cowboy like me

156 15 5
                                        

Cô buông tay người đàn ông mà cô chẳng hề quen biết để quay về chiếc bàn dài đầy ắp cao lương mĩ vị. Đây là bữa tiệc của những kẻ quý tộc, được dựng trên sân tennis nằm trong khuôn viên của một toà biệt thự lộng lẫy xa hoa, bao quanh là phông bạt từ vải satin, với ánh vàng lấp lánh từ nến sáp trên giá bạc bóng lộn. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy gì ư? Một chốn vui đùa của tầng lớp thượng lưu mà họ chẳng bao giờ dám mơ tới, nơi mà mẩu bánh nướng bằng lòng bàn tay cũng ngang giá cả tháng làm việc quần quật của họ. Nhưng với cô, nó chỉ là một rạp xiếc không hơn không kém, của lũ khỉ trọc phú lắm tiền học đòi bắt chước những ông vua bà hoàng sống trong cung điện. Cô chán ngấy những khuôn mặt ở đây, và cả người đàn ông vừa cùng cô khiêu vũ, vì những lời tán tỉnh và điệu bộ "trưởng giả" của gã chỉ đáng làm trò cười cho thiên hạ. Nhưng cô là ai mà lấy quyền phán xét họ? Cô cũng đang ở trong bữa tiệc này cùng họ kia mà? Nếu không phải là một trong số họ, thì tại sao cô lại ở đây, trên tay nâng ly rượu rum nhìn đám nhà giàu vung tiền qua cửa sổ? Cô chỉ là một kẻ lừa đảo may mắn lọt được vào bữa tiệc này, trên danh nghĩa người tình của gã đàn ông đã bày ra tất cả những thứ hào nhoáng trước mặt cô. Cô chẳng thèm quan tâm gã ta đang ở đâu, hay đang say xỉn ở xó xỉnh nào, vì cuối cùng, gã cũng chỉ là cái ngân hàng để cô rút những tờ bạc xanh trước khi cao chạy xa bay trên chiếc Chevy cũng có được từ những lần lừa đảo. Cô đưa chiếc ly lên môi và nhấp một ngụm, đưa mắt nhìn quanh cho tới khi bắt gặp một người phụ nữ đứng ở đầu bên kia của chiếc bàn dài, người duy nhất ngoài cô không hùa theo những câu bông đùa sáo rỗng của các "ông lớn bà lớn". Người phụ nữ mặc váy satin đen và có mái tóc vàng óng, trên cổ và cổ tay là thứ trang sức chế tác từ vàng và kim cương, nhưng không phô trương mà trái lại, vừa đủ với thân hình cao ráo và sang trọng của chị. Cô cảm nhận được, bằng một cách nào đó, chị ta cũng chán ngấy bữa tiệc này, vì chị khác xa những người ở đây, không diềm đăng ten diêm dúa hay ngọc trai đeo kín cổ, và hơn hết, chị không cười dù chỉ là một cái nhếch mép. Âm thanh xung quanh thật ồn ã, nhưng đôi mắt không rời khỏi chị, mọi thứ thật tĩnh lặng, cô thấy chị quay đầu, cũng đưa mắt thành một vòng rồi dừng lại phía cô. Cô sẽ cụp mắt xuống, hoặc nhìn một cái gì khác, xem đám con gái đang tụm năm tụm ba một góc bên kia chẳng hạn, nhưng trước khi cô biết mình nên làm gì, chị đã bước về phía cô, chìa bàn tay có móng sơn đỏ và mời cô một điệu nhảy.

"Chị không nghĩ khiêu vũ là một trò chơi nguy hiểm hay sao?" - Cô sẽ không đời nào tham gia vào trò chơi này đâu, nó luôn là khởi đầu của mọi thứ, dù tốt đẹp hay tồi tệ, nhưng những điều tốt đẹp đúng nghĩa sẽ chẳng bao giờ đến với cô, chúng đã từng, nhưng quá mờ nhạt để cô có thể nhớ tới. Chị ta vẫn kiên quyết - "Chỉ một bản thôi." - cô muốn từ chối, song vẫn nắm lấy tay chị. "Cũng chỉ là trò tán tỉnh rẻ tiền cũ rích mà thôi." cô thầm nghĩ khi đặt tay lên vai người phụ nữ, xoay chầm chậm theo bản nhạc. Cô đã chuẩn bị sẵn vài mánh khoé để chơi đùa với chị, rõ như ban ngày, chị ta là một con mồi béo bở để cô lợi dụng. Những trò đểu cáng và những lời ong bướm chỉ toàn lừa lọc mà người đời muốn nghe, cô sẽ phải suy nghĩ thật cẩn thận xem nên giở trò nào với chị, nhưng có lẽ vì ánh sáng quá lộng lẫy, hoặc vì những cử chỉ nhã nhặn mà cô chưa từng nhận được khi tiếp xúc với bất cứ gã đàn ông nào, nên mọi nỗ lực tìm kiếm một mánh khoé phù hợp của cô dần trôi tuột khỏi tầm với.

Bạn đã đọc hết các phần đã được đăng tải.

⏰ Cập nhật Lần cuối: Apr 06, 2021 ⏰

Thêm truyện này vào Thư viện của bạn để nhận thông báo chương mới!

[Taylena] Three Small WordsNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ