1x5

595 38 2
                                        

Hắn lách qua đám đông, cả người hắn vã mồ hôi ròng ròng, hắn cần một nơi để trốn.

Soobin đến phòng chứa dụng cụ thể thao, hắn đóng cửa lại hổn hển ngồi xuống. Không ngờ là dù hắn đã uống thuốc rồi nhưng vẫn không thể tránh kì động dục đến đột ngột. Hắn đành phải bỏ anh lại một mình không nói lời nào.

Soobin lôi điện thoại từ túi áo ra, hắn cũng sợ Yeonjun lo lắng nên đã gắng gượng chút lực để gọi cho anh.

"Alo?"

-Yeonjun hyung...

"Soobin! Em đã đi đâu vậy? Anh lo lắm đấy biết không?"

-Em...mệt quá...nên em mới bỏ đi mà không nói...để anh lo lắng rồi, anh mau về trước đi

"Em đang ở đâu?"

-Đừng hỏi nữa, em cúp máy đây! Anh mau về sớm đi

*tút tút

-Ơ này? Alo? Soobin? Này?
Hắn tắt máy nhanh quá khiến anh không kịp trở tay, dù là hắn bảo anh về sớm nhưng đột nhiên biến mất như vậy cũng quá đáng lo đi. Yeonjun quyết định đi tìm Soobin trước.

Bên phía Soobin- hắn bắt đầu mất kiểm soát, hắn lo làm thương người khác nên trốn vào trong góc. Tai và đuôi hắn lộ ra, tuy là thỏ nhưng nhìn cơ thể lừng lững 1m85 của hắn cũng đủ đáng sợ rồi. Mắt hắn đỏ ngầu, cơ thể cũng lớn lên đáng kể. Hắn đã tiêm cho bản thân một mũi an thần và uống thuốc cùng một lúc nên mới có thể giữ tỉnh táo đến bây giờ. Đột nhiên hắn ngửi thấy mùi quen thuộc, trong lòng hắn dấy lên ngọn sóng lớn. Không phải là Yeonjun đã tìm đến đây rồi chứ?

-Soobin? Soobin-ssi cậu có ở đó không?

Tiếng gõ bên ngoài làm đầu hắn ong ong, hắn cố gắng bịt chặt tai mình lại để ngăn dục vọng phát tán. Nhưng Yeonjun vẫn kiên trì gọi

-Anh biết em ở đó, Soobin à anh vào nhé?

Yeonjun cầm vào tay nắm, vặn một tiếng vừa khớp rồi đẩy cửa vào. Bên trong tối đen, Yeonjun thử bật đèn lên nhưng vì ở đây là nhà kho chứa đồ thể thao nên trường đã không sửa đèn từ lâu. Anh chậm rãi tiến thêm vài bước nữa, tiếng thở khó khăn ngày càng nặng nề hơn. Yeonjun đi theo tiếng động vào thấy Soobin đang cuộn tròn một góc

Với tính cách hay lo lắng cho người khác nên Yeonjun chạy đến ngay mà không nghỉ ngợi gì. Đến gần thì mùi phát dục của Soobin càng mạnh mẽ, bao quanh đầu mũi của Yeonjun làm anh cảm tưởng chết ngạt đến nơi.

Thấy tình hình bất ổn, Yeonjun không dám lại gần nữa mà lùi ra sau, miệng không ngừng trấn an:

-Soobin...anh đi trước, có lẽ em cần giải quyết việc của em. Anh đi đây, về nhà cẩn thận nhé

Yeonjun chạy đến cửa, chỉ vừa mới nắm được tay nắm cửa thì Soobin đã đứng đồ sộ ngay sau lưng anh. Hắn giữ cánh cửa lại, dù có cố mở ra thì cũng không thể kéo bật ra được. Yeonjun run rẩy nhìn vào đôi mắt tia đỏ của Soobin, anh chưa bao giờ nghĩ một giống loài nhỏ bé lại có lúc hoang dã và đáng sợ đến thế.

-S-soobin bây giờ em không tỉnh tá-áa

Yeonjun bị hắn quật mạnh xuống đệm nhảy, tuy không cứng bằng nền đất nhưng lực tác động lớn làm cánh tay anh đau nhức. Không để Yeonjun chạy mất hắn túm cổ tay anh đưa lên đầu, tháo cà vạt của mình buộc chặt tay anh lại.

Bunny and Fox  - DROPNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ