cậu đã nghỉ học được 1 tuần. bây giờ là buổi sáng chủ nhật, cậu nặng trĩu mở đôi mắt ra.bước xuống giường loạn choạng đi đến phòng tắm làm vệ sinh. sau đó xuống đi ăn sáng. ngồi vào bàn cậu cầm nĩa lên bắt đầu dùng bữa.
-" mẹ, con có thể đi qua Mĩ với ba được không?? " cậu thều thào nói với bà min. bà suy nghĩ được một hồi rồi bảo.
-" được .sao con muốn đi Mĩ? ở đây xảy ra chuyện gì sao con ?" bà ôn nhu hỏi cậu xoa mái tóc cậu. cậu chỉ mỉm cười nói.
-" Con không muốn gặp một người! mẹ à tối nay con đi nhé"
-" ... được.. " bà nheo mi suy nghĩ sau đó mỉm cười nói.
Cậu ăn xong đi lên lầu dọn đồ rồi đi ra ngoài đi dạo một xíu.
bước đi trên con đường quen thuộc , sao bây giờ đối với cậu trở nên lạ lẫm. đôi chân cậu vẫn bước đi. Sau đó ghé vào một quán coffee gần đó, đi vào cậu lựa một chỗ ngồi cửa sổ gọi một ly americano.
ngắm nhìn Seoul lần cuối sau đó trả tiền đi ra khỏi quán.đi đến con hẻm gần nhà. cậu bị ai đó bịt mắt lại, miệng chưa kịp la lên thì bị tẩm thuốc mê sau đó đôi mắt dần nhắm lại. Ngã vào lồng ngực rắn chắc của ai đó.
.
.
.
.
.
Cậu nhíu mày mở mắt ra khung cảnh lạ lẫm khiến cậu hoảng sợ. nhận ra đây là một căn phòng, trang trí theo kiểu Châu Âu. cậu cảm thấy có chút gì đó quen thuộc. cử động tay nhưng không được, tay cậu đã bị trói lại cột trên đầu giường, quần áo của cậu đã được cởi hết , chỉ vỏn vẹn mỗi chiếc áo sơ mi mỏng và underwear. yoongi đang tìm xem tên khốn nào bày trò nhất định sẽ giết chết hắn thì cửa phòng bật mở. cậu quay sang hét vào mặt tên đó.
-" tên khốn người làm cái quái gì vậy! mau thả tao ra không tao ăn vạ bây giờ "
-"... "
-" thả raaa " yoongi vẫy vùng la hét đôi mắt châm chậm mở ra, sững sốt nhìn người trước mặt
1 tuần không gặp anh mà cứ ngỡ 1 năm vậy.anh đã thay đổi, anh đã đổi màu tóc từ màu đen huyền sang màu nâu đỏ, cơ thể màu đồng rắn chắc cậu ngơ ngác ra. trông anh có vẻ trưởng thành hơn với đường nét ưu tú trên mặt. hoseok lại gần cậu đưa tay nâng lấy cằm nhếch môi hỏi :
-" nói.. một tuần qua tại sao không đi học? " chất giọng ma mị cứ thế lọt vào tai cậu. nếu lúc trước thì cậu sẽ rất thích nhưng bây giờ thì lại chán ghét đến khinh thường. đây là quyền của cậu, đi hay không đi là do cậu mắc mẹ gì đến anh. nghĩ vậy cậu giương mắt trừng anh.
-" kệ tôi. quyền của tôi. mau bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra dùm" cậu nói bằng giọng ghét bỏ. khi nói ra những lời này, tâm cậu cũng đau lắm nhưng biết sao được. ngay thời điểm sắp quên đi thì lại gặp...
-" ôh....cậu bé min yoongi ngoan ngoãn thường ngày của tôi đâu rồi nhỉ? Người đã thích rôi rất lâu rồi luôn chụp lén và quan sát tôi qua cửa sổ hằng ngày đâu rồi nhỉ!! " anh đê tiện nói. tay càng dùng lực bóp chặt cằm cậu lắc qua lắc lại khiến hai bên xuất hiện bầu má bánh bao, yoongi giật mình một cái mắt đảo quanh cắn chặt răng! anh chính là đang xem thường cậu sao,nghĩ gì thì cậu cũng không có tài cán gì, nhan sắc phàm trần.. đúng là cống rãnh sao có thể sánh với đại dương, tâm tư cậu đang tự bôi nhọ mình không hề hay biết đôi mắt nhỏ đã phủ một tầng nước mỏng. tức giận đến đôi mắt đỏ ngầu ngước lên quát với thanh âm tan vỡ
BẠN ĐANG ĐỌC
➳ ɧσʂεσκ & γσσηɠί
Fanfiction《 một tình yêu đẹp giữa hoseok và yoongi.. 》 tình trạng _ đã hoàn, trong quá trình đang beta _đừng mang con tớ đi đâu khi không có sự cho phép.. #rinni
