Nghĩ đến đây, Becky Armstrong cảm thấy ấm áp chảy qua tứ chi ngũ cốt, kéo theo ý cười lan tràn nơi khóe mắt. Cuộc sống có tình yêu gia cố đều sẽ trôi qua không quá tệ.
Hoàng hôn dần dần buông xuống. Ráng chiều đỏ rực đã bay xa. Nàng mở rộng cánh tay, thoải mái duỗi lưng, cảm nhận cuộc sống tràn đầy ý thơ.
"Alice, bon bon, về nhà thôi."
Becky Armstrong đứng lên. Trời đã tối, không tiện tiếp tục tản bộ ở bên ngoài. Mắt thấy thời gian đã hơn sáu giờ tối, chén bát trong nhà vẫn còn chưa rửa.
"Đến ngay ạ, mami."
Alice từ xa xa trả lời, nắm lấy dây dắt chó của Bon Bon, sờ đầu nó:
"Bon Bon, chúng ta đi thôi."
Bé con sải chân chạy về phía bên này. Bon Bon cũng vội chạy theo, còn phải khống chế bước chân, trông có chút buồn cười.
Người không nuôi con nít và cún cưng sẽ không biết được cảm giác hạnh phúc khi cả hai cùng chạy về phía bạn. Giờ phút này, Becky Armstrong hận không thể tiếp tục sinh thêm mười tám đứa nhóc nữa, để tụi nó cùng nhau chạy nhảy.
Nhưng suy nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ thôi. Chắc chắn Freen Sarocha sẽ không đồng ý mang thai lần hai.
Tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình thụ thai và mang thai của nàng, người sắt như Freen Sarocha cũng khóc sắp thành người nước mắt rồi, hại nàng không chỉ phải chịu nỗi đau trên thân thể mà còn không thể không tiếp nhận tra tấn tâm lý.
Thêm một lần nữa, đừng nói là Freen Sarocha không chịu, ngay cả bản thân nàng cũng không chịu nổi.
Chú heo con tên Alice Chankimha được mẹ cưng như trên tay như trứng, không biết là do chạy quá nhanh hay là chạy quá vội mà bị dây thừng dắt chó trong tay mình vướng chân, té sấp mặt trên mặt đất.
Trong lòng Becky Armstrong căng thẳng, bị dọa sợ muốn chết, gần như dùng tốc độ tính theo giây để chạy đến.
Alice Chankimha tự chống tay xuống đất, nâng nửa người lên, ngẩng đầu nhìn mami, dáng vẻ ngượng ngùng:
"Hì hì, con ngã rồi."
"Tự đứng lên."
Becky Armstrong dừng lại đôi tay đang định đỡ bé con lên, đứng im bất động.
Alice ngoan ngoãn cố gắng bò lên. Bon Bon ở một bên sốt ruột cứ đi vòng quanh.
Becky Armstrong đợi khi bé con đã đứng vững mới ngồi xổm xuống, phủi phủi đất cát trên người bé, hỏi:
"Trầy xước chỗ nào rồi?"
Bé con mở bàn tay của mình ra, lòng bàn tay có hơi xước một chút, chảy một chút máu, vết thương không lớn, chỉ là da thịt của con nít khá mềm mại, có lẽ hơi đau một chút, nhưng quần áo mặc dày, còn có thể tự đứng lên một mình thì trên người cũng không có chuyện gì lớn.
![](https://img.wattpad.com/cover/343495066-288-k636026.jpg)
BẠN ĐANG ĐỌC
[FreenBecky] Hôm Nay Ánh Trăng Không Làm Việc [Cover]
FanfictionTác Giả : Ma Gia Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, tình cảm, nhẹ nhàng, hỗ công, HE