Chap 11:
-Sao cơ?-Ran ngạc nhiên trước đề nghị của bạn
-Cậu cứ làm như vậy đi. Giờ tớ đi đây, sáng mai tớ sẽ đến đón cậu ấy. Chào cậu.
-Ừ, chào cậu.
Ran đợi Hattori bước vào thang máy rồi đóng cửa lại và quay sang Shinichi vẫn đang ôm chặt lấy mình. Cô thở dài ngao ngán, vừa dìu anh vào phòng ngủ của mình vừa ra hiệu cho Yukina giữ im lặng và đến giúp cô. Sau một hồi vật vã, cô đỡ anh nằm xuống giường và bảo Yukina đi ngủ. Sau đó, cô cởi giày cho anh, chăm sóc cho anh như một thói quen khó bỏ. Chợt nhìn gương mặt đỏ ửng, nóng ran lên vì rượu của anh và hành động hiện tại của mình, cô thật sự cảm thấy mệt mỏi và có chút nực cười. Cuối cùng thì cô vẫn không thể nào quên được anh sao? Đột nhiên, anh lại trở người và kéo cô nằm vào lòng mình. Cô liền cố vùng ra khỏi vòng tay anh như phản xạ. Cô không rõ là vì khó chịu mùi rượu hay là ghét anh nữa nhưng cô thật sự muốn thoát khỏi cái ôm ấy. Nhưng cô càng cố thoát ra thì vòng tay ấy lại càng siết chặt hơn. Cố giấu sự khó chịu, cô liền lên tiếng:
-Shinichi, bỏ em ra!
-Không!-Shinichi lè nhè cãi lại
-Hả?
-Em có biết là em ích kỷ lắm không hả Ran? Tại sao em chịu hiểu cho anh và Shiho chứ hả? Chẳng phải anh đã làm mọi cách để chứng minh rằng anh vẫn yêu em sao? Tại sao em cứ phải dằn vặt, giấu diếm anh đủ chuyện thế này cơ chứ? Giờ anh phải chịu đau khổ rồi đấy! Em hả dạ chưa hả?!-Shinichi nói ra một tràng trong men rượu
Nói xong, anh gục đầu vào vai Ran mà thiếp đi.
Ran không vùng vẫy nữa, cũng chẳng nói một lời nào, cô cứ để anh ôm cô như vậy. Đúng như người ta nói: Rượu vào lời ra. Anh chưa từng nói ra cảm xúc của mình thẳng thừng như vậy. Suốt thời gian qua, anh không hề nói ra những gì anh nghĩ, những gì anh cảm thấy từ khi cô bỏ anh đi, kể cả là trong những tin nhắn anh đã gửi cô trong thời gian cô bỏ đi về nhà mẹ.
Nhưng... lời anh vừa nói cũng khiến cô suy nghĩ. Những lời anh nói, những gì anh làm trong suốt thời gian đó thật sự không khiến cô chú tâm, kể cả khi cô ở trong bệnh viện, đọc những tin nhắn anh đã gửi, và được anh chăm sóc, cô thật sự không có một ít gì là để tâm cả.
Cô... thật sự đã quá ích kỷ rồi, phải không?
Cô... đã không chú ý đến cảm xúc của anh ư?
Bỗng cô chợt nhận ra: Hình như anh bị sụt cân thì phải? Cánh tay anh gầy đi hẳn. Cô bắt đầu lờ mờ đoán ra được hàm ý trong câu nói khi nãy của Hattori. Có lẽ cô nên nấu cho anh một bữa thật thịnh soạn vào sáng mai. Nhưng... thật sự mà nói cô cũng không dám đối mặt với anh lúc này. Bỗng anh trở người và nằm ngửa ra, đúng như cô dự đoán. Anh lúc nào cũng thế, đều nằm ngửa khi ngủ cả. Cô nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, đắp chăn cho anh và mang giày của anh ra ngoài. Xong việc, cô ngồi phịch xuống ghế sofa mà suy nghĩ trong im lặng
-Mẹ...-Một giọng trẻ con vang lên phá vỡ dòng suy nghĩ của cô
Cô nhìn về phía giọng nói thoát ra. Trước mắt cô là Yukina vừa mới thay quần áo ngủ xong và nhìn về phía cô. Cô hỏi con:
BẠN ĐANG ĐỌC
[Longfic Shinran] Everything stay
FanfictionĐây ko phải fic do mk viết, mk đã xin tác giả của truyện trước khi đăng sang đây.
![[Longfic Shinran] Everything stay](https://img.wattpad.com/cover/129558141-64-k191005.jpg)