2: The Descent

74 8 9
                                        





*bluebird: Lam điểu

Mọi chuyện bắt đầu như thế này:
"Tôi chưa bao giờ được đến lễ hội nào cả" Sasuke than thở vào một ngày nọ, trong giọng nói có chút buồn rầu như thể một chú chim sơn ca.
"Anh trai chẳng bao giờ cho tôi đi cùng cả."

"Nhóc không có tín đồ à?" Shisui hỏi và nhướn mày nghi hoặc. "Ngay cả thần Mùa Xuân cũng không có tín đồ sao?"

"Mọi người thờ phụng Mùa Màng chứ không phải tôi." Sasuke nhún vai. "Tôi giúp anh trai bằng cách mang đến mùa xuân và những cơn mưa nhưng tôi không được tôn thờ vì điều đó."

"Thật ra cũng chẳng cần tín đồ đâu anh cũng chẳng có giống nhóc. Thật lòng thì anh chẳng quan tâm lắm đâu. Anh có thể dành cái thời gian đi ban phước đó để làm việc khác. Mà người ta muốn nhận lời chúc gì từ Thần Chết? Chết nhanh hơn à?"

  Sasuke cười rộ, trông nó rạng rỡ như một con chim chích chòe. "Cho phép họ vào Địa Đàng thì sao?

"Mọi người đều có thể cầu nguyện để được vào đó nhưng không phải ai cũng có tâm hồn đủ tốt để bước chân vào đó đâu," Shisui chế giễu. "Nào, chim nhỏ, nhóc nên biết là bây giờ anh không phát quà miễn phí đâu. Anh không tử tế đến thế đâu."

"Đôi khi anh như l*n thật," Sasuke đồng tình "nhưng cũng có khi anh lại trở nên tốt bụng. Trước đây anh từng tặng tôi nhiều thứ mà không đòi hỏi gì luôn." Cậu nhóc chỉ về phía bụi hoa xinh đẹp ở góc - được trồng bởi hạt giống mà Shisui đã tặng.

  Anh cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ như thể mọc thêm một một cái đầu nữa, giống con Hydra.

"Nhóc chưa từng được đến một lễ hội nào, vậy nhóc có muốn được thấy đỉnh Olympus không?" Shisui hỏi.

"Thật đó ư? Anh sẽ đưa tôi đến đó sao?" Sasuke đáp lời anh nhưng rồi lại do dự "Nhưng... anh trai..."

"Anh sẽ ở với nhóc trong suốt khoảng thời gian đó mà, yên tâm đi." Shisui cam đoan. "Với cả chúng ta chỉ đi vài giờ thôi mà. Itachi bây giờ đã đi vắng rồi. Cậu ta sẽ không nhận ra đâu."

Anh đưa tay ra. Sasuke do dự. Có phải là do sợ anh trai? Hay là sợ phải rời đi? Điều gì đã thắng? Sự tò mò của nó hay niềm tin của nó về Shisui hay là thứ mà ăn sâu vào tiềm thức của nó?

  Bàn tay trắng trẻo của Sasuke chầm chậm lướt vào lòng bàn tay Shisui và Shisui nắm tay lại. Tay Sasuke mềm.
(Ôi, chú chim nhỏ cả tin.)

"Lối này," Shisui ngân nga, tay anh kéo và Sasuke đi theo, cậu vén mở "tấm rèm" sang một bên khi Shisui yêu cầu, chân cậu bước theo anh đi ra khỏi lãnh địa của Itachi và cuối cùng cũng đến đỉnh Olympus. Cậu nhóc trông có vẻ lạc lõng, con rắn trên tóc anh ta phát ra tiếng rít khi Sasuke tiến lại gần Shisui. Mùa xuân ấm áp, chẳng ngại ngần khi cận kề Tử Thần.

"Rộng quá." cậu nhóc thốt lên rồi kinh ngạc, nắm chặt tay Shisui hơn và Shisui siết chặt tay lại, đan những ngón tay của anh vào tay Sasuke, anh siết chặt đôi bàn tay cho đến khi chỉ có anh mới có thể tách chúng ra, đan những ngón tay vào nhau như thể chúng vốn là như vậy. "Cái gì ở đằng kia vậy?"

"Đó là nơi mà Ngài Hashirama ở." Shisui nói. "Nhóc có biết vị thần nào khác không, chim lam?"

"Ừm... tôi biết Ngài Tobirama cai trị biển cả," Sasuke nói. "Và anh cai trị Địa ngục."

Does a canary know it can fly? Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ