cổng tòa d của trường đại học x lúc trời vừa chập choạng tối không còn ồn ã như ban chiều. ánh đèn đường vàng hắt xuống mặt gạch, loang lổ những vệt sáng tối đan xen. vài sinh viên muộn giờ vẫn vội vã đi ngang, tiếng bước chân dội lên từng nhịp ngắn, còn lại phần lớn không gian chìm trong tĩnh lặng. gió đêm tháng mấy se lạnh, lùa qua những tán cây làm lá khẽ rung xào xạc.
cự giải đứng ở khoảng sân trước cổng tòa nhà, ngay dưới ánh đèn đường vàng nhạt. mái tóc bạch kim nổi bật của cậu hắt sáng lấp lánh, nổi rõ trên nền trời tối, tựa như vệt ánh bạc giữa màn đêm. dáng người cao gầy, vai áo sơ mi trắng phủ lớp ánh sáng mờ ảo, càng làm cậu trông lạnh lùng mà nổi bật giữa không gian thưa vắng.
cậu đứng đó, hai tay lười nhác đút túi quần, đôi mắt sâu thẳm hướng về phía cầu thang tòa d. vẻ kiên nhẫn phảng phất trong ánh nhìn, rõ ràng là đang chờ ai đó. điện thoại rung nhẹ trong tay, nhưng cự giải chỉ liếc qua màn hình, chẳng mấy quan tâm. gió đêm lùa qua, vài sợi tóc rối bay tán loạn trước trán, cậu đưa tay hất nhẹ rồi khẽ thở ra, kiên nhẫn thêm một chút nữa.
bất ngờ, một giọng nữ vang lên, phá tan lớp tĩnh lặng xung quanh:
"ủa... cự giải hả? làm gì ở đây vậy?"
giọng điệu vừa quen thuộc vừa xa cách khiến cự giải sững lại. cậu xoay người theo phản xạ, ánh sáng từ bóng đèn đường chiếu lên gương mặt góc cạnh, làm rõ biểu cảm thoáng ngạc nhiên. trước mắt cậu lúc này — là triệu kha nguyệt.
triệu kha nguyệt đứng dưới một bóng đèn đường, dáng người thanh mảnh nổi bật giữa khung cảnh trầm lắng. mái tóc cô xõa ngang vai, ánh sáng vàng khẽ ôm lấy từng sợi tóc như viền hào quang. trên tay, cô cầm điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình như đang chờ ai đó đến.
"nguyệt nguyệt? chị làm gì ở đây vậy? khoa ngoại giao ở tận tòa b cơ mà."
kha nguyệt mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy dù mềm mại nhưng giấu bên trong một tầng khoảng cách:
"chị đợi bạn thôi. còn cự giải? cũng tình cờ ở đây à?"
cự giải gãi nhẹ sau gáy, giọng nhỏ lại:
"ừm... ông sư tử nhờ đón hộ ấy mà."
"ái chà, cũng biết giúp đàn anh rồi cơ đấy."
"chị cứ đùa... anh vẫn tốt mà."
ánh mắt kha nguyệt hơi chùng xuống. cô cất giọng, cố ý mềm mại nhưng từng chữ rõ ràng:
"cự giải à, xưng hô bình thường đi. chúng ta hiện tại là bạn bè thôi."
cự giải nhìn cô, đôi mắt sâu hun hút mang theo chút cố chấp khó giấu:
"chị biết rõ, anh chưa thể chấp nhận điều đó."
kha nguyệt hít vào một hơi, ngón tay siết nhẹ quai túi rồi chậm rãi nói:
"phải chấp nhận sự thật thôi, cự giải. chúng ta kết thúc rồi. hiện tại và cả sau này... chỉ có thể là bạn bè."
đúng lúc ấy, từ bậc cầu thang tòa d, thiên bình xuất hiện cùng mấy bạn cùng lớp. cô gái trẻ vừa cười vừa trò chuyện, bước chân thong thả. thế nhưng chỉ cần liếc xuống sảnh, thiên bình đã nhận ra ngay bóng dáng quen thuộc của cự giải, đang đứng đối diện với một cô gái khác. ánh sáng đèn vàng hắt ngược khiến cái bóng của cự giải in dài trên nền gạch, chồng lên cái bóng mảnh mai kia.
