Chương 2: Thanh Âm Cấm Kỵ

60 6 0
                                    

Khách sạn bị bóng đêm nặng nề bao lấy, thoạt nhìn càng thêm ảm đạm cũ kỹ. Tầng hai chỉ có một gian phòng mở cửa sổ. Cửa sổ không có ánh sáng phát ra, cũng không thấy bóng người. Màn rèm trong suốt bị gió thổi phập phồng không ngừng, hệt như bóng ma đang bay lên.

Lát sau, có một cánh tay mảnh khảnh vươn ra khỏi cửa sổ, đầu ngón tay với ra kéo rèm cửa lại.

Jeon Jungkook cười nhẹ, mặt không đổi sắc thu hồi tầm mắt.

Tóc bạch kim đã đi rồi, người trong đoàn xe vẫn còn la ó, xua đuổi hắn, trong đó giọng của Choi Soobin là lớn nhất: ". . . . . . Đồ đần nhà nó còn lớn tiếng! Còn có ý đồ chụp lấy phanh xe của anh Jungkook còn chưa tính sổ đâu đấy!"

Có người tiếp lời: "Trời ơi, cũng thật xấu xa! Này mẹ nó nếu thực sự chụp được phanh xe của anh Jungkook, chẳng phải là một nhịp sẽ gây chết người sao. . . . . ."

"Thật muốn trừng trị một phen, chưa bị chỉnh một chút nó thật sự nghĩ là nó hơn người, cũng may anh Jungkook còn chưa tăng tốc bằng không đã mắc bẫy nó rồi -- phải không anh Jungkook?" Choi Soobin mặc quần áo lam đỏ quay đầu, giương cằm hỏi.

Jungkook không tiếp lời cậu ta mà nghiêng đầu liếc mắt nhìn tầng hai khách sạn một cái -- rèm cửa nơi đó đã bị kéo lại, hiện tại cửa sổ cũng đóng.

"Khách sạn nhà mày hôm nay có người vào ở?". Anh hỏi.

"A? Không có đâu ?" Choi Soobin có chút mờ mịt, "Gần đây tình hình bệnh dịch tái lại, chỗ nào có người đến chứ. . . . . . Thôi mặc kệ, dù sao mấy ngày này chúng ta cứ ở đây trước đã."

Jeon Jungkook chậm rì rì cởi găng tay, thản nhiên" Ừ " .

Găng tay vừa mới cởi ra, một bàn tay làm móng tỉ mỉ đã đưa tới định đón lấy : "Anh Jungkook --"

" Muộn vậy rồi, chúng ta cùng nhau ăn khuya đi? Gần đây có tiệm hải sản nướng ngon lắm."

Giọng nói cùng ngoại hình của cô ta giống nhau, đều là nhão nhão ngọt ngấy, mặc áo ngắn lộ rốn đi đến cạnh xe Jeon Jungkook, da trắng đến chói mắt.

Choi Soobin cười hì hì lại gần: " Này nha Kim Mina, sao em chỉ gọi mình anh Jungkook không gọi bọn anh cùng đi ?"

Kim Mina liếc cậu ta, giọng điệu khinh thường: "Anh mới vừa thắng sao?"

Choi Soobin: ". . . . . ."

Kim Mina nhìn thẳng về phía Jeon Jungkook, môi đỏ cười cười: "Ăn khuya là em mời nha, nghe nói tiệm ăn kia có hàu rất ngon."

Cô nàng trẻ tuổi đứng cạnh phì cười ra tiếng: "Ai nha Mina, có ý tứ gì? Ăn hàu sống bổ cái gì cô không biết ư?"

" Hay là muốn. . . . . . muốn tối nay anh Jungkook chiến với cô một hồi ?"

Kẻ xướng người họa, ám chỉ vô cùng ái muội.

Trong tiếng ồn ào, sắc mặt Kim Mina đỏ bừng, cô ta nhìn chằm chằm sườn mặt góc cạnh của Jungkook, sóng mắt lưu chuyển: "Cái này. . .. . . cũng không phải là không được."

Jeon Jungkook cười nhạt, chậm rãi nhướng mi, lúc này mới liếc nhìn Kim Mina. Anh ngậm điếu thuốc, môi mỏng vừa động liền phun ra khói thuốc. Trong làn khói, con ngươi đen càng lộ rõ vẻ thâm thúy mê ly.

Chậm Rãi Động LòngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ