn toàn phù hợp để đại diện cho đại tội lười biếng. nó là cái đứa biếng nhác đến cùng cực, không việc gì có thể khiến nó đoái hoài đến.
          
          nó lười đến mức mặc kệ người ta đem nó đi soi mói, bôi nhọ. nó lười đến mức không thèm phản bác những lời cay độc của người nó đã từng yêu lẫn bạn bè của người đó. nó lười đến mức, để cho những tin đồn thất thiệt trôi nổi mà không buồn dọn dẹp hay thanh minh.
          
          _shiyo, không định quản tụi nhóc năm nhất à? tụi nó lấy tên mày đi lên mặt đó, kêu gì mà là em của tiểu thư nhà fuji ấy.
          
          _kệ đi, phiền lắm, không có hứng đâu.
          
          _nhưng nghe đâu, tụi nó dùng tên mày để đi bắt nạt đám nhóc mà mày tài trợ ấy.
          
          _thế thì có hứng rồi.
          
          nói xong, shiyo vươn vai ưỡn người một cái rồi tiến về phía cửa. một kẻ lười biếng chỉ làm việc khiến mình hứng thú, đúng là phiền phức thật, nhưng càng vì vậy mà manka càng không dám buông nó ra.