Chương 4

110 2 0
                                    


  Lãnh thổ triều Chu vạn dặm, quốc thái dân an. Ở kinh thành, cứ đến dịp tiết đoan ngọ vào tháng năm âm lịch mỗi năm sẽ có tập tục thi đấu thuyền rồng.

Nhưng giờ mới là tháng tư âm, cách ngày hẹn của nàng và Triệu Sâm còn một khoảng thời gian ngắn. Mạnh Uyển ngây ngốc ở nhà, nàng thật sự không quen làm những thứ nhỏ xinh mà năm đó bản thân từng làm.

Nàng thêu đôi uyên ương nghịch nước đã một thời gian dài mà vẫn dừng lại ở hình dáng ban đầu, thêu đi thêu lại đến thất thần, nàng trái lo phải nghĩ thật lâu, quyết định đổi kiểu thêu khác.

Gọi Phù Phong, Mạnh Uyển phân phó: "Mang thiệp mời chuyển tới Địch phủ, nói ta hẹn Địch tiểu thư qua phủ một lát, dặn quản gia ta sẽ đưa nàng về muộn một chút."

Phù Phong mỉm cười nói: "Đã lâu rồi tiểu thư không qua lại với các tiểu thư khác, sao bỗng nhiên hôm nay lại có hứng thú vậy?"

Phù Phong và Mạnh Uyển lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai người quan tâm và thân thiết với nhau như tỷ muội. Đôi khi lời nói của Phù Phong không tuân theo quy củ chủ tớ nhưng Mạnh Uyển không hề để ý.

"Trước đó vài ngày, đầu óc ta có hơi choáng váng, thân thể khó chịu. Em hãy chuyển thiệp mời, đồng thời tới kho của phụ thân lấy ít satanh được đưa đến tháng trước về đây, ta muốn làm ít đồ."

"Được ạ."

Phù Phong vâng lời rời đi, Mạnh Uyển tựa đầu vào cửa sổ chờ đợi, bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Nàng nghĩ, mình nên tìm cơ hội gặp lại Triệu Sâm. Cách tiết đoan ngọ chỉ còn hai mươi ngày, vì để quan hệ của bọn họ không lạnh nhạt giống kiếp trước, nàng phải chủ động một chút. Tính tình Triệu Sâm vốn lãnh đạm, lại là hoàng tử được Hoàng Thượng sủng ái nhất, có điều nàng đã không còn là tiểu cô nương mười mấy tuổi đơn thuần nữa, cho nên nàng sẽ không để những việc từng xảy ra trước kia tái diễn lại lần nữa.

Lúc Địch Thanh Trì tới đã là nửa canh giờ sau.

Nha hoàn Dương Liễu bước vào truyền tin, Mạnh Uyển rời ghế đứng lên, khẽ vuốt lại mái tóc rồi ra khỏi cửa.

"Hôm nay lại dở chứng à? Ta còn tưởng muội thật sự thay đổi tính tình, thành thật ở nhà làm một thiên kim tiểu thư quy củ, không nghĩ hôm nay lại hẹn ta đến đây, không phải ta nên tỏ vẻ gì đó sao?"

Địch Thanh Trì một thân quần sam xanh biếc, khẽ đong đưa quạt tròn thướt tha đi tới.

Nàng lớn hơn Mạnh Uyển một tuổi nhưng đã trổ mã, dáng người uyển chuyển, dung mạo như hoa đào. So với nàng, Mạnh Uyển đúng là kém trưởng thành hơn một chút.

"Nếu muốn tỏ vẻ, không bằng Địch tỷ tỷ thay ta chọn một tấm satanh tốt. Những thứ này cũng chỉ có tỷ là biết chọn nhất." Mạnh Uyển khẽ cong mắt hạnh, biểu cảm đó, ngay cả nữ tử nhìn thấy, xương cốt cũng muốn mềm ra.

"Ta nói này Uyển Uyển..." Địch Thanh Trì kéo tay nàng ngồi xuống

"Ta càng nhìn càng thấy khuôn mặt muội thật sự rất mê người. Đối với người ngoài, lúc nào cũng là vẻ nghiêm túc đoan trang nhưng khi bắt đầu cười.... ta còn tưởng rằng muội nhìn trúng ta rồi."

Mạnh Uyển giận dỗi liếc nàng một cái, không biết nói cái gì, Địch Thanh Trì liền tiếp lời: "Hôm qua ca ca ta nhắc tới vị Tam điện hạ kia, nói lúc trên triều, hắn và thừa tướng bất đồng ý kiến, hai người tranh luận ngay trên Đại điện, trước mặt Hoàng Thượng, phụ thân muội không sao đấy chứ?"

Mạnh Uyển giật mình. Trong lòng nàng có ấn tượng với chuyện này bởi kiếp trước Thanh Trì cũng nói cho nàng biết. Sau đó, nàng trốn ra khỏi phủ, chặn Triệu Sâm khi hắn đang trên đường đi giải quyết công vụ. Vì chuyện hắn không cho phụ thân nàng chút mặt mũi nào nên nàng cãi lộn với hắn một trận ầm ĩ, cuối cùng bị hắn sai thị vệ đưa về nhà.

Sau khi về nhà, vì chuyện này nàng lại bị phụ thân mắng cho một trận. Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy vô cùng tủi thân. Mình có ý tốt mà hai bên không có người nào nhận ra, hiện tại nghĩ lại, nàng khi đó thật quá ngây thơ.

Địch Thanh Trì thở dài: "Nhắc tới Tam điện hạ, xác định đó là một sự lựa chọn tốt để làm phu quân. Chưa nói đến kinh thành mà bên ngoài cũng có vô số tiểu thư thầm nhớ thương hắn. Nhưng tính tình của hắn cũng thật...." Nàng trấn an vỗ nhẹ tay Mạnh Uyển, khiến cho Mạnh Uyển khẽ cười.

"Muội không sao." Mạnh Uyển thản nhiên nói: "Chính sự trên triều, những nữ tử chốn khuê phòng như chúng ta không nên nghị luận. Hai ngày nay tâm trạng phụ thân vẫn rất tốt, phiền tỷ thay muội cảm ơn ca ca tỷ, đa tạ huynh ấy đã giúp đỡ, chiếu cố."

Nói là chiếu cố nhưng thật ra trước khi trùng sinh, là Mạnh Uyển cứ bám lấy ca ca của Địch Thanh Trì, Địch Thanh Mặc, nhờ hắn theo dõi. Nghĩ một lát, Mạnh Uyển nói tiếp: "Thanh Trì, nhờ tỷ quay về nói với Thanh Mặc ca ca, không cần thay muội chú ý trên triều nữa, dù sao cũng phải nhớ rõ đấy."

Ca ca Địch Thanh Trì nhậm chức hộ bộ còn phụ thân Địch Thanh Trì nhậm chức Binh Bộ Thị Lang ở bộ binh. Hai người quen biết nhau từ nhỏ, có nhiều lời không cần nói ra cũng không lo người kia không hiểu.

"Vì sao? Chẳng lẽ muội..."

Không biết Địch Thanh Trì đang nghĩ tới điều gì, Mạnh Uyển vội vàng ngắt lời nàng: "Muội không sao. Được rồi, không nói những cái đó nữa, mau tới đây giúp muội chọn satanh."

Địch Thanh Trì bị chuyển chủ đề, bèn tận chức tận trách đề xuất ý kiến. Hai người chọn một lúc, cuối cũng chọn được một tấm satanh trắng trang nhã. Mạnh Uyển thỏa mãn nhận lấy, khóe miệng cười ngọt ngào, dáng vẻ khó mà khiến cho người ta không liên tưởng đến chuyện khác.

"Không phải muội muốn may đồ cho Tam điện hạ đó chứ?" Địch Thanh Trì ngạc nhiên hỏi.

"Không được sao?" Mạnh Uyển nhướn mày.

"Không phải..." Nàng ngừng lại, nửa ngày sau mới nói: "Chỉ là có chút kinh ngạc."

Kiếp trước, năm 14 tuổi là thời điểm Mạnh Uyển gặp Tô Ký Trần và động xuân tâm, nào có tâm tư may đồ tặng Triệu Sâm?

Năm đó, thái độ của nàng với hắn, có thể nói là tránh như tránh rắn rết.

Thật vớ vẩn.

Mạnh Uyển cười cười lắc đầu, không nói cụ thể thêm, chuyển chủ đề sang vấn đề đường may.

Bảy ngày trôi qua, Mạnh thừa tướng tan triều hồi phủ, chưa đi được mấy bước đã thấy con gái ý cười đầy mặt bước tới, ông chợt cảm thấy không tốt, định quay người muốn đi thì Mạnh Uyển đã tới bên cạnh.

"Phụ thân!"

Mạnh Uyển ngọt ngào gọi một tiếng. Một tiếng gọi này khiến thân thể Mạnh thừa tướng sảng khoái vô cùng, nhanh chóng xoay người đáp: "Sao?"

"Sao phụ thân lại chạy?" Nàng nghiêng đầu hỏi.

Mạnh thừa tướng vuốt râu nói: "Sao ta chạy được? Con tới nhanh như thế cơ mà."

Mạnh Uyển ho một tiếng, cụp mắt nói: "Nào có, chỉ là con mới may bộ y phục mới, muốn đưa cho phụ thân mặc thử." Nàng vẫy tay, Phù Phong ở sau lưng nhanh chóng mang y phục tới, Mạnh thừa tướng nhìn mà hết sức cảm động.  

Tái thế làm phi-Tổng Công Đại NhânWhere stories live. Discover now