Chương 12

320 21 0
                                    

Chương 12 :

"Yoseob, em nhất định phải như vậy sao? Đủ rồi, về nhà đi."

"Hu hu..." Yoseob ngồi cạnh khóc lớn.

"Đáng chết, tại sao em muốn như vậy?" Rốt cuộc Junhuyng không nhịn được kéo cậu ra, cúi đầu hôn mạnh lên môi cậu.

Dường như lý trí của anh đã bay xa rồi, bây giờ chỉ còn lại đôi môi mềm mại và cậu bé dịu dàng trong vòng tay.

"Huyngie........" Níu chặt áo anh, cậu không nhịn được gọi tên anh.

Tiếng gọi này như chậu nước lạnh dội lên đầu Junhuyng, làm anh tỉnh táo lại, tất cả lý trí quay về.

"Căn nhà này anh đã định bán, bây giờ em có đi không cũng không quan trọng." Nói xong, anh rời khỏi phòng ăn trở lại phòng mình.

Yoseob ngây ngốc khuỵu xuống tại chỗ.

Tại sao anh lại tuyệt tình như vậy, không cho cậu cơ hội nào!

Thời gian vẫn vô tình trôi qua, cho dù Yoseon có cầu xin ông trời thế nào, cuối cùng cậu vẫn không giữ được Junhuyng.

Mới sáng sớm, cậu đã đứng trước cửa phòng anh, cậu muốn ghi nhớ khuôn mặt anh thật kĩ.

"Cần em giúp không?" Yoseob khó khăn mở miệng, không hề muốn nói câu này chút nào.

"Không cần." Junhuyng nắm chặt tay mới có thể đè nén được ham muốn ôm lấy cậu.

Sau khi Junhuyng thu xếp quần áo xong, anh liền xách va li đi ra.

Yoseob vội vàng nói,

"Em làm bữa sáng rồi, anh ăn đi, được không?"

Muốn ở cùng anh phút giây cuối cùng, cậu tha thiết nhìn anh, hy vọng anh đồng ý.

"Không ăn." Muốn chia tay phải rõ ràng, không thể để mình mềm lòng nữa,

"Về nhà đi, sau này hãy chăm sóc mình thật tốt."

Đưa mắt nhìn cậu một lúc lâu, anh ra khỏi phòng, khom lưng ngồi vào xe.

Nước mắt lập tức dâng lên, giống như nhớ ra gì đó, Yoseob chạy như điên về phòng, lấy ra mô hình căn phòng, cậu không để ý phải đi giày , cứ như vậy chạy chân không ra ngoài .

" Huyngie ..." Cậu đuổi theo xe gọi to tên Junhuyng .

" Huyngie !" Yoseob dùng hết lực kêu lớn .

Lảo đảo một cái , cậu ngã nhào trên đất , mô hình rơi ra khỏi tay ,
" Huyngie... Đừng đi , đừng đi mà ..."

Nước mắt che mờ hai mắt cậu , tay và đầu gối cậu chảy máu , không để ý cơn đau này , cậu bò đến chỗ mô hình bị rơi .

" Hu hu ... Huyngie ... Hu hu ..." Yoseob cầm mô hình bị hỏng , ngồi dưới đau đớn khóc đến mức làm cho người ta quặn đau .

Mà ở trong xe , tài xế thấy anh luôn nhìn lại phía sau ,

" Anh à , anh không sao chứ ?"

" Không sao ." Hình như anh nghe thấy tiếng Yoseob vừa khóc vừa gọi anh , tiếng khóc buồn bã này quanh quẩn bên tai anh không dứt .

[JunYo ver]  LÀM ẤM GIƯỜNG CHO TỔNG GIÁM ĐỐCNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ