sereinmaris
Tautan ke KomentarKode EtikPortal Keamanan Wattpad
tớ rất vui vì các cậu thích fic tớ nhưng mà thôi các cậu ơi, có gì cứ cmt vô fic là tớ rep hết trơn đó, đừng mang tớ lên trang cfs này kia, mình ở đây chơi với nhau được rồi, nha mấy cậu ơi
phamlan880
Hy vọng bạn ra tiêp truyện ạ, truyện bạn viết no cho mình 1 cảm xúc day dứt và cuốn quá. Nếu không đọc hết cảm giác thiếu thiếu.
caykeocuachunwoo
Không biết chị còn viết fic hong, hè nên nôn chị ra fic để đọc lắm . Nhớ cái miền Tây thân thương lắm òi
Kyuanx
chị ơi đọc ngang sông mà lòng e bồi hồi xao xuyến quó, mong là sẽ được tiếp tục đọc truyện của chị nhìu nhìu thoi
Moonntrann
nhớ chị quá
mycute12
Chị ơi hóng ngang sông quéee, hok biết khi nào chị mới ra chap nữa dạ
Wo9Eun
Tôi mong cô ra 1 tuần 10 chap mới đã cái nư tôi.Truyện cô viết hay mà tôi đợi diễn biến muốn lên cơ
sereinmaris
tớ rất vui vì các cậu thích fic tớ nhưng mà thôi các cậu ơi, có gì cứ cmt vô fic là tớ rep hết trơn đó, đừng mang tớ lên trang cfs này kia, mình ở đây chơi với nhau được rồi, nha mấy cậu ơi
Moonntrann
[Mục tâm sự hai giờ trưa]♡♡
"Thương hoài câu Dạ Cổ
Tình sầu khổ trần ai.."
Đây là 2 câu đã làm em lụy CĐVĐ tới tận bây giờ (^-^) Em nói tht, từ lần đầu bấm vào fic chị, điều đầu tiên em làm là đọc cái câu này 6-7 lần. Không hiểu sao mà nó cuốn hút em lạ thường lắm chị ạ \(°○°)/.
Và tình trạng bây giờ là em vẫn đang còn rất lụy CĐVĐ (T-T). Ôi chấp niệm đời em luôn đó(●□●) Từng câu từ con chữ, từng lời nói, hành động của An và Bân dành cho nhau gần như đã thấm sâu vào tận trong tâm hồn em luôn rồi :(((
Khi đọc chap 27 em vẫn còn rất mong chờ An và Bân sẽ cùng nhau sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn ở Sài Gòn. Nhưng ai mà có dè, đọc xong chap cuối là em lặng yên dưới vực sâu luôn rồi (T-T) Đờ đẫn suốt một tuần, đi học mà đầu óc trên mây luôn.
Mặc dầu em biết là mn sẽ cảm thấy fic này hay thôi, nhưng đối với riêng bản thân em thì bốn chữ "Cung Đàn Vỡ Đôi" sẽ mãi là một vết dằm không thể quên đi hay phai nhạt cái đớn đaoo này được /('-')\ Nó mang lại cho em cảm giác an bình đến kì lạ, diễn biến tương đôi nhẹ nhàng nhưng lại không thể cảm thấy chán nản khi đọc. Cái sự mộc mạc trong lời ăn tiếng nói của người dân miền Tây xưa hay những đặc sản vô cùng dân dã như đuông chà là đều mang đến cho em một ký ức không thể quên được.
Đớn mà hay(T-T) Lúc trc em từng khá buồn chị vì cho âm dương cách biệt, nhma nghĩ lại thì đó đã là cái kết hay nhất cho bộ truyện này rồi. Để lại sự day dứt cho độc giả thì đúng là muốn khiến con người ta nhớ mãi không thôi mà ♡(^-^)♡
Và em thương cái fic này đến độ đang tự viết một fic dàng cho bản thân em luon roàii \(^-^)/ a hí hí
Moonntrann
@ Moonntrann troi oi (T-T) ko ngờ chị lại đề nghị kb với em luon đó(T-T) em cx muón kb với chị lâu lắm r(^-^)♡
h làm s để addfr với chị đây ta???
•
Balas
sereinmaris
@Moonntrann hay là mình kết bạn facebook được hem? chị muốn là người đầu tiên đọc fic của em nên…:((((
•
Balas
Moonntrann
TRỜI ƠI LÀ TRỜIIIIII T-T
ĐẠI CA COMEBACK THẬT RỒIII
huhuhu heoheo khẹc khẹc éc éccccc
hsi hí ajshshajandbjsnsndbd
ngôn từ mất kiểm soát ròiiiii
troi oi em camon chị nhièuu lámmmm
bữa chị closed em sồu 4 tháng
giờ chị cb em dui 3 năm
đã vt fic mới còn mở fic cũ
đã vậy còn là "CHO CẬU MỘT LÁ BÙA BÌNH AN" T-T T-T T-T
mừng ta nói nó gớt nước mắt tht chớ =)))