5

503 57 8
                                        

Tiêu Chiến rời khỏi Dưỡng Tâm Điện đến Từ Ninh Cung. Trên đường đi, cứ hễ gặp ai là hắn lại giết người ấy, trước khi giết còn hỏi người ở trong Đông cung có làm gì đắc tội với bọn họ không? câu trả lời như thế nào vẫn phải bỏ mạng dưới lưỡi kiếm đẫm máu của Tiêu Chiến.

Khi tới Từ Ninh Cung Tiêu Chiến bị đám thị vệ và binh lính cản lại, nhìn trong tay hắn là kim bài của Hoàng Thượng, đám thị vệ chỉ biết quỳ rạp xuống chờ chết mà không dám phản kháng. Tiêu Chiến chém chết vài tên lính hầu cận ở bên cạnh Thái Hậu rồi ném xác vào bên trong khiến đám tì nữ và cả đứa cháu gái hoảng loạn la hét. Bị đặt lưỡi kiếm vẫn còn có máu tươi nhỏ giọt vào cổ, da mặt của Thái hậu trở nên trắng bệnh, cả người run rẩy, nhưng bà ta vẫn cố gắng thể hiện cái uy của mình, trừng mắt nhìn chằm chằm Tiêu Chiến

"Người của Đông cung đã đắc tội gì với Thái Hậu?"

Thái hậu vẫn cứng miệng nói rằng bà ta không làm gì sai cả, chỉ là đang giúp Minh Triều tiêu diệt yêu quái mà thôi. Tiêu Chiến nhếch miệng cười, hắn lặp lại hai từ "yêu quái" rồi dùng mũi kiếm rạch một đường lên mặt Uyển Nghi, sau đó lại lạnh giọng hỏi Thái hậu 

"Vậy bây giờ thì sao? Tháu Hậu thấy cô ta đã giống yêu quái hay chưa?"

Nhìn đứa cháu gái đau đớn kêu gào, Thái hậu tức giận quát vào mặt Tiêu Chiến, "Ngươi là tên nghịch tử, sớm biết người trở nên hỗn xược thế này thì ta đã cho ngươi đi theo mẹ của ngươi rồi"

Tiêu Chiến bật cười thành tiếng, "Mẹ của ta sao? Người có tư cách để nhắc tới mẹ của ta sao? Hôm nay, nợ cũ nợ mới ta sẽ một lần trả hết cho Thái Hậu"

Một đường kiếm nữa rạch lên mặt Uyển Nghi, cô ta đau đớn ôm mặt gào lên, Thái Hậu vô cùng tức giận nhưng cũng chẳng thể làm gì được Tiêu Chiến, chỉ trợn trừng đôi mắt trắng dã đầy uất hận nhìn hắn. Khi Tiêu Chiến vung kiếm lên muốn kết thúc sinh mạng của Thái hậu, ở bên ngoài bỗng nhiên nổi gió lớn, từng luồng ánh sáng ngũ sắc đáp xuống trước tẩm cung của Thái hậu, đám thị vệ vừa đứng lên rút kiếm ra đã bị một nguồn nội lực mạnh mẽ đánh ngã chỏng trơ trên nền đất.

Tiêu Chiến chạy ra bên ngoài, hắn quan sát ba người con gái đứng xếp hàng ngang trước sân, nhìn nhan sắc của họ hắn cũng đoán được đây là ba vị tỷ tỷ của Nhất Bác, bọn họ có nhiều nét tương đồng nhưng không ai trong số họ có vẻ đẹp ngọt ngào, thuần khiết như Y.

"Mang những kẻ đã làm hại đệ đệ của chúng ta ra đây"

Lời nói vừa dứt, một đám dây leo từ đâu xuất hiện cuốn lấy Thái hậu cùng với Uyển Nghi mang tới trước mặt ba nữ nhân. Một người trong số họ lên tiếng, hỏi hai nữ nhân xấu xí trước mặt này là ai? Câu hỏi của nữ nhân kia làm Thái hậu cùng với Uyển Nghi mặt mày biến sắc, hai người cũng được xếp vào hàng ngũ mỹ nhân của Minh Triều, vậy mà lọt vào mắt ba nữ nhân này lại trở thành xấu xí.

"Các ngươi thật to gan, đến cả Thái Hậu của Minh Triều cũng không nhận ra sao?"

Đáp lại lời nói của Uyển Nghi là một điệu cười đầy khinh bỉ của nữ nhân mặc trên người bộ đồ màu đỏ rực rỡ, nữ nhân ấy tên là Tiểu Hạ, là đại tỷ của Nhất Bác. Chân thân của Tiểu Hạ là một bông hoa cẩm tú cầu màu trắng, bởi vậy nàng có vẻ đẹp trong sáng, nhưng tính tình của nàng khá cao ngạo và tự mãn với nhan sắc vốn có của mình.

[ZSWW] - Bạch CungNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ