14. City bus (2)

126 12 0
                                        

Soonyoung vẫn nghĩ mình cần làm rất nhiều việc trước khi đi để không còn thấy nhớ. Lúc này đây chỉ có năm ngày ngắn ngủi và trong hàng đống những việc đã từng muốn làm, cậu không đào đâu ra được một việc mà mình thực sự muốn làm, ngoài chờ đợi đến ngày cuối cùng để nhìn thấy Wonwoo trên sàn đấu thêm một lần.

Chuyến bay đã định sẵn lúc hai giờ khuya ngày thứ sáu. Soonyoung cầm tờ vé máy bay cùng hộ chiếu mà Joohyun đưa tới, loay hoay nhét vào balo nhẹ tênh không có gì ngoài mấy thứ đồ linh tinh lộn xộn. Seungcheol hứa sẽ sang đón cậu, trừ bà Jeon cùng với Joohyun, mọi người đều không ai biết câu chuyện buổi tối Soonyoung sẽ đi.

Seungcheol đưa Soonyoung tới cổng trường Cube thì đã gặp một đoàn người ái mộ Jeonghan ào ào xuất hiện. Seungcheol như thường lệ lẩm bẩm vài câu "con thỏ đó đâu có gì mà lại mê như thế", Soonyoung không nhịn được nở ra một nụ cười.

"Jeon Wonwoo, lâu rồi không gặp cậu."

Wonwoo cúi người buộc lại sợi dây giày, cười cười không đáp. Cậu mới gặp Soonyoung đêm hôm trước, lúc đó Soonyoung vừa ngủ mơ vừa đưa tay gãi đầu. Nhà thi đấu của trường Cube vẫn rộng như ngày nào. Seungcheol vừa định đẩy Soonyoung lên khán đài cho dễ nhìn, cậu đã đề nghị anh cho mình đi tới hàng đầu tiên sát bên sàn đấu. Lần đầu tiên xem battle sau khi phẫu thuật, Soonyoung tự hỏi không biết liệu mình còn đau khi nhìn Wonwoo nhảy nữa hay không.

Yook Sungjae đi ngang qua, liếc hết Wonwoo rồi đến Soonyoung. Lần trước sau khi đi hội trường Pledis về, Im Young-dae nhăn nhở tìm Sungjae bảo rằng mình không tìm thấy Wonwoo nhưng đã kịp đánh cho ngón tay áp út của cậu ta một trận. Gặng hỏi mãi Young-dae không trả lời cái gì là ngón áp út của Wonwoo, thì ra một kẻ đầu gấu như Young-dae cũng biết mở miệng nói thơ văn. Một chút hối hận của Sungjae nhanh chóng qua đi khi nghe bên tai mình lại có tiếng "thì thầm" đủ cho vài người nghe thấy:

"Không biết ngày hôm nay Yook Sungjae phải làm gì mới có thể thắng được Jeon Wonwoo, lần trước bị thua thê thảm tới mức chính cậu ta cũng không ngậm miệng nổi."

"Lượt đấu đầu tiên của Cube Yook Sungjae và Pledis Jeon Wonwoo, hai bạn có ba phút để khởi động."

Vẫn là lời thông báo quen thuộc như mọi lần, Sungjae im lặng đi lên sàn đấu không còn chào hỏi mấy cô gái cổ động viên như trước. Jeonghan vỗ vai Wonwoo, đám đông nhường lối cho cậu đi tới. Ánh mắt Wonwoo không tự chủ được mà liếc về chỗ Soonyoung đang ngồi, phía sau lưng là Seungcheol dùng hay tay giữ chặt tay đẩy của xe lăn. Soonyoung đột nhiên đưa mấy ngón tay giấu trong tay áo rất dài vẫy cậu. Wonwoo định đi về phía người kia ôm một cái, thì bước chân đột nhiên khựng lại.

"Wonwoo, cậu nhất định phải thắng đấy."

Cậu nhất định phải thắng. Vì rất rất lâu nữa mới có thể thấy cậu cười trên sân khấu, nên hôm nay nhất định cậu phải đấu thắng người ta.

Một chút hồi hộp vụt tắt, thay vào đó là sự hụt hẫng như tim vừa thiếu đi một nhịp đập. Không phải là Wonwoo đừng để bị thương, Wonwoo hãy nhảy cho vui vẻ, Wonwoo cố gắng hết sức là được, mà lại là Wonwoo nhất định phải thắng. Kwon Soonyoung là người duy nhất không nhắc đến chuyện thắng thua khi Wonwoo đi đấu, bây giờ cũng đã nói một câu như bao nhiêu người. Nụ cười vừa định nở trên môi tắt ngấm, Wonwoo quay về sàn đấu cứng nhắc xoay cổ chân.

[wonsoon ver] hanahakiNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ