chapter 37: cafe đen

2K 203 43
                                        

cuốn lịch mỗi ngày một mỏng đi, con người tự tạo nên chuyện để khiến cho một ngày 24 tiếng dài dằng dặc cũng không còn đủ cho những suy nghĩ rối ren mỗi lần ngã xuống giường của họ nữa.

giống như tôi, lúc tôi bắt đầu đặt mình lên giường, tôi có 30 phút để nghĩ về những chuyện vừa trải qua ngày hôm nay, ngày hôm trước, tuần vừa rồi hoặc có khi là nhớ vu vơ về những chuyện xưa ơi là xưa, trước khi ba chiếc kim đồng hồ cùng gặp nhau tại một thời điểm quan trọng.

tôi có 30 phút ít ỏi để suy nghĩ về tôi - park chaeyoung của hiện tại - ích kỷ, ngu ngốc và đang trốn tránh mọi thứ; về jungkook - gã con trai mà tôi từng đánh đổi bằng những gì quý giá nhất để có được (dù chỉ có được một chút); về lisa, về cách mà tôi đã đánh mất một tình bạn đáng giá cả thanh xuân chỉ để có chút ít sự chú ý từ một tên con trai vốn chẳng hề biết sự tồn tại của tôi trên trái đất này.

dĩ nhiên là chẳng có 30 phút nào đủ để tôi suy ngẫm hết tất thảy những chuyện đó. có lẽ tôi đã phải dành cả đêm để nghĩ về nó, hoặc cũng có lẽ đã ngủ thiếp đi khi trời chập choạng sáng.

"chaeyoung, sao mà đứng thần người vậy?"

ồ, hình như giấc ngủ này đã đủ lâu khiến tôi lú lẩn đến mức những lời càm nhàm của bà park mỗi sáng lại biến thành giọng nói của jimin sao?

thôi nào, ngay cả trong mơ cậu cũng làm phiền tôi đấy à, jimin?

"park chaeyoung!"

giọng nói lập lại, tôi cảm thấy mọi thứ đang quay cuồng dưới lực lắc vai mạnh của jimin. sau đó tôi nghe được tiếng sách vở rơi xuống lạch bạch trên nền đất, nghe được tiếng thử micro vang âm ỉ trong đầu đến chói tai.

hey, chậm đã?

tiếng sách vở rơi?

chuyện gì đã xảy ra vậy?

tôi trượt tốt nghiệp rồi sao?

tôi còn chưa kịp ôn thi cuối kỳ một cơ mà, sao có thể bất chợt trượt tốt nghiệp như vậy chứ?

"này park chaeyoung! sách của cậu?"

tôi giật mình, mơ hồ nhìn xung quanh. nắng sáng sao lại ngã màu cam nhẹ?

lúc này, tôi mới ý thức được cái tay của jimin đang cầm sách vở hướng về phía tôi.

thật tốt, hóa ra tôi không hề trượt tốt nghiệp. chỉ là suy nghĩ thái hóa của tôi thôi.

tôi lắp bắp trả lời, gật đầu với jimin rồi cầm lấy chúng. sau đó quay đầu nhìn quanh, quan sát mọi thứ thật kỹ.

hình như chúng tôi đang đi trên phố, và trước mặt chúng tôi là một trung tâm mua sắm. tiếng micro vừa rồi vang lên để thông báo có trẻ em đi lạc cần tìm phụ huynh.

không có chuyện tôi rớt tốt nghiệp và nghe thấy được tiếng thử micro trong ngày lễ tổng kết cuối cùng nào cả. suy cho cùng chỉ là tôi nghĩ nhiều quá thôi.

"sao tự dưng cậu dừng lại ở đây vậy? nãy giờ gọi mãi mà cậu cứ im ru, làm tớ lo đến đổ mồ hôi hột đấy.", jimin gãi đầu ngượng ngùng nhìn tôi.

bangpink ✘ if we have each otherNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ