9

248 20 0
                                        

Bên trong căn phòng nhỏ với bốn bức tường đá u ám, mười cặp mắt đang ngồi im thinh thích dồn về một người. Jung Hoseok ngồi trên giường nhắm mắt tựa vào tường, vết thương sâu trên ngực không tài nào ngưng rỉ máu.

Mười ánh mắt kia nhìn sơ có vẻ vô cảm và sắc lạnh, nhưng nhìn kỹ vào thì lại thấy len lói đâu đó những sự lo lắng không nói nên lời.

"Haisss cái tên vô dụng có thế cũng bị trúng đòn" Jisoo.

"Nếu cô là tôi chắc cô né được à ?" Hoseok.

"Không biết" Jisoo quay mặt đi chỗ khác.

Thật vô nghĩa ngay lúc này Hoseok đã rất yếu rồi, vết thương nặng như thế e rằng anh ấy sẽ không qua khỏi, trước khi vào đây họ đã xin đồ cứu thương cho anh nhưng những người cảnh sát kia nói luật chơi không được dùng đến những thứ đó.

Hoseok tựa đầu vào tường thở nhẹ một hơi, nở ra một nụ cười nhẹ hướng ánh mắt đờ đẫn nhìn mọi người.

"Tạm biệt nhé, mẹ tôi đến đón tôi kìa" Hoseok.

"Haiss cái thằng điên này, cậu nói gì vậy ?" Namjoon trợn to mắt nhìn Hoseok đe doạ.

"Mẹ ơi...chờ con một chút...một chút nữa thôi" Hoseok.

Nói rồi đôi mắt mắt dần nhắm lại với sự chứng kiến của mười con người đang ngồi chết lặng, dù gì họ cũng đã thân thiết với nhau được đôi phần, việc anh ấy chết đi thật không thể chấp nhận được.

"Hớ...vừa buông lơi có một chút mà cậu ta đã chết oách rồi" Yoongi nhếch miệng cười khinh, nhưng trên mắt phải lại trực rơi ra một giọt lệ, một giọt thôi.

Tiếng bước chân đang đến gần,khoá cửa sắt được mở ra, những người đó đã đến để mang xác  tù nhân đi.

"Hớ...mấy con người vô tâm thấy chết không cứu đến mang anh đi kìa Hoseok" Taehyung.

Nhưng họ vẫn không quan tâm đến Kim Taehyung mà đi qua khiên Hoseok rời đi, cánh cửa sắt lại được mở ra và đóng lại, lúc này loa phát thanh vang lên.

"Tù nhân thứ 182 Jung Hoseok bị loại khỏi cuộc chơi"

Namjoon ngồi thờ thẩn nhìn theo những bóng lưng ngày một xa dần, đôi mắt anh ngấn lệ nhưng nhất quyết là không để rơi một giọt nào, sát nhân mà cũng biết buồn sao ? Không thể nào.

Sự ra đi của Jung Hoseok làm cho tất cả mọi người nguyên cả ngày đó cứ u ám sầu thảm, sắc mặt ai nấy vẫn lạnh tanh, nhưng bất chợt không thể dấu được nổi buồn từ trong lòng vì nó đã thể hiện rõ qua đôi mắt.

Chaeyoung khẽ liếc nhìn sang Jimin, rồi ánh mắt lại rơi vào lòng ngực kia, lúc ấy cô đã rõ ràng thấy tên kia đã chưởng vào ngực cậu rất mạnh, và cả Seok Jin nữa. Bàn tay thon dài không biết vì sao lại bất giác rờ mó lên lòng ngực kia vững chắc, toàn cơ là cơ, cứng cáp thật, bảo sao khi bị đấm mạnh như thế mà cậu không hề hấn gì.

Jimin bị sự tác động nhẹ nhàng kia làm cho nổi cả da gà, bàn tay ấy đang rờ mó ngực cậu, cảm giác này lại tê dại khó tả. Cậu ngoái đầu nhìn Chaeyoung.

"Có đau không ?" Chaeyoung.

"Giờ thì hết rồi" Jimin.

Ánh mắt cậu chợt rơi vào vết bầm bên má trái của Chaeyoung, tay to cũng bất giác chạm lên xoa xoa, ai ngờ lại làm cô đau mà nhẹ thục lại.

[Bangpink]_Bloody Game Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ