Diệp Lâm Anh ngày hôm sau vừa ăn cơm trưa xong đã tranh thủ đánh một giấc, đến khi trời đã bớt nắng liền chạy ra trước nhà.
Ông Diệp ngồi trên bàn lớn hút thuốc, cô đi tới chỗ ông, đưa đôi mắt tròn xoe nhìn ông :
- Cha, con qua nhà Thùy Trang chơi. Diều của con đâu ?
- Đây nè cô út. - Thằng Tí chạy từ ngoài sau ra, hôm qua cô út nói muốn có diều mới, sáng nay ông hội liền cho người lên chợ huyện mua cho cô con diều sặc sỡ đủ màu sắc, mới tinh.
Diệp Lâm Anh hài lòng gật đầu rồi quay sang với thằng Tèo :
- Đem bánh táo theo cho tao.
Ba đứa chạy đi, Diệp Lâm Anh chân dài chạy mau hơn, làm hai thằng dí theo không kịp.Ông Diệp thấy cô liền vui vẻ, dù gì Thùy Trang kết bạn với Diệp Lâm Anh , nhà họ cũng ít nhiều gây thiện cảm với Diệp gia, không bị gây khó dễ gì.
- Cô út mới qua chơi, Thùy Trang ơi....
Vợ Nguyễn dưới bếp đi lên, tay cầm dĩa bánh còn bốc khói, cung kính đưa ra trước mặt cô :
- Cô út, có bánh khoai lang, mời cô út.
Thằng Tí ngăn lại, đẩy chén bánh ra xa.- Trời đất, cô út không thể ăn đồ bậy bạ. - Nó nghiêm mặt, cô út hồi nhỏ tới lớn cái bụng không tốt, hễ ăn đồ không sạch sẽ liền bị tào tháo rượt, cho nên đồ ăn không thể dùng tùy tiện được.
Thùy Trang từ dưới đi lên, nhìn cô chớp chớp mắt, rồi cười mỉm một cái. Nhưng khi nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền áy náy, cô út là con vàng con ngọc, không thể ăn chung với lũ dân nghèo các nàng.
Diệp Lâm Anh quay sang nhìn thằng Tí, tán vào đầu nó một cái đau điếng :
- Mày....nhịn cơm ba ngày cho tao. Tao thấy mày ăn cơm tao thẻo mỏ mày.Cô bóc lấy một cái bánh ăn ngon lành rồi tán thưởng, sau đó ngoắc nàng.
- Ngon lắm.Thùy Trang, đi thôi.
Thùy Trang vui vẻ chạy theo cô, cảm thấy cô không giống mấy đứa nhỏ nhà hội đồng khác, cô không kiêu kì, ương ngạnh hay hung dữ, Diệp Lâm Anh trong mắt Thùy Trang rất đáng yêu.
Hai đứa nhỏ chật vật lắm mới thả được con diều lớn bay lên trời, buộc nó dưới gốc cây, Diệp Lâm Anh quay quắt hỏi thằng Tí với thằng Tèo :
- Bánh của tao đâu ? Nước đâu ?
- Dạ đây. - Hai thằng hấp tấp đưa. Cảm thấy rất kì lạ, trước giờ cô út đời nào chịu ăn chung đồ với đứa trẻ khác ?- Ăn đi. – Diệp Lâm Anh đem một miếng bánh táo thơm ngon đưa lên ngang tầm mắt nàng.
Nhưng Thùy Trang e ngại lắc đầu tránh né. - Dạ thôi. - Cha má biết nàng ăn chung đồ với cô út sẽ mắng chết luôn.
- Ăn dô. – Diệp Lâm Anh quạu quọ nói, xong liền nhét cái bánh vào miệng nàng.
Thùy Trang nhai nhuồm nhoàm, cảm thấy cách quan tâm của Diệp Lâm Anh cũng thật cục súc.
Nàng ăn ngon lành.
- Ngon hông ?
- Ngon cô út. - Nàng gật đầu xong liền bị cô nhét một cái nữa vào miệng, xém chút là tắt thở.------------------------
MN TƯƠNG TÁC CHO TUI VUI NHA
BẠN ĐANG ĐỌC
Vợ là phải sủng(cover)-[Diệp Lâm Anh- Thùy Trang ]
Storie brevicre:(Trannguyen 140499)