Chương 3

924 31 2
                                    

Trong căn biệt thự trắng

Phòng khách lung linh trong ánh đèn vàng

- Kết hôn!!!!!! – Tiếng người con trai thảng thốt. Mẹ không đùa đấy chứ.

Người phụ nữ trong bức ảnh vẫn bình tĩnh đặt tách trà xuống mặt bàn

- Mẹ biết việc này hơi gấp nhưng ko phải mẹ đã nói trước với con rồi sao, Song Tử.

- Phải mẹ có nói nhưng ko nói nó đến nhanh thế này. Con bé ấy là ai con còn không biết thì kết hôn làm sao được.—Anh vẫn cố gắng nói cho mẹ anh hiểu

- Ngày mai mẹ hẹn con bé đến ăn trưa rồi, con sẽ được gặp thôi. Con bé là người tốt, mẹ con bé là bạn thân của mẹ bà ấy vừa mới ra đời nên......

- Nên mẹ bắt con làm mẹ con bé ấy.- Không để mẹ nói hết câu anh ngắt lời

- Song,....

- .................... – Anh im lặng

- Đừng nói với mẹ con vẫn còn nhớ đến con bé Dương (Bạch Dương), nó không còn tình cảm với con đâu

- Mẹ - Anh gắt lên, Thôi được rồi con đồng ý mẹ đừng bao giờ nhắc đến người đó nữa.

Nói rồi Song cầm áo khoác và đi thẳng trong tiếng thở dài của bà Ngư (Song Ngư) – mẹ anh.

Sáng hôm sau

Cũng tại căn biệt thự đó nhưng không khí bận rộn hơi, mọi người tấp nập dọn dẹp nhà cửa nấu ăn để chuẩn bị sao cho tốt cuộc gặp mặt này

Trong khi đó cậu chủ của căn biệt thự vẫn nằm dài trong chăn

25 tuổi giám đốc của một công ty gia đình có thế lực lớn trong kinh doanh. 25 tuổi còn quá sớm để kết hôn. 25 tuổi còn quá chóng vánh để quên cuộc tình với người con gái đã đánh cắp trái tim và sự dịu dàng của anh.

Thiên Bình .... Anh ghét cô, dù chưa biết mặt, chưa tiếp xúc bởi cô đã xáo trộn guồng sống của anh. Đáng nhẽ anh đã có thể cứ thế mà chờ người con gái kia quay lại.Đáng nhẽ anh đã được tự do và đáng nhẽ giờ này anh đang ở văn phòng chứ không phải ở nhà nướng khét lẹt thế này.

Cuối cùng thì Song cũng phải lồm cồm bò dậy sau tiếng hét của ba anh cùng cái tét mông của mẹ. Ngái ngủ, lờ đờ và thẫn thờ bước xuống dưới nhà. Đã hơn 11 giờ trưa. Trong cơn ngái ngủ anh lờ mờ nhìn thấy 1 người con gái dưới nhà, đang ngồi nói chuyện với ba. Dụi mắt nhìn lại 1 lần. Đúng là 1 người con gái,vóc dáng nhỏ, tóc dài chấm lưng, xoăn nhẹ, không nhuộm, nước da trắng, sống mũi thẳng ... Đang thầm đánh giá người con gái trước mặt bỗng nhiên cô gái ấy quay ra, gương đôi mắt to tròn nhìn anh. Phải, đôi mắt đen láy ấy gương lên nhìn anh không rụt rè, không ngạo nghễ cũng chẳng thách thức. Đơn giản chỉ là một cái nhìn đơn thuần. Song không thể đọc được gì trong đôi mắt đó. Nó nhìn anh như một lẽ đương nhiên phải xuất hiện. Lần đầu gặp gỡ này quả thật là bị động đôi chút.

- Song. – tiếng mẹ anh gọi. Còn đứng đấy mau xuống chào vợ chưa cưới của con đi.

" Ra là nàng, đến rồi đấy". Lấy lại tinh thần Song đút tay vào túi quần ngạo nghễ bước xuống. Hôm nay anh ăn mặc rất đơn giản áo pull và quần jean khiến mẹ anh không mấy hài lòng. Anh cứ chậm rãi tiến xuống phòng khách. Cô cũng đã thôi nhìn anh mà chuyển tầm nhìn của mình về phía người đối diện- ba mẹ chồng cô.

{Chuyển ver} Bước về phía em Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ