Jin: ủa em cũng đến đây sao?
TH: vâng ạ, mẹ gọi em đến anh cũng vậy sao? mà mẹ đâu rồi anh
Jin: mẹ trên lầu á, lát xuống bây giờ, con bé y/n sao rồi? đỡ hơn nhiều chưa?
TH: mấy ngày nay đỡ nhiều rồi anh, bữa đầu uống thuốc là đỡ rồi á, tới nay là khoẻ hẳn luôn
Jin: vậy thì tốt rồi
TH: cũng may là thuốc anh đưa đấy, cảm ơn anh nhiều lắm
Jin: biết ơn anh mày rồi à? biết mở miệng ra nói lời đó luôn sao? ngày trước có kêu cỡ nào cũng chẳng nói vậy mà bây giờ vì người yêu của mình mà nói râm rấp
TH: thì..là vậy đó
Jin: phải rồi..còn chuyện này anh chưa nói với em
TH: sao ạ?
Jin: hôm bữa có con bé ở đó nên anh không dám hỏi
TH: tự nhiên nghiêm trọng vậy? anh bớt coi
Jin: anh không đùa, nghiêm túc hỏi nè...con bé y/n á..có đang gặp chuyện gì không?
TH: sao chứ?
Jin: đợt trước anh có nghi ngờ nhưng không chắc, bây giờ mới nhớ ra để hỏi em
TH: sao anh hỏi vậy
Jin: nhìn sắc mặt con bé là thấy khác rồi, nhìn mắt nó vô hồn vậy, còn rất hay không tập trung nữa
TH: không sao đâu ạ, đợt trước em nói đấy...minah đang bệnh nên y/n lo một chút
Jin: anh biết nhưng mà nó khác lắm, cái việc khóc với bệnh thì ánh mắt nó khác lắm. Anh nghi ngờ con bé bị bệnh về tâm lí đấy
TH:..anh nói sao chứ?
Jin: con bé chắc là có nhiều tâm sự lắm, vừa nhìn là biết nó là kiểu người suy nghĩ nhiều, có phải đang áp lực gì đó đúng không? em không biết sao?
TH: em..em
Jin: nếu có thời gian thì đưa con bé đi gặp bác sĩ tâm lí càng nhanh càng tốt, hoặc là có mấy bài test trên mạng em cho con bé xem qua thử, nhưng mà anh sợ nó sẽ không đồng ý làm mấy cái đó đâu, cảm giác như y/n đang che đậy hay là sợ sệt điều gì đó, em để ý thử..đừng để chuyện đi quá xa
Jin: tốt nhất là đừng để con bé một mình rồi suy nghĩ quá nhiều, phải có người tâm sự thì mới giải toả được, dành thời gian cho y/n nhiều một chút..người mắc bệnh có lẽ sẽ hay lơ đãng một chút, lại còn rất hay làm quá vấn đề dù đó chỉ là chuyện nhỏ
TH: đã hứa sẽ không giấu nhau chuyện gì mà..sao bây giờ em ấy lại như thế chứ
Jin: bệnh này không phải ai cũng có thể nhận ra được, cả bệnh nhân cũng vậy...con bé không phải là giấu em mà là nó không biết bản thân mình bị gì. Cả móng tay..em cũng nên để ý kĩ sẽ thấy được các sọc trên móng, đó là điểm nhận biết nhỏ nếu người thường thì không sao..nhưng anh đã có nghi ngờ rồi thì có thể chắc chắn
Jin: lần trước kê đơn thuốc anh có để một cữ thuốc ổn định tâm trạng, nó chỉ có tác dụng với người mắc bệnh tâm lí..nếu con bé uống vào mà không bị gì thì có nghĩa là suy đoán của anh đúng rồi, nếu không có bệnh thì cùng lắm chỉ bị ảnh hưởng thuốc là nôn mửa trong thời gian ngắn thôi..anh khuyên em nên đưa con bé đi khám gấp
BẠN ĐANG ĐỌC
Sau Tất Cả
RomanceTrước mắt anh có rất nhiều thứ để khám phá Nhưng trong mắt anh chỉ có em mà thôi
