Chap 13:
Vừa mở cửa ra, Ran đã thấy bố mình đang đứng trước cửa, tay xách một túi quà lớn. Không giấu được sự bất ngờ, Ran hỏi:
-Bố? Sao bố tới sớm thế?
-Một người bạn của mẹ con vừa đi du lịch nước ngoài về, tặng mẹ con một hộp thuốc bổ. Mẹ bảo bố đem sang cho con.
-Vâng... Bố vào chơi đi.
Ran trả lời bố, có chút bối rối, ngập ngừng. Hành động đó đã khiến ông Mori chú ý. Bất chợt, một đôi giày nam bằng da, bóng bẩy đã lọt vào tầm mắt ông. Khoan đã, không lẽ con gái ông mới đó đã có tình mới rồi sao? Không thể thế được! Con gái ông đâu phải kiểu phụ nữ như vậy! Nhưng đôi giày này rất quen, nhưng cũng rất đặc biệt. Đúng rồi! Ông có nhận ra đôi giày nam này, đó là đôi giày Ran đã đặt làm năm ngoái, tại một tiệm giày thủ công nổi tiếng để làm quà Giáng sinh cho Shinichi. Ông cũng được cô tặng một đôi giống vậy.
"Con đặt làm hai đôi để tặng cho hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời con."
Câu nói khi đó của Ran vọng về trong tâm trí ông, thôi thúc ông phải làm một việc.
Từ trong bếp, Shinichi nghe được loáng thoáng giọng bố vợ anh. Anh biết rõ rằng nếu bây giờ anh xuất hiện thì sẽ rất kì quặc và khó xử. Không phải chứ?! Chẳng lẽ anh phải chôn chân ở đây cho đến khi bố vợ anh ra về sao? Hy vọng bố vợ anh sẽ ra về sớm.
-Vậy... để con đi lấy nước cho bố.
Ran đợi ông Mori vừa ngồi xuống sofa xong thì lên tiếng. Dù sao cô cũng phải tìm cách giấu Shinichi đi. Đưa mắt nhìn về phía bếp, ông Mori liền nói:
-Không cần đâu. Bố chỉ ghé sang để đưa con hộp thuốc thôi. Giờ bố có việc rồi.
Nói rồi, ông đứng dậy và đi về phía cửa. Nhìn bố mang giày, Ran mới chợt nhớ ra đôi giày của Shinichi. Chết thật, đáng lẽ cô nên giấu nó đi đầu tiên chứ! Xỏ giày vào xong, ông đứng dậy, quay sang nhìn cô con gái duy nhất của mình, ông nói:
-Bố đi đây. Nhớ chăm sóc bản thân cho tốt đấy!
-Vâng. Con biết rồi. Thật là, bố làm cứ như con còn bé lắm ấy! Con đã ba mươi hai và có một đứa con rồi đấy!
Ông Mori ngắm con thật kỹ, con gái ông đã lớn thế này rồi à?
Mới ngày nào, Ran chỉ là một đứa bé nhỏ xíu, chỉ nằm vỏn vẹn trong vòng tay ông.
Mới ngày nào, cô chỉ là một bóng lưng nhỏ bé với chiếc cặp xách đang lon ton đi học.
Mới ngày nào, cô còn là một cô gái trẻ lo lắng, hồi hộp trong bộ váy trắng, được ông dắt tay vào lễ đường.
Vậy mà giờ đây, cô đã trở thành một người phụ nữ xinh đẹp, thành đạt.
Ông biết, ông không phải người cha hoàn hảo, ông còn rất nhiều thiếu sót, ông đã không chăm sóc cô thật tốt. Nhưng có một điều mà ông chắc chắn: ông sẽ không bao giờ để công chúa nhỏ của mình phải chịu đau khổ. Vuốt mái tóc đen mượt của cô, ông nói dịu dàng:
BẠN ĐANG ĐỌC
[Longfic Shinran] Everything stay
FanfictionĐây ko phải fic do mk viết, mk đã xin tác giả của truyện trước khi đăng sang đây.
![[Longfic Shinran] Everything stay](https://img.wattpad.com/cover/129558141-64-k191005.jpg)