Chương 35: Câu chuyện

2K 85 2
                                    

Trong mắt Cố tiên sinh, vợ của anh là một người rất yếu đuối, tính cách yếu ớt, tâm địa cũng rất mềm yếu. Không đủ kiên cường, năng lực phòng vệ cũng yếu, rất dễ bị thế giới bên ngoài ảnh hưởng, cho nên kiếp trước mới ép mình vào tuyệt cảnh.

Bây giờ có anh bên cạnh bảo vệ cô, cho nên sẽ không để những kẻ lòng dạ bất lương đến gần cô nửa bước.

Anh chỉ là có chút khó chịu, bọn họ lại từng ly hôn, chẳng qua bây giờ anh tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như thế xảy ra.

Du Yến vẫn đang thút thít khóc, Cố tiên sinh dỗ dành nửa ngày, cũng không thể dỗ cô ngừng khóc, liền nói: “Em đừng khóc, anh cũng kể chuyện cho em nghe, được không.”

Du Yến lau đi nước mắt, mở to mắt nhìn anh, vẻ mặt mong đợi, chỉ cần Cố tiên sinh kể chuyện cho cô, cô đều muốn nghe.

Cố tiên sinh hôn lên đôi mắt đỏ hoe của cô, điều chỉnh lại tư thế ngồi của hai người, lúc này mới thoải mái ôm cô kể chuyện.

“Anh và vợ anh rất có duyên, duyên phận của chúng ta không phải bắt đầu từ hôm kết hôn, mà là từ lúc rất lâu rất lâu trước đó đã bắt đầu rồi, khi ấy vợ anh khoảng bốn tuổi, cô ấy đến nhà anh làm khách, rất đáng yêu, má phúng phính, mặc đầm công chúa, rất xinh, khiến anh có ấn tượng rất sâu sắc, suốt một khoảng thời gian dài, anh từ đầu chí cuối đều cảm thấy con gái mặc đầm công chúa mới xinh đẹp.”

“Sau đó anh muốn giúp cô ấy hái một đóa hoa, nhưng kĩ thuật không đủ, bị ngã xuống, hơn nữa còn làm chân bị thương, vợ anh rất đau lòng khóc lớn, sau đó có người hỏi cô ấy vì sao lại khóc, cô ấy nói chắc canh anh ngã rất đau, nên cô khóc thay anh.”

Nói đến đây, Cố tiên sinh lại hôn lên trán cô, bảo: “Đó chính là lần đầu tiên anh cùng vợ anh gặp mặt, rất đẹp, phải không? Cô ấy là một cô bé rất lương thiện.”

Du Yến ngơ ngẩn nửa ngày, không dám tin hỏi: “Cố tiên sinh, chuyện này sao em lại không nhớ vậy? Hơn nữa sao bố không nói với em nhỉ?”

Cố tiên sinh lắc đầu, ra ý anh cũng không rõ.

“Không được, ngày mai em phải gọi điện hỏi bố, chuyện quan trọng như thế, sao ông ấy lại không nhắc đến.” Vừa nghĩ đến cảnh Cố tiên sinh khen lúc nhỏ cô đáng yêu, Du Yến liền bất giác nhìn Cố tiên sinh, “Có phải lúc nhỏ anh đã thích em rồi không?!”

“...”

Cố tiên sinh cảm thấy đầu óc đen tối của vợ mình cũng không nhỏ, ít nhất là so với Dư quản gia càng lớn hơn.

“Khi ấy em mới bốn tuổi.”

“Lúc ấy anh lại không nhìn trúng em, thật không có mắt nhìn.”

Lúc ấy nhìn trúng em mới là có vấn đề đó!

Cố tiên sinh quyết định không bàn về vấn đề này nữa, liền nói tiếp “Còn muốn nghe chuyện nữa không.”

Du Yến có dự cảm, chuyện của Cố tiên sinh kể sẽ liên quan đến cô, chỉ là những chuyện đó cô đều không biết, thế là liền gật đầu, ra ý cô đang nghiêm túc nghe.

[Full] [Edit] Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ