29 em tự đi hay tôi bế em

18.2K 1K 77
                                    

Cậu vừa dứt lời, phòng khách yên tĩnh nửa phút, chỉ còn lại tiếng nhạc nền trò chơi.

Tần Mãn ngẫm nghĩ: "Mông của em lại đau rồi à?"

Kỷ Nhiên: "... Mông anh mới đau, mông cả lò nhà anh đau"

Tần Mãn vô tội hỏi: "Thế tôi lại trêu chọc gì em rồi?"

Kỷ Nhiên ném tài liệu vào phòng ngủ, đi ra ngoài rồi tiếp tục ngồi lên thảm, bắt đầu chơi game.

Tần Mãn ngồi xuống cạnh cậu, ung dung cởi cravat, lặp lại lần nữa: "Uống thuốc đi"

Kỷ Nhiên đáp: "Anh đừng giả vờ giả vịt trước mặt tôi được không, lúc đầu tôi mua dịch vụ có bao gồm cái này đâu"

Tần Mãn cười. "Là phục vụ tặng kèm"

"Tôi chả cần, còn lải nhải nữa thì tôi trả hàng"

Tần Mãn gật đầu. "Được"

Dứt lời, anh đứng dậy đi vào phòng ngủ, tiếng đóng cửa vang lên lanh lảnh.

Thế là đi rồi à??? Đúng là phục vụ tặng kèm ư?

Kỷ Nhiên đanh mặt, đánh tơi bời kẻ địch trên màn hình.

Đến tối, Kỷ Nhiên tắm sớm rồi đi ngủ. Bởi vì họng bị nhiễm trùng nên nhiệt độ cơ thể của cậu cũng không tránh khỏi việc cao hơn một chút, sau khi gặp ác mộng cũng bị người ta đánh thức.

Cậu khó khăn mở mắt, nhìn người trước mặt, khó chịu hỏi: "... Cái gì đấy?"

Lúc này cậu mới nhận ra mình không thể phát ra tiếng, âm thanh thều thào.

Lòng bàn tay của Tần Mãn dán lên sườn mặt cậu, nét mặt rất nghiêm túc, sau đó anh nhanh chóng ghé mặt lại gần cụng trán với cậu.

"Em nói mớ suốt từ nãy tới giờ". Tần Mãn ngồi thẳng dậy. "Em sốt rồi, chúng ta đến bệnh viện"

Kỷ Nhiên nhìn giờ, trùm chăn lên người. "Ba giờ sáng rồi còn đi bệnh viện gì chứ? Không đi đâu... Tôi muốn ngủ, anh đừng làm phiền tôi"

Nửa phút sau, chăn bị người ta xốc lên. Tần Mãn đã thay đồ thường, anh nói: "Em muốn tự dậy hay để tôi bế em đi"

"Đã bảo không đi mà"

Vừa dứt lời, Tần Mãn lập tức ra tay. Anh ép Kỷ Nhiên dậy, vớ bừa áo quần trong tủ rồi khoác lên người cậu, bọc cậu thật kín.

Kỷ Nhiên bị động giơ tay nhấc chân, lầm bầm mắng: "Chờ tôi khỏi ốm sẽ xử lý anh. Anh mặc quần áo thì cứ mặc, đừng chạm vào tôi... Đống đồ này lỗi mốt rồi, tôi không mặc, anh nghe rõ chưa?"

Tần Mãn kiên nhẫn mặc quần áo tử tế cho cậu, nghĩ thầm rằng em bớt nói vài câu thì cũng chẳng ốm đến mức này.

Anh nửa quỳ cạnh giường, nhìn Kỷ Nhiên chằm chằm. "Tôi hỏi lại một lần nữa, em tự đi hay tôi bế em đi?"

Kỷ Nhiên cúi đầu nhìn anh vài giây.

"Tôi là đàn ông, không cần anh bế bồng". Cậu rời mắt sang chỗ khác. "... Anh đứng dậy đỡ tôi"

Người bị sốt sẽ mệt mỏi uể oải, Kỷ Nhiên cố mở mắt, nhìn đăm đăm vào cảnh vật ngoài cửa sổ xe.

Ba giờ đêm, đường phố vắng tanh.

Kẻ thù không đội trời chung cuối cùng cũng phá sảnNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ