Bao

1.5K 130 25
                                        

Gã nhận ra mình có thể làm điều này cả ngày, hoặc có thể là cả đời. Việc ngắm nhìn người nhỏ tuổi hơn bên cạnh mình dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của gã. Bất cứ lúc nào gã ngoảnh đầu lại hay nhìn về phía trước, thậm chí là mọi nơi tầm mắt mà gã hướng đến đều có bóng hình của người đó. Không biết là do cậu nhóc luôn quấn lấy gã hay là do gã không thể rời khỏi cậu bé.

Bright từng nói trong một lần nào đó rằng gã không lạnh lùng như vẻ bề ngoài của mình mà vẫn có lối để vào trong thế giới của gã nhưng gã lại không nói rằng lối vào ấy chỉ mở ra với những người mà gã đã chọn, đó là bí mật của gã mà không ai có thể biết được. Không hẳn là gã sẽ trở nên nhiều chuyện khi thân thiết với một người nào đó mà chỉ là gã thích được nói chuyện cùng với người chịu nghe những gì mà gã nói và lặng lẽ ghi nhớ chúng trong lòng như cái cách mà Win luôn làm.

Khi được hỏi, cậu nhóc đã trả lời rằng khi cả hai ở bên nhau cậu sẽ chỉ cần phải nghe gã nói mãi không ngừng nghỉ, điều đó đúng. Những câu chuyện thường ngày bình dị, những mẩu chuyện cười nhạt nhẽo hay thậm chí là cả những vấn đề hết sức nhảm nhí mà gã gặp phải với vận may của mình cậu nhóc sẽ luôn chăm chú lắng nghe. Cậu ở bên cạnh diễn vai một chú thỏ bông để gã chút hết bầu tâm sự của mình, lặng lẽ ghi nhớ mọi thứ gã nói trong lòng rồi lại làm ra vẻ không quan tâm. Win ít khi nào đưa ra một lời khuyên nào đến với gã vì cậu bé biết trước mặt gã thì những thứ đó chẳng là gì cả, cậu cũng chưa từng nói lời an ủi tới gã vì biết gã không hề cần những lời nói ấy. Thứ mà cậu nhóc đem đến cho gã chính là sự bầu bạn và động lực mà gã cần suốt những năm tháng qua.

Đôi lúc khi gã chẳng muốn nói chuyện gì cả, Bright sẽ tìm đến bên cạnh Win rồi lặng lẽ dính lấy cậu nhóc, chẳng mấy chốc cậu có thể hiểu được gã rồi dừng lại mọi thứ mình đang làm chỉ để quan tâm gã. Người này sẽ không hỏi gã đang làm sao hay có vấn đề gì mà cậu nhóc sẽ kéo gã đến một góc nào đó để không ai có thể làm phiền bọn họ ngồi xuống rồi bắt đầu đổi vai trò với gã. Cậu sẽ luyên thuyên mãi về những câu chuyện cũ cỏn con cho gã nghe để gã có thể thả lỏng tâm trạng và quên đi mọi thứ. Nhưng cũng có lúc gã lợi dụng chuyện giả vờ im lặng chẳng vì lý do gì cả để có thể giành nhiều thời gian hơn bên nhau. Ở bên cạnh cậu nhóc gã thấy dường như ham muốn của mình ngày càng mạnh hơn, gã lúc nào cũng mong chờ được ôm lấy cái con người với thân hình cao lớn nhưng tâm hồn thì nhỏ bé vào lòng cảm nhận hơi ấm đồng thời cũng muốn được em ấy ôm.

Gã nhìn con người đang ngồi bấm điện thoại của gã ngay bên cạnh mình, Bright rủ Win đến căn hộ của gã chơi cuối cùng lại thành ra gã ngồi nghĩ vẩn vơ còn người kia thì bấm điện thoại không thèm để ý gì. Bây giờ nhà của gã sắp thành căn nhà thứ 3 của Metawin rồi đấy. Cậu nhóc chẳng cần phải xin phép cũng có thể nhảy lên giường và chiếm chỗ ngủ của gã rồi. Bộ dáng thoải mái của cậu ở lãnh địa của gã thế này làm cho sự chiếm hữu của gã được thỏa mãn.

"Này, em có định để ý đến anh không thế?"

Người kia rời mắt khỏi điện thoại nghi ngờ nhìn gã.

"Dạ?"

"Anh nói em không định để ý anh sao?"

Một bên chân mày của cậu nhóc nhướng lên nhìn về phía gã, tay bỏ điện thoại xuống còn khoa trương mà khoanh trước ngực tỏ vẻ giận dỗi. Dáng vẻ này của cậu khiến gã phải bật cười nhưng nó càng khiến người bên cạnh thêm tức giận hơn.

BrightWin| SmokeNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ