svodiep47

tụt mood ghê, cái draft nào cũng dang dở hết, chả muốn động tay vào cái nào 

svodiep47

@ svodiep47  híc, mình có plot cho hle26, định vô địch sẽ đăng nma vô địch r thì fic chưa xong, mình còn đang lười nữa
Reply

svodiep47

tụt mood ghê, cái draft nào cũng dang dở hết, chả muốn động tay vào cái nào 

svodiep47

@ svodiep47  híc, mình có plot cho hle26, định vô địch sẽ đăng nma vô địch r thì fic chưa xong, mình còn đang lười nữa
Reply

svodiep47

thần linh vì bất tử, nên mới càng quý trọng thời gian. với thần, một ngày của người vẫn chỉ là một ngày với thần. nhưng trăm năm thần ngoảnh đầu lại, đã có một kiếp người lặng lẽ khép màn.

svodiep47

mình thích cách nghĩ thần quý trọng thời gian hơn là không quý trọng thời gian, vì thật ra không phải cái gì dư giả là người ta cũng không biết quý. tui có cảm giác, những người càng có nhiều tiền lại càng quý đồng tiền, những người có nhiều thời gian vẫn quý thời gian
            
            kiểu, v á
Reply

svodiep47

rồi nó đã nghĩ, nó không muốn cản bước anh lại. vì anh như con cá lớn, cứ lao mình vào đại dương xa với vạn con sóng vỗ. nó thì đã quen chôn chân nơi vùng an toàn của mình, trói mình lại với những cơn đau. 
          
          vậy nên nó đi, và anh cũng đi.
          
          nó đi về với vùng an toàn của mình.
          
          anh đi ra nơi biển lớn ngập tràn cá tôm. 
          
          cả cuộc đời chưa chắc đã gặp lại nhau. 

svodiep47

nó chủ động tiến tới, chủ động tiếp cận, chủ động bày tỏ, chủ động đợi chờ, và cũng chủ động rời đi. 
          
          vì nó chủ động tiến tới, nên nó luôn sẵn sàng nếu bản thân bị đẩy ra. 
          
          vì nó chủ động tiếp cận, nên nó luôn sẵn sàng nếu đối phương khước từ nó.
          
          vì nó chủ động bày tỏ, nên nó luôn sẵn sàng nếu bị từ chối.
          
          vì nó chủ động đợi chờ, nên nó cũng sẵn sàng rời đi, sẵn sàng để từ bỏ. 

svodiep47

nó ngồi đối diện với chiếc gương lớn trong phòng ngủ, ngồi đối diện với chính bản thân mình, với chính những nỗi sợ và sai lầm của mình. 
          
          nó không khóc, cũng không cười, càng không trưng ra bộ dạng tiếc nuối hay tuyệt vọng. nó chỉ ngồi đối diện chiếc gương với gương mặt bình thản, tựa như mọi thứ đã và đang xảy ra ảnh hưởng gì đến nó. 
          
          nó, một kẻ vốn không quen với việc chấp nhận thua cuộc cũng đang dần hoài nghi chính bản thân mình.