Không tác dụng

487 33 26
                                    

Nghe câu phát ngôn đó của Tzuyu, Jungkook chỉ lắc đầu chán nản, không còn gì để nói. Anh cũng biết vợ anh rất ngốc, nhưng mà ngốc đến mức này thì vượt quá mức tưởng tượng của anh. Cũng không hiểu tại sao ngày đó anh lại bị cô cuốn hút, mê hoặc nữa. Đáng lẽ ra ngày đó anh nên tránh xa con "hồ ly" bé nhỏ ngốc nghếch này, thì có phải bây giờ anh...

- Này, anh đang nghĩ gì? Mà mặt đần ra thế? - Cô bĩu môi hờn giận nhìn anh.

"Người ta đang buồn sắp chết vì tiền đến tay mà không lấy được. Mà anh chẳng thèm hỏi han câu nào cả."

- Anh đưa em về phòng.

Vừa đặt cô nằm xuống giường xong, anh chậm rãi đứng dậy, khiến cô tròn mắt ra nhìn.

"Anh ta không có ý kiến gì? Tên này hôm nay sao vậy nhỉ? Bình thường anh ta ham hố lắm mà? Rõ ràng lúc này mọi thứ đều rất thuận lợi, mình còn đang nằm trên giường thế này mà anh ta ngoảnh mặt làm ngơ? Lạ thật đấy?? Hay tên này bất lực rồi??? Nếu thế thật con xin cảm tạ trời đất! Hahaha, vậy thì mình phải trêu ngươi hắn mới được. Lại còn phải cầu xin cho mấy người kia nữa chứ, mệt thật!"

- Này, anh yêu à!

- Em nghỉ ngơi đi, trông em mệt lắm rồi đó, anh về phòng làm việc trước đây.

- Nhưng bây giờ tối rồi mà! [mắt chớp chớp, môi chu ra hờn dỗi]

- Anh làm xong rồi sẽ qua.

Anh nói xong rồi quay lưng bước đi.

"Em lại muốn xin xỏ gì nữa đây, chuyện trong bang anh không thể để em lún sâu vào được. Haizz tối nay chẳng lẽ mình phải ngủ ở phòng làm việc lạnh lẽo một mình à?"

- Anh...anh...

"Không được, nếu để anh ta đi mất thì kế hoạch của mình phá sản à!"

- Uiz...da...đau đầu quá à, đau quá [vẫn quay lưng bước đi, không ý kiến gì] huhuhu oaoaoa đau quá đau đầu quá!

"Tên khốn xem ngươi có chịu dừng lại không?"

Chân anh bắt đầu bước chậm lại, nhưng vẫn chưa chịu dừng lại.

"Vợ ngốc em lại định giở trò gì nữa đây. Mình có nên đi tiếp không? Nhưng lỡ cô ấy bị đau thật thì sao?"

Tzuyu thấy anh đã bắt đầu do dự cô liền lăn quay ra giường, đập đầu vào gối gào thét, dẫm đạp.

- Aaaaaa đau đầu quá!!! Đau chết tôi mất!!! Huhuhu ba mẹ ơi đưa con về đi con ở đây không ai thương con cả...người ta bỏ mặc con rồi oaoaoa!

(=_=") Khiếp quá đi mất cái cô này!

- Ngoan, ccó anh đây ? Đau lắm à?

*Đúng là dại gái, bị lừa rồi!

Anh thấy cô khóc lớn vội chạy đến bên cô, ôm cô vào lòng dỗ dành.

- Em đau lắm à? Để anh gọi bác sĩ đến nha!

- Không, không cần! Có anh ở đây với em là được rồi!

Tzuyu dùng giọng nói dịu dàng, ngọt ngào nhất, rót mật vào tai anh. Tay cô bắt đầu đưa lên cổ anh trườn xuống ngực anh xoa vuốt mơn. Ngước đôi mắt long lanh nhìn anh mỉm cười dựa đầu nhỏ nhỏ xinh xinh dụi dụi vào hõm cổ anh nũng nịu.

- Thế bây giờ còn đau nữa không? Em làm anh lo lắm đó!

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh lắc lắc đầu mỉm cười khiến anh không kiềm chế được, mà ôm lấy cô, đè xuống giường, tham lam hôn ngấu nghiến lên bờ môi đỏ mọng kia. Khi anh bắt đầu cho tay vào người cô xoa nắn thì cô cầm tay anh lại, dùng ánh mắt dịu dàng mê người nhìn anh. Thủ thỉ bên tai:

- Anh à, từ từ đã, chưa được! Mình nói chuyện đã nào.

- Chuyện gì? Để sau đi, bây giờ chuyện này là quan trọng nhất!

Vừa nói vừa điên cuồng hôn liếm lên cổ và xương quai xanh của cô.

- Không được!!! Đã bảo là từ từ đã rồi mà, chúng ta nói chuyện đã.

Tzuyu dùng sức lấy 2 tay đẩy cổ anh ra, khiến anh khó chịu hậm hực nhìn cô.

- Em muốn nói chuyện gì?

- Chuyện về anh Hyun Woo đó. Anh tha cho anh ấy đi mà! Nha! Nha! Nha!

- Không được.

- Tại sao không?

- Không nói về vấn đề này nữa, mình tiếp tục thôi nào.

- Không muốn, nếu anh không tha cho anh Hyun Woo thì đừng mơ chạm vào người em.

- Em...

Trên chiếc giường sang trọng có 2 người đang nằm ôm nhau. Mắt họ đều chuyển sang màu đỏ nhìn nhau rất đắm đuối, nếu thêm tý nữa có thể bắn ra đạn. Người anh đang run lên vì tức giận. Nhưng nhìn khuôn mặt ngây thơ kia, anh đành đứng dậy, phán một câu TÙY EM rồi đi, không thèm nhìn lại.

Tzuyu tức đến nỗi cầm gối ném thẳng vào đầu anh.

Continue...

TZUKOOK - KẾ HOẠCH BABYNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ