#toikhongbietdaylagi3

1.6K 141 37
                                        

Chúng tôi đã không gặp nhau, không nói chuyện với nhau suốt ngày hôm đó. Lúc tôi nhắn tin cho chị một lời xin lỗi, cũng là lúc tôi nhận được tin nhắn: " Nhân viên Moon Byul Yi được điều qua chi nhánh Nhật Bản làm việc. Xin hãy chuẩn bị đồ đạc, sẽ có xe qua đón trong vòng 1 tiếng nữa. "

Tôi soạn đồ đạc với tâm trạng thất thần, chị không muốn nhìn thấy tôi nữa sao? Đây chính là cách mà chị đẩy tôi đi. Đây là cách mà chị đã chọn để giải quyết sự ngượng ngùng trong mối quan hệ này? Hay đây là chính là cách mở đường cho sự chạy trốn đầy yếu đuối của chị?

Ừ thì tôi cũng chỉ là một đứa con nít trong hình hài người lớn. Tôi biết giận dỗi. Giận dỗi vì cớ gì mà chọn cách đẩy tôi sang chi nhánh khác để trốn tránh? Vì cớ gì chị không từ chối một cách thẳng thừng để tránh nhung nhớ lâu dài như này? Thế nhưng..

Xa mặt cách lòng trật nhịp..
Khoảng cách từ trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp..

Một bài nhạc cứ vang vảng trong đầu tôi, kéo chiếc vali ra khỏi nhà, bắt chiếc taxi đi đến sân bay.

Thời gian cứ thế mà trôi nhanh như cách. Thấm thoát đã 2 tháng xa cách, 2 tháng không liên lạc.

Ngày nào, đêm nào, giờ nào, mỗi phút mỗi giây tôi đều nghĩ về chị. Tôi nhớ chị , rất nhớ. Nhớ giọng nói, nhớ bóng dáng ấy. Nhớ tất cả những gì con người ấy đang hiện diện. Nhật Bản và Hàn Quốc là hai đất nước không quá xa, nhưng cũng không quá gần, nhưng nó cũng đủ để làm cho một người nhớ một người phát điên lên được.

Chỉ là những nỗi nhớ thầm lặng, chỉ là những nỗi nhớ được dấu kín trong lòng không được nói ra. Nhiều lúc, tôi tự thầm hỏi người ở đấy có sống tốt không, có vui không, có bị người khác ức hiếp hay không?

Nhưng rồi, nỗi nhớ đấy được vùi lấp đi. Thay vào đó là sự khó chịu, khó chịu về việc chị điều tôi sang Nhật, không một lý do.

Chỉ trong vòng 2 tháng, bằng sự cố gắng và sáng tạo của bản thân, tôi đã được thăng chức, một chức vụ mà ai cũng muốn đạt được - phó giám đốc. Nghe oai ghê, sang chảnh nữa.

Trong văn phòng, những bản hợp đồng nay đã được hoàn thành gần hết, những sản phẩm cũng đã được sản xuất, chỉ đợi giám đốc trụ sở chính sang và quyết định tung ra thị trường. Ngồi trên bàn, tôi nghĩ về chị, nghĩ về những kỷ niệm ngày còn bên nhau. Những suy nghĩ mông lung đã được thức tỉnh bởi sự xuất hiện của cô thư ký xinh đẹp.

- Tầm 1 tiếng nữa, sếp có cuộc họp tung ra sản phẩm với giám đốc chi nhánh bên Hàn ạ.

Thở dài thật mạnh. Kim Yong Sun, chúng ta lại gặp lại nhau rồi.

Có phải có duyên sẽ gặp lại không?
Có phải mong người, người sẽ đến?

Rồi cái gì đến cũng sẽ đến dù ta có mong nó hay không.

[SERIES DRABBLES] [MOONSUN] [MAMAMOO]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ