tháng mười,
không nắng, mưa to.
seulgi nằm trên sofa, đọc bình luận của các độc giả dưới phần truyện mới cập nhật hôm qua. cô cười, mừng vì mọi người thích nó. còn vài phần nữa là hoàn thành, xong xuôi seulgi có thể nghỉ đến tận cuối năm. như thế sẽ dành được nhiều thời gian trò chuyện với joohyun và gia đình hơn. cô tính khi nào tháo bột và đi lại ổn định thì về ansan thăm anh garam với ba mẹ kang ấy mà.
ting.
nhìn vào thông báo mới, là tin nhắn từ seungwan.
"mở cửa hoặc ăn đấm :)"
seulgi đảo mắt. cái gì chứ? rõ ràng nó có chìa khoá dự phòng mà bày đặt, trêu ngươi nhau chắc. vậy nên cô cũng cộc cằn nhắn lại,
"đang bó chân bó tay"
"tự mở đi đồ lười :^"
ngay lập tức, sau vài dòng tin đàm phán lẫn nhau, cánh cửa mở ra, cô trông thấy một son seungwan ướt như chuột lột mà cười ha hả. nó nhíu mày, tay cầm một đống túi đặt xuống dưới tấm thảm cạnh sofa seulgi đang nằm.
hai bé mèo chả vừa gì, dùng chân khều khều, muốn xem trong cái túi nilon có gì.
"cậu đang cười trên nỗi đau của tớ đó à?" - nó cằn nhằn, nhìn đứa bạn vẫn đang cắm cúi mặt mày vào điện thoại.
"ừ cứ cho là vậy đi." - seulgi chỉ nhún vai, ai thèm quan tâm tới con người kia chứ. - "lấy tạm quần áo tớ mà mặc, ướt sũng kìa!"
seungwan dĩ nhiên đồng ý, lết cái thân ướt từ đầu tới cuối vào phòng ngủ của seulgi để lấy đồ. nó cười khẩy, âm mưu cướp lấy cái áo dài tay ưa thích của con bạn rộng mở hơn bao giờ hết.
phía seulgi đang nằm trên sofa, cứ hắt hơi liên tục. cô nhăn nhó, khó hiểu, nhìn ra ngoài ban công đã đóng chặt cửa. tặc lưỡi, không biết ai nói xấu nhỉ?
trong lúc đang nghĩ ngợi thì bên ngoài lại có tiếng chuông. lần này seulgi bắt buộc phải ra rồi, ngoài son seungwan thì không ai có chìa khoá dự phòng nữa. vơ lấy cái nạng gần đấy, con gấu khập khiễng bước ra.
"oh, chị đến rồi."
"yup. và đoán xem hôm nay ai sẽ tham gia cùng tụi mình?" - joohyun đứng trước cửa, vẫn chưa bước vào trong, vẻ mặt sáng ngời làm seulgi hơi choáng váng.
cô nhướng mày, "hm? để em đoán...nhóc kim yerim phải không?"
"bingo!" - nàng cười. còn yerim trông không hài lòng lắm, con bé bảo,
"thế là ăn gian! rõ ràng chị thấy em rồi nên mới trả lời đúng."
seulgi chỉ mỉm cười, nhún vai đáp lại. tất nhiên là cô nhìn thấy con bé oái oăm kia nên mới đoán đúng rồi, cô dở trong mấy trò chơi lắm, toàn đoán sai thôi. "hai người vào đi, seungwan nó cũng mới đến."
rồi cô đi đến nhà vệ sinh, lấy hai cái khăn lau ném cho yerim. "nè, đưa cho cả chị joohyun nữa. hai người cũng ướt như vừa lội dưới nước lên vậy."
BẠN ĐANG ĐỌC
[SEULRENE] Hiên.
Fanfictionlove is not a destination but a journey, it won't end unless you die.
![[SEULRENE] Hiên.](https://img.wattpad.com/cover/285028295-64-k619058.jpg)