Hãy coi tôi là một lữ khách thích phiêu lưu đến tận cùng của đáy lầy sâu. Nơi đó tuy hôi hám, đau buồn, vô vị và tối tăm thật đó. Nhưng nó giúp tôi khẳng định bản lĩnh cứng như đá của chính mình...
Mặc dù vậy, khi đứng trước linh hồn người quan trọng đối với tôi, trái tim đúc bằng đá đó lại chẳng hiểu sao mà vỡ tan thành trăm mảnh. Tôi sợ cố nhân, tôi sợ ma, sợ quỷ, và rồi chạy trốn...
Có phải tôi đã quá thiếu bản lĩnh rồi không?
Phải, dẫu sao tôi cũng chỉ là một con người, một đứa con gái vốn nhạy cảm với tiết trời mà thôi.
Bởi lỡ đâu, đó chỉ đơn thuần là một chút gió nhẹ, khi nàng thu khẽ sang...
- JoinedMarch 1, 2022
Sign up to join the largest storytelling community
or
Tôi sau khi viết tiếp truyện, đã lên cơn lụy cmn luôn nhân vật:“Đoạn, người ta thấy hắn ôm khư khư lấy nó, như ôm lấy tất cả những gì còn sót lại của một mối tình đơn phương, điên dại, bất lực và th...View all Conversations
Stories by Boàaaaaaa:)
- 12 Published Stories
(UssrVieRuss) Hoen Ố Tuổi Xuân.
28
4
2
Đêm nay, tôi không ngủ được.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn sang phòng Việt Nam. Đèn tắt. Nó ngủ rồi. Nó vẫn ngủ n...
+9 more
(Countryhuman x reader) Bỏ trốn đư...
6
1
1
Countryhuman x reader. Đó thấy ít người viết kiểu này mà kiểu, tạo nên một thế giới độc lập, khai thác sâu...
+17 more
(UsrVietGEPus) Dĩ vãng nhạt nhòa.
81
9
2
Tên khác: Hệ thống trả nghiệp của con mợ tác giả.
----------------------------------------------------
⚠️ Cản...