CHƯƠNG 23: TÔI VĨNH VIỄN KHÔNG HỐI HẬN

486 46 0
                                    

Đôi môi lạnh lẽo lại dị thường mềm mại, quanh quẩn trong mũi dường như còn có chút mùi thơm ngát của hoa cỏ... Hết thảy đột nhiên phát sinh như vậy làm cho Mina không kịp phản kháng, tâm trí nháy mắt trở nên lờ mờ. Hết thảy lại quen thuộc như vậy, quen thuộc như đã trải qua cảnh tượng tương tự ngàn ngàn vạn vạn lần, lòng cô cũng không trỗi lên tia chán ghét hay thậm chí là ý niệm bài xích trong đầu. Hô hấp mang theo hơi ấm của cả hai dồn dập phủ lên mặt, da thịt trắng nõn như ngọc nhiễm một tầng đỏ kiều diễm, nhiệt độ thân thể kịch liệt tăng cao, mà trong trái tim lại như mặt hồ kết một tầng băng mỏng, thoắt cái một mùa xuân vạn vật hồi sinh, sau đó được một trận gió ấm dào dạt ngày hè nhẹ nhàng ôn nhu phất quá, khối băng dần dần hòa tan, hàn ý dần dần bị xua đi, vốn là mặt hồ phẳng lặng lại khẽ động một tầng gợn sóng... Thân thể Mina trở nên mềm nhũn, cả người sa vào giữa mê muội và hoang mang, có lẽ đầu óc vẫn còn tồn tại một tia lý trí quấy phá, cô hai tay nắm chặt, chống đẩy thân thể Jeongyeon, nhưng đôi lông mi dài không tự chủ được chậm rãi hạ xuống, bao trùm bởi đôi mắt ý loạn tình mê.  

Nhưng nụ hôn quen thuộc như khắc vào trong cốt đã lâu không chạm vào cũng không làm cho Jeongyeon được an ủi, cho dù Mina giờ phút này biểu hiện có thể nói là ôn thuận. Tương phản, lửa giận trong lòng nàng đang chậm rãi khuếch tán, càng đốt càng cháy mãnh liệt, phẫn nộ dời núi lấp biển làm cho nàng mất đi bình tĩnh và lý trí, vốn ôn nhu lưu luyến hôn lại dần dần trở nên kịch liệt và bá đạo nói không nên lời, là loại phương thức chiếm đoạt tất cả, như tràn ngập một loại cảm giác bi thương tuyệt vọng, giống như nàng muốn cùng dưới thân nhân liều chết triền miên, hòa hợp thành một.  

Môi và đầu lưỡi truyền đến cảm giác đau, làm cho Mina dần dần tỉnh táo lại, thần trí khôi phục trấn tĩnh, vốn bị khơi mào lại nhanh chóng lặng xuống, cô đột nhiên trợn to ánh mắt tràn đầy khủng hoảng, phản ứng đầu tiên chính là đẩy người Jeongyeon ra, nhưng người nọ vẫn gắt gao ôm cô, một chút cũng không chịu buông tay, cô muốn hô lên gì đó, nhưng Jeongyeon cũng như bóng với hình, môi lưỡi cùng cô gắt gao dây dưa một chỗ. Trải qua mấy phen giãy giụa cũng không có một chút tác dụng, Mina dưới tình thế cấp bách, bỗng nhiên hung hăng cắn xuống đầu lưỡi Jeongyeon, sau đó dùng toàn thân đem nàng đẩy ra.  

“Ầm” một tiếng, lưng Jeongyeon đánh thật mạnh vào mặt bàn trà, nàng bất chấp đau đớn trên người, nâng lên đôi mắt thống khổ, không dám tin nhìn gương mặt xinh đẹp hốt hoảng trước mắt kia, nàng nửa quỳ trên mặt đất, môi run nhè nhẹ, tựa hồ muốn nói gì, nhưng không phát ra nửa điểm thanh âm. Hai người đối diện nhau, kịch liệt thở hổn hển, sau đó, nàng liền nhìn đến hai hàng nước mắt trong suốt từ đôi mắt Mina chậm rãi mạnh mẽ tiến ra, Jeongyeon cảm thấy nơi mềm mại nhất trong lòng như bị con dao sắc bén nhất xẹt qua, đau đến mi tâm nàng lập tức nhăn lại. Nàng chậm rãi đứng thẳng dậy, trên mặt mang tia cầu xin và an ủi, tay hướng Mina đưa đến.  

Bàn tay nàng khó khăn xoa xoa mặt cô, trong nháy mắt căn phòng lại vang lên “chát” một tiếng, trên mặt Jeongyeon lập tức truyền đến một cảm giác nóng hừng hực, nàng mở to hai mắt, lẳng lặng chăm chú nhìn cô một lúc lâu, sau đó chậm rãi cúi đầu.  

Mina động thủ bạt tai này, cũng ngẩn ngơ, trong lòng như bị cái gì đó đâm vào, hung hăng đau một chút, nước mắt trong mắt lại một giây mãnh liệt tràn ra, cả người cô bỗng nhiên trở nên như điên mất, hướng Jeongyeon kích động kêu to:

[EDIT-CHUYỂN VER] [JEONGMI]- ÁI SANH NHẬT KÝ Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ