Chap 50

519 15 4
                                    




Bạch Hiền kéo Lộc Hàm qua một bên, nhỏ giọng nói:

- Anh còn giữ địa chỉ và số điện thoại của tôi mà hôm qua tôi đưa anh chứ?

- Ừ.

- Tốt, sau này muốn tìm tôi thì cứ gọi điện thoại, tuyệt đối đừng khách sáo với tôi.

Bạch Hiền nói:

- Còn nữa, tôi để hết mấy mỹ phẩm dưỡng da trong phòng anh đấy, dù là con trai cũng phải bảo dưỡng da dẻ mình thật tốt.

- A... những thứ đó quá đắt, tôi không cần đâu.

- Anh nhận và giúp đỡ tôi lâu như vậy mà tôi còn không đưa cô tiền thuê nhà nữa kìa, cứ nhận đi nhé.

Bạch Hiền rất muốn để lại đây thêm nhiều thứ nhưng khi cậu tới, trong túi xách chỉ có chừng đó thứ đáng tiền.

Đành chịu thôi, những đứa trẻ đáng yêu và những thôn dân giản dị kia chỉ có thể đợi sau khi cậu về mới nghĩ cách giúp họ được.

- Nhớ nhé, sau này anh nhất định phải liên lạc với tôi đấy.

Lộc Hàm nghẹn ngào:

- Tôi biết rồi.

Mọi người lên xe.

- Anh Xán Liệt! Anh Xán Liệt, đợi em với!

Cách đó không xa, Dương Tư Tư kéo hành lý chạy tới.

Thế Huân ngẩn người:

- Tư Tư, làm gì thế?

- Bác sĩ Ngô, kỳ thực con đã tìm công việc part-time nghỉ hè ở thành phố của anh Xán Liệt, ngày mốt phải đến báo danh rồi nên con muốn đi chung với nhóm anh Xán Liệt.

- Sao, sao con không nói sớm?

- Con quên mất...

Thế Huân khó xử nhìn mọi người, trong xe có ghế trống nhưng anh ngại không mở lời được, không phải vì đây là đội y tế, cũng không phải vì ngại đi nhờ xe mà vì anh hiểu quá rõ tâm tư của Dương Tư Tư.

Tìm công việc part-time lại tới thành phố của Xán Liệt để tìm, đó không phải là thành phố mà Dương Tư Tư học đại học.

- Tư Tư, hay là con ở lại thêm vài ngày đi, em trai cũng nhớ con mà.

Dương Tư Tư nói:

- Bác sĩ Ngô, con đã hứa với bên công việc part-time rồi, con phải đi.

Bác sĩ nào đó nói:

- Trùng hợp quá, chỗ chúng ta có ghế trống này, tiện thể đi cùng luôn.

Lâm Thanh Duy cố sức ho khan, bác sĩ kia nhìn cậu, tầm mắt hai người gặp nhau rồi lập tức cùng nhìn về phía Bạch Hiền, bác sĩ kia phản ứng lại... ơ, hình như mình mở miệng rất không đúng lúc.

Dương Tư Tư yêu kiều hỏi:

- Bác sĩ Lâm, em có thể đi nhờ xe của các anh không?

Lâm Thanh Duy lúng túng.

Lúc này, Bạch Hiền luôn không lên tiếng cười khẽ:

- Có gì không được chứ, chỗ chúng ta có ghế trống mà, Tư Tư à, em đúng là một cô gái hiểu chuyện.

[Fanfic][Chanbaek] Em không thích trai đẹp, em chỉ thích anhNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ