Everything stay- chap 9

592 16 5
                                        


Đã lau rùi ad ko quay lại nen hom nay ad Up 2 chap nhé😊😊😊😊😊😊😊

Chap 9:

Bốn con mắt nhìn nhau, ngỡ ngàng.

-Bác sĩ!-Shinichi vội chạy ra ngoài

Ran gác tay lên mặt, buông một tiếng thở dài. Sao anh lại ở đây? Liệu anh biết chuyện kia chưa nhỉ? Nếu anh đã biết rồi thì cô phải đối mặt với anh thế nào đây? Nghĩ lại những lời mình nói lúc chiều, cô không thôi nghĩ đến việc sẽ bị anh tra hỏi. Cô hiểu Shinichi, anh là người chú ý tiểu tiết, lại luôn hướng đến sự thật, làm sao mà không để ý đến câu nói đó cơ chứ?

-Cô Mori, thật tốt vì cô đã tỉnh. Để tôi kiểm tra cho cô.-Giọng nói của bác sĩ vang lên khiến cô cũng thôi suy nghĩ vẩn vơ nữa

Ngoài phòng bệnh, Shinichi đứng ngồi không yên, lòng vừa vui, vừa thấp thỏm lo lắng. Ran đã tỉnh rồi, tốt quá, nhưng... anh thật sự không rõ sẽ phải làm gì tiếp theo nữa. Một phần nào đó trong anh thật sự không muốn đối diện với Ran lúc này. Anh sợ lắm, sợ ánh mắt né tránh của cô, sợ những câu trả lời chỉ để không gây mất lòng, sợ phải đối mặt với sự thật rằng anh chính là nguyên nhân của mọi việc... Chợt thấy bác sĩ và y tá bước ra, anh vội vàng hỏi:

- Thưa bác sĩ, cô ấy...

-Cô ấy ổn rồi, nhưng vẫn cần ở lại vài hôm để theo dõi trước khi xuất viện.-Bác sĩ cười hiền lành

-Vâng, cảm ơn bác sĩ.-Shinichi vội cúi đầu cảm ơn

Shinichi mở cửa bước vào phòng bệnh liền thấy Ran đang ngồi trên giường và xem gì đó từ điện thoại rất chăm chú. Chắc lúc nãy, bố mẹ cô đã để điện thoại của cô lại.

-Ran à, nằm nghỉ đi em.-Anh lên tiếng

Ran ngước mắt lên nhìn anh, không nói gì, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đặt điện thoại lên tủ đầu giường và nằm xuống, đắp chăn lên tận cằm.

-Em... có muốn ăn gì không? Hay anh mua cháo cho em nhé?-Anh bước đến bên giường bệnh, lo lắng hỏi han

Khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cô chỉ lắc đầu thật nhẹ mà nói:

-Thôi, không cần đâu anh. Muộn rồi, em muốn ngủ.

Shinichi chau mày nhìn Ran rồi quay đi pha ít sữa nóng. Anh lúi húi, vụng về pha nước nóng, mở hộp sữa bột bố mẹ anh mang đến. Dù sao thì phải ép cô ăn uống mới được. Một lát sau, Shinichi nhẹ nhàng mang cốc sữa nóng đến bên Ran, lay nhẹ người cô, anh nói:

-Em uống chút sữa đi. Ít nhất cũng không được để bụng đói mà ngủ thế chứ?

Ran trở mình lại nhìn anh rồi gật nhẹ đầu. Shinichi vội đỡ cô ngồi dậy, và đưa cô ly sữa. Nhìn ly sữa một lát, cô lên tiếng:

-Cảm ơn anh.-Nói xong, cô liền uống hết ly sữa lợn cợn, bột khuấy chưa tan hết mà anh đưa

Shinichi đang rót nước cho Ran thì dừng lại. Cô có cần phải khách sáo đến mức này không? Bây giờ anh chợt nhận ra khoảng cách của hai người bây giờ xa đến mức nào. Vội xua tan cái suy nghĩ vớ vẩn đó, chỉ là lời cảm ơn thôi mà, có cần phải suy nghĩ nhiều như vậy không? Anh mang cốc nước lọc đến cho cô uống tráng miệng rồi lấy tờ khăn giấy lau miệng cho cô.

[Longfic Shinran] Everything stayNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ