chyuwvy

sở bất ly yêu nàng.
          	
          	sở hàn thủy, cũng yêu nàng.

chyuwvy

"không nhớ ta cũng không sao, không yêu ta nữa... cũng không sao.
          
          chỉ cần nàng còn sống, vậy là đủ rồi."

chyuwvy

"ngươi nói huynh ấy từ luyện ngục bò lên.
            ta sẽ không để huynh ấy rơi xuống đó lần nữa."
Reply

chyuwvy

"huynh sợ không? nếu sợ ta bay chậm lại."
            
            "có chút... sợ."
            
            "giờ thì ổn hơn chưa?"
            
            "vẫn sợ."
            
            "giờ thì sao?"
            
            "còn sợ."
            
            "huynh cút xuống cho ta."
Reply

chyuwvy

"nàng để thẩm minh triều gọi nàng là tang niệm.”
            
            “đúng vậy? thì sao?"
            
            “nàng để hắn gọi ngươi là tang niệm.”
            
            “chỉ là một cách xưng hô thôi, huynh đừng vô cớ gây sự.”
            
            "vì sao nàng để hắn gọi nàng bằng nhũ danh?"
            
            "tạ trầm chu, huynh không phải là đang ghen đó chứ?”
Reply

chyuwvy

"dù gì cũng là do ngươi khiêu khích ta trước, vậy nên không thể trách ta được."
          
          "ta không hề khiêu khích ngươi."
          
          "ngươi bất kính với nàng ta, chính là đang khiêu khích ta."

chyuwvy

"ta nghe tiếng kinh trước bồ tát ba ngàn năm, là để gặp nàng vào mùa xuân năm thứ ba ngàn lẻ một.
            
            đây chính là thiên mệnh của ta."
Reply

chyuwvy

"ta ghét ngọc trạch. cho nên nàng cũng phải ghét hẳn. mặc kệ người khác thế nào, nàng phải đứng về phía ta."
Reply

chyuwvy

"ngươi khóc đấy à?"
            
            "là do bên ngoài trời mưa, nước mưa làm nhòe mắt thôi."
            
            "ta ghét nhất là bị lừa dối. trên người ngươi có mùi nước mắt."
            
            [...]
            
            "là của ngươi. nước mắt của ngươi ngửi vào
            
            rất buồn đấy."
Reply

chyuwvy

"nếu không phải ngươi còn có tác dụng với ta, ta tuyệt đối sẽ không cứu ngươi."
          
          "tác dụng của ta đối với huynh là?"
          
          "giết thời gian đấy."
          
          "được rồi."
          
          "đợi thêm mấy ngày nữa, ta chán ngươi rồi sẽ rút hồn phách của ngươi ra khỏi cơ thể, nhốt vào trong mộ hậu, không gặp được bất kì ai, cũng không thể nói bất kì điều gì nữa. thấy sao?"
          
          "có bệnh."

chyuwvy

"những lời ngươi nói, bổn tọa một chữ cũng không tin."
            
            "lâu ngày sẽ thấy, ta sẽ luôn ở bên cạnh huynh. cũng giống như cái tên của huynh, không ly không từ."
Reply

chyuwvy

"được."
            
            "được?"
            
            "như vậy thì ta vẫn có thể tiếp tục ở bên cạnh huynh rồi."
            
            "tại sao?"
            
            "tất nhiên là vì trong lòng ta thích đại nhân rồi."
            
            "dẻo miệng."
Reply

chyuwvy

"hay là, để ta đặt tên cho nó nhé?"
          
          "tùy nàng."

chyuwvy

"huynh đoán xem kiếm của ta tên gì."
            
            "đoán không ra."
            
            "một thanh là do mẫu thân của ta để lại, tên là [...] một thanh là do tông chủ tặng gọi là,
            
            chè trâu nước đậu đỏ đá bào."
            
            "...ăn mì xong thì đi ăn chè trôi nước."
Reply

chyuwvy

"nếu nó đã có màu đen, lại còn rất sắc bén, chạm vào lạnh như sương giá. khí chất toát lên một nỗi bi thương nhàn nhạt. không bằng gọi nó là,
            
            mì bò cay tê đi."
            
            "huynh thích cái tên này không?"
            
            "..."
            
            "nó không thích sao?"
            
            "nó rất thích"
            
            "thật sao?"
            
            "thật"
            
            "~ thích là tốt rồi"
            
            "đi thôi"
            
            "đi đâu?"
            
            "đi ăn mì."
Reply

chyuwvy

"nàng sẽ không chết."
          
          "    "
          
          "nàng sẽ không chết."
          
          "biết rồi biết rồi, ta không chết. ta sẽ sống thọ trường mệnh trăm tuổi."
          
          "không chỉ trăm tuổi.
          
          một ngàn tuổi, một vạn tuổi. sống mãi mãi đời đời kiếp kiếp.
          
          cùng với ta."

chyuwvy

"ngay cả nốt ruồi nhỏ chẳng rõ là bông tuyết hay lệ chí kia cũng đẹp vô cùng."
Reply

chyuwvy

"vậy huynh nghe cho kĩ đây. thứ nhất, ta không sợ huynh. thứ hai, ta không chán ghét huynh. thứ ba, ta không quan tâm cái gọi là trường sinh, ta chỉ quan tâm con người huynh.
          
          [...], nghe rõ chưa hả?"
          
          "dạ,
          nghe rõ rồi."
          
          "nói lại lần nữa xem nào."
          
          "nàng không sợ ta. nàng không chán ghét ta.
          nàng quan tâm ta."

chyuwvy

"mười ba năm tối tăm và dài đằng đẵng trôi qua.
            
            cuối cùng, cũng có người bắt đầu yêu hắn.
            
            một người rất tốt, rất tốt, đến để yêu hắn."
Reply