!2!

1K 99 67
                                        

có nhiều lí do để riki lựa chọn nhà trọ này làm nơi ở mới của cậu. tiền trọ hợp lý hay phòng ốc và đường nước ổn cũng chỉ là 1 phần, phần chính là vì nơi tọa lạc của nhà trọ gần cửa hàng tiện lợi và siêu thị, chưa kể muốn đi mua quần áo hay đi xem phim thì bắt xe buýt đi một lúc là tới trung tâm thương mại gần đó. cà phê học bài cũng rất nhiều, thành thực mà nói, anh chủ mở trọ ở nơi đây quá hợp lý rồi. vừa tiện lợi mà mua bán gì cũng đều có đủ cả, không hề gặp trở ngại gì luôn mà.

nói đến siêu thị, cái bụng đói của cậu lại reo lên, nhắc nhở cậu rằng nguyên cả ngày hôm nay cậu chưa cho thêm cái gì vào bụng ngoài hai cốc americano 3 shots và vài cái bánh cookie. có lẽ cậu sẽ ra siêu thị mua tạm mỳ cốc và đồ ăn kèm, nghĩ vậy, cậu rời giường, khoác thêm áo khoác màu xám tiêu rồi rời khỏi nhà, không quên đảm bảo rằng cửa đã được khóa cẩn thận rồi mới xuống lầu.

" em đi đâu thế riki ? " sim jaeyun đang quét sân nhà, mùa lá rụng nên lá khô ở dưới sân nhiều, nghe thấy tiếng sột soạt bèn ngẩng đầu lên và nhận ra cậu.

" em tìm cửa hàng tiện lợi ở gần đây, anh chủ có biết chỗ nào không ạ ? " cậu lễ phép hỏi.

" ừ có một chỗ đó, góc bên trái từ cổng rẽ qua nè. em đi một đoạn là tới à " jaeyun dừng quét sân, tay chỉ chỗ cho cậu.

" em hiểu rồi ạ, cảm ơn anh chủ nhiều "

" gọi là anh thôi là được rồi. không cần dùng kính ngữ với anh đâu, cứ thoải mái xưng hô thôi nhé riki " anh jaeyun bật cười.

cậu bối rối nói vâng rồi bước đi để tới cửa hàng tiện lợi. seoul đang trở vào thu nên cũng có chút lạnh, bên trong cậu mỗi áo phông mà khoác ngoài là chiếc áo màu xám tiêu khá dày, tự ước chừng mặc vậy cũng không dễ ốm tới vậy đâu nhỉ ? cậu rẽ vào siêu thị, nơi anh jaeyun đã chỉ cho cậu rồi bước vào. trong cửa hàng âm nhạc được bật theo sở thích của người coi cửa hàng nên nhạc trẻ hiện đại đang là thứ nhạc được yêu thích. riki đứng hồi lâu ở cửa để xác định nơi mình cần đến, rồi cầm theo cái giỏ và đi tới quầy để lấy đồ cần thiết.

vì tủ lạnh ở phòng trọ vừa bật lên, hơi lạnh còn yếu ớt, mua mấy đồ tươi sống như hoa quả hay thịt và rau củ về chỉ tổ hỏng sớm. vả lại, cũng chỉ ngày hôm nay mà thôi, không cần phải mua lâu dài nên ừm, hôm nay phá lệ chút, ăn không lành mạnh một hôm vậy ! nghĩ thế, cậu rẽ vào khu đồ đóng hộp, nơi mọi thứ đều có hạn sử dụng dài đến mức gần như vô cảm. riki chọn vài loại quen tay, không cần suy nghĩ nhiều, từng tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi cậu thả chúng xuống giỏ, nghe chắc nịch và yên tâm một cách kỳ lạ.

thế rồi lại sang quầy mỳ gói, cậu đứng lại lâu hơn một chút. cả một bức tường mỳ đủ màu sắc, đủ mùi vị, như đang mời gọi cậu vậy. cậu nhấc lên, đặt xuống, so hạn sử dụng, rồi cuối cùng vẫn lấy mấy vị cũ, những loại mà bình thường cậu vẫn thường mua vì mùi vị quen thuộc.

khi đứng ở quầy tính tiền, cậu cúi nhìn đống đồ lỉnh kỉnh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. cái cảm giác này không phải buồn, cũng chẳng hẳn là cô đơn, mà giống như đang ở giữa một khoảng chuyển tiếp, có lẽ vì cậu chưa hoàn toàn quen, chưa ổn định, nhưng cũng không hoàn toàn lạc lõng. dù cho đã ở hàn quốc được ba năm rồi. ừ, có lẽ nỗi nhớ nhà ở nơi đất khác xa người này của cậu vẫn khiến cậu có cảm giác kì lạ này trong người. riki xách túi bước ra ngoài, chuông cửa lại leng keng một lần nữa, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu thấy mình ít nhất cũng đã chuẩn bị đủ để sống tiếp, từng bữa một, trong căn phòng trọ mới này.

hoonki | this could be usNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ