| Chương 20 |Pat
Thật khó khi phải đối mặt với bố mẹ mình sau khi suýt chút nữa đã ăn đạn của hàng xóm.
Tôi ở trong phòng khách trên chiếc sofa rộng rãi. Có mẹ ngồi làm mặt cau có và bố đứng khoanh tay với cùng một vẻ mặt y hệt ông chú là chủ nhân của khẩu súng. Như thể muốn giết chết nhau bằng được vậy.
"Bố hỏi là làm thế nào mà thân thiết với nhau?"
Tôi nhìn vào mắt Pha, người đang sốt ruột đứng ở đằng xa trong khi bản thân mình chỉ có thể bặm chặt miệng im thin thít.
"Không định nói đúng không hả Pat?"
"Đâu có thân thiết với nhau."
"Đừng nói dối!"
Tôi đảo mắt, bị hỏi cung thế này ngột ngạt vô cùng. Với lại tôi cũng chẳng phải một đứa giỏi trong việc nói dối nữa.
"Con với Pran học cùng một trường Đại học, thỉnh thoảng cũng phải gặp nhau chứ bố."
"Gặp cũng đừng có mà đến nói chuyện với nó! Cái nhà đó kiêu ngạo, hở chút là ghen ghét, thấy nhà ta làm ăn khấm khá hơn là tìm đủ cách để phỉ báng. Đứa con trai cũng vô tích sự. Con đừng có mà giống như nó đấy. Nhà thì kinh doanh làm nhà thầu xây dựng, thế mà lại đi học Kiến Trúc."
"Nó cũng cùng một nhánh tương đồng với nhau cả thôi bố. Sao có thể xây những ngôi nhà rập khuôn theo style của Kỹ sư hoài? Bố làm nghề này chắc cũng biết rằng đây đều là những nghề nghiệp có liên quan đến nhau."
"Cãi nhem nhẻm! Vẫn chưa tỉnh ngộ ra nữa à thằng con này! Ngưng dây dưa với nó ngay đi. Không thấy mặt nó sao? Mắt sâu hoắm, người thì ốm nhom y hệt đám nghiện ma túy! Có phải hẹn để giao dịch thuốc phiện không đấy?"
![](https://img.wattpad.com/cover/276976238-288-k775188.jpg)