Chương 24: Sao chị lại chọn đại học Nghi Hà?

26.2K 1K 366
                                    




Trong ấn tượng của cô, hẳn là vào một ngày cuối tuần năm lớp mười.

Ôn Dĩ Phàm đã quên hôm đó cô ra khỏi nhà để làm gì, chỉ nhớ lúc cô đang mua đồ thì có một cô bé chạy đến trước mặt cô, nói muốn mời cô ăn kem.

Đang nói chợt ngừng lại.

Người bạn nhỏ này như bỗng dưng nhớ ra mục đích chính, liền bổ sung một câu:

"Chị ơi, em không tìm được anh hai của em."

Ôn Dĩ Phàm sửng sốt: "Em và anh của em bị lạc nhau sao?"

Tang Trĩ nghiêng đầu, miễn cưỡng dạ một tiếng.

Ôn Dĩ Phàm: "Bị lạc ở chỗ nào?"

Nghe nói như vậy, Tang Trĩ quay đầu, chỉ ngón tay về phía sau một cái cây đằng xa: "Ở nơi đó."

Ôn Dĩ Phàm liếc sang bên đó, nhưng không nhìn thấy ai. Cô đặt đồ trên tay xuống, từ trong túi lấy ra điện thoại: "Không sao đâu, em có nhớ số điện thoại của anh em không?"

Tang Trĩ lắc đầu: "Không nhớ."

". . ."

"Nhưng chắc là anh hai em đang ở bên kia." Tang Trĩ chủ động kéo tay cô, đôi mắt to tròn chớp chớp: "Chị ơi, chị có thể dắt em qua đó tìm không? Em sợ đi một mình."

Ôn Dĩ Phàm mỉm cười, ôn hòa nói: "Có thể."

Hôm đó nắng rất gắt, gió thổi qua gò má cũng cảm thấy bỏng rát.

Ôn Dĩ Phàm mở dù che nắng ra, bị cô bé Tang Trĩ nho nhỏ kéo đi về phía trước. Cô bé vóc dáng nhỏ nhắn, bước chân cũng nhỏ, nhưng tốc độ đi bộ rất nhanh, cô bé vừa đi vừa tung tăng nhảy nhót, trông rất vui vẻ.

Tang Trĩ dắt cô chạy thẳng đến vị trí cái cây mới chỉ.

Mãi đến khi gần tới nơi, Ôn Dĩ Phàm mới dần dần cảm thấy có gì đó không đúng.

Cảm thấy cô bé này có mục đích gì khác.

Hình như cô bé rất chắc chắn, là anh trai mình đang ở đó.

Ôn Dĩ Phàm nghi ngờ, có phải cô bé này là mồi nhử cho kẻ lừa đảo nào đó không.

Chưa kịp nghĩ tiếp, ngay lúc ấy, bóng dáng cao cao gầy gầy của Tang Diên đã lọt vào tầm mắt cô.

Trong đầu cô lập tức nảy lên một suy đoán.

Nhưng người lẽ ra nên chột dạ Tang Diên lại rất thản nhiên.

Cậu đứng ở dưới bóng cây, nghiêng đầu nhìn cô, khuôn mặt đẹp trai tươi cười.

"Trùng hợp như vậy sao?"

. . .

Giống như vào giờ phút này, dáng vẻ của Tang Diên khi nghe Tang Trĩ nói.

Tang Diên như hoàn toàn không để ý đến việc mình vừa bị lật tẩy, rất tự nhiên xách đồ đi về hướng phòng bếp. Đi ngang qua Ôn Dĩ Phàm, anh nhẹ liếc về cô một cái, khoé môi hơi bĩu lên, trông cực kỳ phách lối.

Dường như muốn nói.

-- phải đấy thì sao?

". . ."

Khó dỗ dành - TRÚC DĨ (EDIT HOÀN)Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ