Nếu Việt Nam... Không, phải là Vinh Hiển, có cái tâm thế lạnh lùng của một quân cờ già dặn, có lẽ anh đã chẳng phải trằn trọc dưới những cơn mưa phùn Hà Nội, nơi mỗi giọt nước rơi xuống đều như nhắc nhở về một mảnh liêm sỉ vừa đánh mất. Anh có thể đã trở thành một nhà ngoại giao bóng bẩy, hưởng thụ những tiêu chuẩn lúa mì và súng đạn mà anh đã nhọc công đem về.
Nhưng anh lại quá nặng lòng với cái "tình người" - thứ đạo đức xa xỉ mà ngài Liên Xô đã khuyên anh nên chôn vùi. Anh không hiểu, và cũng chẳng muốn tin, rằng trong cái mê cung quyền lực mà anh đang dấn thân, sự chân thành chính là kẽ hở để kẻ thù đặt mũi dao vào. Vì thế, anh đã vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được gã trai Hà Nội mặc áo dài the hồn hậu năm nào, mà phải sống mãi với cái bóng của một "kẻ mượn danh" giữa lòng Moscow tuyết trắng.
________________
Truyện có nhiều cảnh R18, có chi tiết chính trị, lịch sử, nhưng không có giá trị tham khảo, giáo dục về lịch sử chính trị.
Xin trân trọng cảm ơn. Nhận viết com Countryhuman. 100k/đơn. Không viết thanh xuân vườn trường.
- JoinedMarch 1, 2022
Sign up to join the largest storytelling community
or
Tôi sau khi viết tiếp truyện, đã lên cơn lụy cmn luôn nhân vật:“Đoạn, người ta thấy hắn ôm khư khư lấy nó, như ôm lấy tất cả những gì còn sót lại của một mối tình đơn phương, điên dại, bất lực và th...View all Conversations
Stories by Boàaaaaaa:)
- 13 Published Stories
(UssrVieRussBela) Bọn họ sợ tuyết...
2.3K
110
10
⚠️ Cảnh báo sương sương trước khi nhảy hố:
Truyện có cảnh hạn chế độ tuổi, tâm lý méo mó, thẩm mỹ lệch trục v...
+22 more
(UssrViet) Người Tình Mùa Đông.
80
11
2
Nếu Việt Nam... Không, phải là Vinh Hiển, có cái tâm thế lạnh lùng của một quân cờ già dặn, có lẽ anh đã chẳn...
(UssrVieRuss) Hoen Ố Tuổi Xuân.
279
39
4
Đêm nay, tôi không ngủ được.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn sang phòng Việt Nam. Đèn tắt. Nó ngủ rồi. Nó vẫn ngủ n...
+9 more