Chương 28 - Loạn tâm

12.7K 444 50
                                    

Cửa phòng bệnh mở ra, một đứa nhỏ lảo đảo chạy đến, đi phía sau còn có một phụ nhân (người đàn bà) cùng một thanh niên còn trẻ.

Tô Ninh còn chưa kịp nhìn rõ, đứa bé đã chạy đến bên giường, nhào tới người thị trưởng. Tô Ninh càng hoảng sợ nàng bước nhanh về phía trước hai bước đem tay chặn ngang ôm lấy đứa bé, không để đứa nhỏ này đụng phải miệng vết thương của thị trưởng.

"Iran, mẹ của em hiện tại có thương tích, em đụng như vậy sẽ làm đau chị ấy a." Tô Ninh ôm đứa bé, đối với nó ôn nhu nói.

Iran nhướng mày lên nhìn xem người đột nhiên xuất hiện, lại nhìn nhìn trên giường mẹ mình đang cười, bĩu môi nói: "Chị là ai? Làm sao chị lại ở trong phòng bệnh của mẹ, em không biết chị, chị thả em ra..." Nó bắt đầu tay chân lung tung giãy dụa đứng dậy.

"Lục Thần..." Tiêu Ý Hàn nghiêm mặt kêu tên đứa nhỏ.

Iran dừng động tác, nó sợ hãi nhìn Tiêu Ý Hàn, hai mắt như sắp khóc quay qua nhìn Tô Ninh nói: "Chị ơi, chị lớn lên thật xinh đẹp, chị xinh đẹp trước thả Iran xuống được không?"

"Haha.." Trông thấy Iran đáng thương bộ dạng Tô Ninh nhịn không được bật cười, nàng vốn cũng không muốn ôm nó, chỉ là quá đột ngột nàng sợ Iran ngã sấp xuống mà thôi. Không nghĩ tới, tiểu quỷ này vừa bị phê bình đầu óc rất nhanh liền cùng nàng đưa ra chính sách dụ dỗ...

Tô Ninh buông Iran ra, nàng thấy Iran không giống vừa rồi lỗ mãng, có thể là do trông thấy thân thể của mẹ nó bị thương, còn mang theo vẻ mặt sợ hãi chậm rãi lại gần.

"Đứa nhỏ này cũng không biết khi nào thì xem TV, nói cháu nhập viện rồi, khóc hô muốn tìm cháu, dì dỗ như thế nào đều không được, đem mấy món đồ chơi nó yêu mến ném loạn đầy đất." Lúc này phu nhân kia đã đi tới, bà vuốt đầu Iran tiếp tục nói: "Bà ngoại ông ngoại về nhà, nó biết vậy nên càng khóc nháo lợi hại hơn, không có cách nào dì liền đem nó mang đến đây..."

Phu nhân thấy Tiêu Ý Hàn cau mày nhìn xem Iran, còn vội nói: "Nó hiện tại càng ngày càng hiểu chuyện, đừng nghĩ nó nhỏ, cái gì cũng biết, dù thế nào cũng là mẫu tử liền tâm a..."

Tiêu Ý Hàn nhẹ giọng: "Con còn cáu kỉnh, mẹ đã dạy con thế nào?" Cô thấy Iran đỏ lên đôi mắt đang nghẹn miệng, không có nói thêm nữa, kéo Iran lại, ngón tay nhỏ hướng Tô Ninh nói: "Chào dì Ninh Ninh."

Iran bĩu môi nhìn Tô Ninh đang cười, nhỏ giọng nói ra: "Chào chị Ninh Ninh."

"Gọi là dì" Tiêu Ý Hàn nhíu mày, thằng nhóc này cái gì mà gọi chị chứ..

"Ha ha, chào Iran." Nàng cùng Iran nói dứt lời, rồi nhìn thị trưởng đại nhân nói: "Gọi chị cũng được, chị dữ như vậy làm gì?"

"Mẹ, chị Ninh Ninh cũng xác nhận, con không gọi dì."

Tiêu Ý Hàn bất lực với lí lẽ này, đôi khi cùng trẻ con phân rõ phải trái, giảng không được. Cô thấy Tô Ninh dùng vẻ mặt yêu mến nhìn xem Iran liền lạnh giọng nói ra: "Em nếu nhất định phải về nhà, vậy thì để Tiểu Trương đưa em về."

Tô Ninh nhìn người thanh niên đứng ở trước cửa, nàng nhẹ gật đầu.

"Tiểu Trương."

[BHTT][EDIT-Hoàn] Nữ Nhân Của Thị Trưởng - Phong DãNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ