Everything stay- chap 12

481 15 1
                                        


Chap 12:

-À ừ. Sao em dậy sớm thế Ran?-Shinichi vừa gãi đầu, vừa ấp úng trả lời, cố gắng nghĩ ra một câu nào đó để duy trì cuộc trò chuyện

Không khí bây giờ trở nên ngượng ngập quá. Ran nhìn anh, trông anh có vẻ rất mệt mỏi và thiếu sức sống. Lấy một cái cốc sạch lớn và rót đầy nước khoáng vào, cô đưa anh, nói nhẹ nhàng:

-Chắc anh khát nước rồi, anh uống đi.

Nhận cốc nước lớn từ cô, Shinichi cảm ơn rồi uống hết. Ran nhìn vào bộ quần áo nhàu nhĩ, có hơi bẩn mà anh đang bận. Dù sao cô không muốn anh trông quá luộm thuộm, đưa tay tắt bếp, cô nói với anh:

-Hay anh đi tắm trong lúc em chuẩn bị đồ ăn sáng đi. Phòng tắm ở gần bếp thì Yukina đang dùng nên anh cứ dùng tạm phòng tắm trong phòng em. Em sẽ giặt nhanh quần áo cho anh.

Shinichi ngạc nhiên nhìn Ran rồi nhìn lại mình. Ừ nhỉ, anh bận bộ quần áo này cũng phải gần ba ngày rồi chứ chả ít. Quá nhiều chuyện đã xảy ra khiến anh không để tâm đến những thứ vụn vặt như đầu tóc, trang phục nữa. Thế mà Ran lại chú ý. Cũng đúng nhỉ, trước giờ cô luôn cẩn thận, chăm sóc, lo chu toàn cho anh những thứ thứ hết sức đơn giản mà đáng lẽ ra anh nên tự lo cho bản thân như bữa ăn, quần áo. Bỗng Ran nói tiếp:

-Em có để vài cái bàn chải đánh răng mới trong tủ nhà tắm, anh cứ lấy ra dùng. Còn quần áo bẩn anh cứ cho vào giỏ, em sẽ mang đi giặt và mang vào cho anh sau.

-À ừ, cảm ơn em.

Shinichi trả lời, dù biết như thế là làm phiền cô nhưng anh thực sự muốn tắm, vả lại, anh cũng muốn hưởng thụ sự chăm sóc từ cô thêm lần nữa.

Nhanh chóng đi vào nhà tắm, anh mở cánh cửa tủ màu trắng trong phòng tắm ra. Đúng như Ran nói, bên cạnh những chiếc khăn được cuộn lại, xếp ngăn nắp chẳng khác nào trong khách sạn, có một chiếc rổ mây nhỏ, đựng những thứ dự phòng như bàn chải mới, kem đánh răng vẫn còn nguyên trong hộp. Mở hộp của một chiếc bàn chải còn mới toanh ra, anh vứt cái hộp vào cái thùng rác nhỏ gần đó và bắt đầu đánh răng rửa mặt. Xong xuôi, anh để chiếc bàn chải lên bồn rửa rồi cởi quần áo ra, để vào trong giỏ rồi đi tắm. Nước từ vòi sen chảy xuống mặt anh giúp anh tỉnh táo và suy nghĩ. Thật sự mà nói anh đúng là kẻ may mắn. Sau tất cả những gì anh đã làm, những gì Ran phải chịu đựng, anh lại có thể ở đây, được ở trong nhà cô, được cô quan tâm thế này ư? Vuốt ngược những lọn tóc trước tràn ướt sũng, nằm bẹp trên trán, anh thở dài. Bây giờ anh nên làm gì đây? Anh thực sự muốn quay lại với cô, muốn mọi thứ trở lại như trước.

Nhưng, thật sự không đơn giản như vậy. "Gương vỡ lại lành" là một chuyện không dễ dàng như trong tiểu thuyết. Cho dù đã cố hàn gắn lại thì "tấm gương" đó cũng không thể lành lặn, nguyên vẹn như ban đầu được. Vả lại, khi cố nhặt những "mảnh vỡ" lên, thế nào cả hai cũng làm nhau bị thương mà thôi. Anh không thể ép cô được. Anh hiểu, chấp nhận quay trở về và tiếp tục cuộc sống vợ chồng với anh, xem như chưa hề có chuyện gì xảy ra là một việc rất khó với cô. Làm sao cô có thể chấp nhận một người chồng có con ngoài giá thú như anh được cơ chứ? Anh... thật sự phải buông cô ra thật sao?

[Longfic Shinran] Everything stayNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ