Từ lúc Trương Đằng tỉnh, trong phòng bệnh lúc nào cũng nhộn nhịp. Sáng nay Hồ Vũ Đồng lái xe đưa Nhậm Dận Bồng tới đây, nói chuyện chán chê vẫn chưa chịu về.
"Này, hai người không định về à. Ở đây gần một ngày rồi"
Trương Đằng chính là chịu không nổi cái đôi này, rõ ràng mình là người bệnh, trái cây đem đến cho mình nhưng Hồ Vũ Đồng lại gọt cho Nhậm Dận Bồng ăn, tức đỏ con mắt luôn.
"Cục cưng à, đừng có lạnh nhạt như vậy, tao có lòng đến thăm mày mà mày còn đuổi, đúng là vô lương tâm mà" Nhậm Dận Bồng vờ sụt sùi nhưng táo người yêu gọt đưa tới miệng thì vẫn ăn.
"Đúng là chỉ có ái phi của trẫm tốt nhất, nào đến đây để trẫm thưởng"
Hồ Vũ Đồng từ đầu đến cuối không nói gì chỉ nghiên người qua để em người yêu thưởng cho, mà em người yêu của anh ta hào phóng ghê hôn tận hai cái thật kêu.
Trương Đằng ngồi chết trân trên giường, nếu không phải vì chân bị nứt xương còn bó bột cậu nhất định đá cả hai thẳng về nhà.
Trước sự bất lực vô biên thì nghe được tiếng gõ cửa, Trương Đằng tưởng bác sĩ đến kiểm tra liền ngoan ngoãn nằm xuống. Nhậm Dận Bồng ra mở cửa còn Hồ Vũ Đồng hốt hết đống vỏ trái cây ăn ké của người ta bỏ vào thùng rác.
Cửa phòng mở ra, thấy người đứng trước mặt là thằng khốn gây tai nạn cho bạn mình liền đóng cửa, nhưng Mã Triết nhanh tay hơn chặn lại.
"Yo, tao chưa sang đấy tìm mà mày đã vội đầu thai chạy tới hiến mạng à"
"Tránh ra! Hôm nay tao tới không phải đôi co với mày" Mã Triết lách người vào phòng.
Hồ Vũ Đồng đứng chắn phía trước.
Bầu không khí trong phòng đột nhiên căng thẳng, Trương Đằng hướng Mã Triết hỏi.
"Anh đến đây làm gì?"
"Nói chuyện riêng"
Nhìn dáng vẻ của Mã Triết xem ra đã có chuẩn bị mới đến đây, Trương Đằng không thể làm gì khác, nhìn Nhậm Dận Bồng gật đầu, bạn mình liền hiểu rõ kéo theo Hồ Vũ Đồng ra ngoài.
Đợi hai người kia đi khỏi phòng Mã Triết kéo ghế ngồi xuống trước mặt Trương Đằng.
"Vết thương thế nào rồi?"
"Không sao, bị thương nhẹ thôi""
"Sao lại không sao cho được, rõ ràng rất đau"
"Hiện tại không còn đau nhiều nữa, anh không cần áy náy đâu dù sao cũng không phải là anh cố ý"
Mã Triết hôm nay thật lạ, từ lúc vào cửa ánh mắt luôn đặt trên người cậu không rời, trong lòng hoài nghi buộc miệng hỏi.
"Anh làm sao thế?"
"Ngu ngốc"
"Hả?" Cái người này!
"Sao lúc đó không tránh ra"
"À, tránh không kịp. Nhưng mà dù sao cũng không sao mà, chỉ là chân đau một xíu th...."
BẠN ĐANG ĐỌC
[TEXTFIC] Spiral (Phần II)
FanfictionPhần 2 là tiếp theo của phần 1😿 Vẫn nhạt thôi. Quan trọng là HE ạ.
![[TEXTFIC] Spiral (Phần II)](https://img.wattpad.com/cover/293841469-64-k744973.jpg)