Chương 41 - "Lần đầu tiên anh buộc dây giày cho người khác."

604 40 5
                                    

Yoshi nhìn cô ngã vào lòng mình, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời, ngồi yên không nhúc nhích.

Yoshi khẽ quay đi, khóe miệng không kìm được nhếch lên.

Ai đó ở bên ngoài một lần nữa phá vỡ sự yên tĩnh của hai người.

Junkyu hắng giọng, gào lên lần nữa:

"Yoshi, ông mau tới giúp tôi đi, tôi sắp bị hai người này hành đến chết rồi."

Nét mặt của cậu ta đầu ấm ức, cau mày lườm Hyunsuk và Jihoon.

Hyunsuk làm mặt xấu với cậu ta: "Lại gọi cứu binh tới."

Không biết Yoshi ở trong kho có nghe thấy không.

Cậu bực tức quay đầu, nhíu mày, miệng chửi một tiếng, "Hừ, cái thằng này."

JiYoo đang tựa đầu trước ngực cậu, cô từ từ ngồi thẳng lên, rời khỏi vòng tay của cậu.

Cô khẽ nói: "Anh đi đi, họ phải đợi anh bao lâu rồi."

Yoshi cau mày, cúi đầu nhìn cô: "Còn em?"

JiYoo mỉm cười: "Em không sao, lát nữa em cũng đi."

Ysohi vẫn đứng yên, không hề có ý định nhúc nhích, đến tận khi JiYoo không biết làm thế nào đẩy cậu ra, cậu mới chịu cất bước nhưng lại nhanh chóng dừng lại, giơ tay sờ má JiYoo, nói: "Ừ, vậy anh ra ngoài trước đây."

JiYoo ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Yoshi đi, cô ngồi dưới bóng râm bên cạnh cửa sổ, tay chống cằm, nhìn ra ngoài.

Gió thổi tới, JiYoo nheo mắt lại.

Không biết từ khi nào, Yoshi xuất hiện trong tầm mắt, cậu cúi đầu đi về phía Junkyu và Hyunsuk, Junkyu tiếp tục la hét, vội vàng chạy đến đấm lưng, bóp vai cho Yoshi như một kẻ nô bộc. Yoshi tỏ vẻ khó chịu đẩy cậu ta ra, tâm trạng hình như không tốt.

Junkyu vẫn cười khì khì, một giây sau liền ném bóng cho cậu, tốc độ rất nhanh, Yoshi ngước mắt, đưa tay dễ dàng bắt bóng.

JiYoo thay đổi tư thế.

Cứ như thế lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt đong đầy ánh nắng.

Ngày cuối cùng của năm cũ, trong lớp, cô chủ nhiệm hào hứng nói tràng giang đại hải, hết nói về thi tháng rồi nói về bài thi, hết nói về bài thi lại nói về bài tập, đến khi nói xong câu cuối cùng, cô ngừng lại mộ lát mới mỉm cười mở miệng nói: "Các em, hẹn năm sau gặp lại."

Cả lớp cười khì khì, mấy người ngồi cuối lớp vắt chéo chân cười rất nghịch ngợm, uể oải nhắc lại lời cô: "Cô ơi, năm sau gặp lại."

Ngồi ở hàng ghế cuối cùng nhưng giọng lớn hơn bất kỳ ai.

Sau đó, cô gật đầu, rời khỏi lớp.

Khoảnh khắc ấy, tất cả học sinh vui sướng thu dọn sách vở. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, còn được nghỉ ba ngày, ai nấy tinh thần phấn chấn, mặc dù đã phải học cả ngày nhưng hiện tại vẫn thấy khỏe như không.

JiYoo và JiYeon về nhà trước. Hai chị em chuẩn bị về nhà cất cặp, thay quần áo xong sẽ đi đón giao thừa, không thể mặc đồng phục đi chơi được.

| Chuyển Ver - Yoshinori | Em Là Tiểu Tiên Nữ Của AnhNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ