Một ngày cuối thu, ba năm trước.
-
Căn gác nhỏ ở bên trên văn phòng kiến trúc rộn ràng tiếng nói. Chỉ có hai người cùng với hai con cún nhưng Jungkook vẫn phải nhăn mặt bịt tai lúc Taehyung quàng vào cổ cậu chiếc cà vạt tối màu. Lắc lắc đầu rồi nhìn xuống chiếc cà vạt bằng ánh mắt kì thị hết sức, Jungkook lẩm bẩm:"Em không thích cái này."
"Anh vứt hết mấy cái nơ đi rồi. Hay bây giờ lấy ruy băng buộc vào cổ cho em nhé?"
Jungkook hơi bĩu môi nhưng không nói gì nữa. Tay cậu cầm sẵn chiếc áo vest màu nhung xanh, Taehyung chăm chú sửa lại tóc của Jungkook rồi mới quay về chỉnh qua mái tóc đã được nhuộm nâu của mình một chút.
Hôm nay là một ngày đặc biệt quan trọng của Jungkook. Tòa nhà cao nhất thành phố tổ chức tiệc khánh thành, kiến trúc sư trưởng lại một lần nữa trở thành nhân vật chính. Taehyung mất cả tuần liền mới chọn được cho cậu một mẫu vest với hai hàng khuy ở trước, lại chuẩn bị trước cả tháng trời tất cả mấy thứ phụ kiện kèm theo. Đến lúc này khi Jungkook đã đĩnh đạc trở thành một quý ông, Taehyung vẫn đang sơ sài mặc chiếc áo sơ mi trắng trên người. Taehyung vừa chỉnh tóc vừa không ngừng liếc về phía Jungkook, cậu buồn cười xoay đầu anh trở lại tấm gương.
"Em biết em đẹp trai rồi, đừng nhìn nữa."
Taehyung nhìn mình trong gương một chút, suy tư hỏi:
"Anh cũng cần đi sao?"
"Đương nhiên rồi, hôm nay là ngày đặc biệt mà."
"Cũng chỉ là một tòa nhà thôi, có gì đặc biệt chứ. Chỉ cần là nhà Jeon Jungkook xây thì anh đã tự động thấy đẹp rồi, không cần biết là nhà cấp bốn hay nhà chọc trời."
Jungkook cười cười lấy từ tủ ra bộ vest màu đỏ rượu của Taehyung, cẩn thận cài lên đó một chiếc ghim cài áo.
"Nhưng hôm nay là ngày rất quan trọng. Toà nhà đó cũng là toà nhà lớn nhất em xây."
Cậu cho tay vào túi quần rồi nhanh chóng buông ra. Chiếc hộp gỗ vuông vắn đã nằm trong đó từ rất lâu, cuối cùng cũng có thể chính thức đưa nó ra cho người trước mặt.
Taehyung thở dài nhưng rồi cũng đứng lên mặc vào bộ vest. Anh không thích mấy thứ tiệc tùng đó, từ khi còn làm ở MI Taehyung đã tỏ ra không có hứng thú rồi. Lúc đó còn có thể lấy cớ từ chối hoặc ít nhất là làm mình làm mẩy với Hoseok, nhưng đương nhiên Taehyung không thể từ chối Jungkook được.
Bọn họ ở cùng nhau bao lâu Taehyung thực tình không nhớ, nhưng anh nhớ chắc chắn rằng mình đã cùng Jungkook đi đến tất cả mười tám buổi tiệc mừng công rất lớn ở khắp mọi nơi. Đứng ở dưới sảnh nhìn lên thấy Jungkook nhẹ mỉm cười trên sân khấu, vẻ trưởng thành của cậu càng ngày càng hấp dẫn mọi ánh nhìn. Taehyung nhớ hình ảnh thầy giáo Jeon Jungkook mặc áo sơ mi màu trời ở trên giảng đường trường kiến trúc hơn một chút, nhưng cậu từ lâu cũng không còn đủ thời gian lên lớp giảng bài. Jungkook khi trở về nhà vẫn lười biếng ngồi gật gà để cho Taehyung sấy tóc, vẫn còn đủ kiên nhẫn nghe Taehyung kể mấy câu chuyện không đâu, vẫn chiều chuộng để anh dắt đi một vòng quanh khu phố vào những đêm khó ngủ rồi dừng lại ở gốc cây rẻ quạt nào đó mặc kệ cho buổi thuyết trình sáng mai, nhưng Jeon Jungkook ở công ty Gensler lại đã trở thành một người khác. Một người tuyệt vời hơn, giỏi giang hơn, bận rộn hơn, trong công việc lại càng lạnh lùng hơn. Taehyung hỏi đến thì Jungkook chỉ cười nói rằng cậu dịu dàng với một mình anh là đủ. Quá hài lòng với câu trả lời đó, Taehyung cũng không còn thắc mắc gì.